Quận Chúa Được Trăm Quỷ Đưa Dâu, Thiếu Tướng Quân Có Dám Cưới Không

Lượt đọc: 6789 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248
Tiến »
Chương 138

❊ ❊ ❊

Bên bờ sông.

Tam Thất dẫn người đột ngột xông vào, làm kinh động một đám người.

Nàng vừa lộ diện đã bị một đám thị vệ cầm kiếm vây quanh.

Tuy đông người nhưng không cản được tầm mắt của Tam Thất. Bên bờ sông có một đám người tụ tập ở đó, còn có mấy nam nhân đầu lộ trên mặt nước nhưng rất nhanh lại chìm xuống.

Nhưng rất nhanh, tầm mắt của Tam Thất đã bị che khuất, một nữ nhân mặc cung trang được thị nữ và lão ma ma đỡ đến, vừa đến đã lên tiếng trước: “Quận chúa thật là ngang ngược, bản cung đang nghỉ ngơi ở đây, ngươi lại dám xông vào?”

Tam Hoàng tử phi cũng mới ngoài hai mươi tuổi, ngũ quan thanh tú nhưng đôi mắt phượng xếch lên nên có vẻ khó gần.

Lúc này trong mắt nàng ta còn có sự hoảng loạn và tức giận chưa kịp che giấu, như thể bị người ta bắt gặp một bí mật nào đó.

Tên thái giám bị Tam Thất đánh bay từ phía sau đuổi theo, che mặt khóc lóc với chủ nhân của mình: “Chủ tử!

Người phải làm chủ cho nô tài!

Hưng Quốc Quận chúa quá đáng, nàng không chỉ đánh nô tài mà còn dùng yêu thuậthi người!”

“Không biết nàng đã dùng tà thuật gì, mà khiến tất cả thị vệ của chúng ta đều đứng yên bất động!”

Tam Hoàng tử phi giật mình, trong mắt nhìn Tam Thất cũng mang theo kinh sợ, “Hưng Quốc Quận chúa, ngươi định mưu hại bản cung sao? Người đâu! Hộ giá! Hộ giá!”

Các thị vệ xung quanh lập tức vây quanh nàng, từng người nắm chặt kiếm, như thể Tam Thất là một con hồng thủy mãnh thú.

Tam Thất nhìn mà bật cười, mắt nàng khẽ híp lại: “Căng thẳng làm gì, nếu thần nữ thật sự muốn hại người thì đám người bên cạnh người có thể bảo vệ được người không?”

Vân Bất Ngạ cũng cười khẩy: “Phải đó, đường đường là phi tử của Hoàng tử mà cứ như ăn trộm bị bắt quả tang, lão đại nhà bần đạo còn chưa nói gì mà Tam Hoàng tử phi đã diễn xong cả vở kịch rồi.”

Tam Hoàng tử phi đương nhiên là chột dạ, nàng ta đặc biệt đến bờ sông chính là vì nghe nói con cá cát tường có biến.

Không ngờ mới tới chưa bao lâu, Hưng Quốc Quận chúa – tai họa trời giáng này – cũng tới!

Tam Hoàng tử vì chuyện tiền Thanh Phù mà mất hết thánh tâm, dòng tộc của mẫu phi đều bị giết sạch, bản thân còn bị hạ ngục một thời gian dài, chuyện này bề ngoài không liên quan đến Tam Thất, nhưng ai mà không đoán được là do sự can thiệp của nàng!

Cặp phu thê Tam Hoàng tử hận Tam Thất và Yến Độ đến mức nào, có thể tưởng tượng được!

Vừa nghe nói Tam Thất xuất hiện, Tam Hoàng tử phi đã có trực giác rằng nàng cố tình đến phá hoại!

Tam Hoàng tử phi tuy hận không thể xé xác Tam Thất nhưng cũng biết tình thế không bằng người, nàng ta cũng thật sự kiêng dè những thủ đoạn thần quỷ khó lường của Tam Thất, lúc này liền thay đổi sắc mặt, nói: “Là bản cung quá khích, Quận chúa sao có thể làm chuyện đại nghịch bất đạo như vậy, bản cung không khỏe trong người, chỉ muốn tìm một nơi yên tĩnh nghỉ ngơi mà thôi.”

“Quận chúa được Hoàng thượng sủng ái, đến Hoàng tử, Công chúa cũng phải nể mặt vài phần, bản cung đương nhiên không dám đắc tội.”

Nói rồi, nàng ta ra hiệu cho thị vệ lui ra, nhẫn nhịn quỳ xuống thi lễ, vẻ mặt giả vờ tủi thân: “Hôm nay là bản cung không quản tốt thuộc hạ, đã làm phiền đến Quận chúa, xin Quận chúa đại lượng, để bản cung ở đây yên tĩnh nghỉ ngơi một lát.”

Đồ hiphop trẻ em Tam Thất nhìn bộ dạng giả tạo xấu xí của nàng ta rồi lại nhìn về phía bờ sông, Tam Hoàng tử phi thấy vậy trong lòng thắt lại, còn muốn thúc giục nàng rời đi thì đã nghe một tiếng cười khẩy của Tam Thất.

“Được thôi, vậy không làm phiền Tam Hoàng tử phi nghỉ ngơi nữa.”

Ánh mắt Tam Thất sâu xa nhìn nàng. Chỉ một thoáng ấy, Tam Hoàng tử phi bỗng cảm thấy như bản thân bị lột trầ.n trước mắt bao người, như thể mọi che giấu và bí mật đều bị nhìn thấu.

Đi đến bờ sông hay không cũng không quan trọng nữa, Tam Thất đã “nhìn” ra họ đang giở trò quỷ gì rồi.

Không cho nàng tiến lên? Tốt thôi, nàng chờ xem một số người tự làm tự chịu.

Tam Thất chuẩn bị dẫn người rời đi, Tam phi liếc thấy Văn Thư, lúc trước Văn Thư vẫn cúi đầu nên nàng chưa nhận ra, giờ nhìn rõ, sắc mặt Tam Hoàng tử phi lập tức đại biến.

“Chờ đã!”

Tam Thất quay đầu: “Còn có chuyện gì?”

Tam Hoàng tử phi nhìn chằm chằm vào bóng lưng của Văn Thư, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay, nàng ta khó khăn thu hồi ánh mắt, trên mặt nở một nụ cười khó coi: “Không có chuyện gì, Quận chúa đi đường cẩn thận.”

Tam Thất cười như không cười: “Tam Hoàng tử phi cũng phải cẩn thận, ồ, đúng rồi.”

Nụ cười của nàng càng đậm: “Tam Hoàng tử phi có sợ báo ứng không?”

Sắc mặt Tam Hoàng tử phi lập tức trắng bệch.

Tam Thất lại không nhìn nàng ta nữa, quay đầu bỏ đi, để lại một câu: “Báo ứng ấy mà, tuy muộn nhưng sẽ đến.”

Ra khỏi rừng cây, Tam Thất nói với Văn Thư: “Dưới đất có vàng à?”

Văn Thư ngẩng đầu, trên mặt có vẻ bất lực: “Nô tỳ đã gây phiền phức cho Quận chúa rồi.”

Tam Thất cười cười, “Vậy bản lĩnh của ngươi còn chưa đến nơi đâu, nói về gây phiền phức, ngươi còn không bằng vị vừa rồi, có muốn xem họ gây ra rắc rối ngập trời không?”

Văn Thư đột nhiên vui vẻ, không nhịn được mà bật cười thành tiếng, gật đầu lia lịa, “Muốn!”

Về chuyện Tam Hoàng tử phi quen biết Văn Thư, Tam Thất không chút kinh ngạc, cuộc đời của Văn Thư nàng đã sớm biết rõ.

Văn Thư vốn là nữ nhi của một tiểu quan, phụ thân của nàng vốn là một tiểu quan lục phẩm của Hàn lâm viện, vì đắc tội với quyền quý nên cả nhà không có kết cục tốt đẹp.

Còn vị quyền quý này chính là Tam Hoàng tử phi hiện tại.

Còn nguyên do, vô cùng đơn giản.

Lúc trước Tam Hoàng tử chọn phi, các quý nữ trong kinh đều tham gia tuyển chọn.

Chính phi là do mẫu phi của hắn, Phùng Chiêu nghi, đã định, còn trắc phi hắn muốn chọn một người mình thích, lúc đó đã để ý đến Văn Thư, nữ nhi của một Hàn lâm.

Nhưng Tam Hoàng tử phi không vui, một Hàn lâm lục phẩm cỏn con, đối với gia tộc của nàng ta như một con kiến, chỉ cần động ngón tay là có thể khiến nó biến mất không dấu vết.

Sau khi cả nhà Văn Thư bị hại, nàng lưu lạc phong trần cũng đều là do bàn tay của Tam Hoàng tử phi.

Cho nên vừa rồi Tam Thất mới hỏi đối phương, có sợ báo ứng không?

Chuyện của Văn Thư chỉ là một tình tiết phụ, nàng nhìn Trương Thanh đang bất an ở bên cạnh, “Đi thôi, trước tiên đi cứu người mà ngươi muốn cứu.”

“A?” Trương Thanh bất ngờ, “Quận… Quận chúa biết tiểu nhân muốn cứu người?” Còn biết người hắn muốn cứu là ai?

“Ừm, đại nương của ngươi đấy, không đi nữa người ta thật sự sẽ không xong rồi.”

Trương Thanh mơ hồ, vội vàng xua tay: “Không không không! Không phải đại nương! Là quản sự Chu đại gia của lâm trường, ông ấy mất tích rồi!”

Tam Thất cười cười: “Từ đại gia biến thành đại nương, chuyện thường thôi, bình tĩnh.”

Trương Thanh: Gì cơ??

Huyền Huyễn, Nữ Cường, Cổ Đại
Nguồn: truyenngontinh
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 3 tháng 9 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248
Tiến »