Quận Chúa Được Trăm Quỷ Đưa Dâu, Thiếu Tướng Quân Có Dám Cưới Không

Lượt đọc: 6457 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248
Tiến »
Chương 169

❊ ❊ ❊

“Ngài hôn ta làm gì?”

Đối chất trực diện, tấn công dồn dập.

Có lẽ Yến Độ cũng không ngờ Tam Thất lại dũng mãnh đến vậy.

Hắn khẽ cụp mi mắt, che đi vẻ bối rối chật vật nơi đáy mắt.

Câu trả lời kia xoay vần trong cổ họng hắn, bị hắn nghiền nát nuốt xuống rồi lại không kìm được mà muốn hét lên.

Còn có thể vì sao nữa!

Hắn thích nàng!

Thích nàng!

Từ rất lâu, rất lâu về trước hắn đã thích nàng rồi.

“Sao không nói gì hết vậy!” Tam Thất sải bước đến trước mặt hắn. Nàng tiến một bước, hắn lùi một bước, cho đến khi hắn không còn đường lui.

Tam Thất nhìn rõ tử khí trên mặt hắn, nàng cũng cảm thấy có lẽ mình không nên đến gây sự vô cớ với hắn vào lúc này.

Nhưng hôm nay không nói cho rõ ràng, phân cho rành mạch thì trong lòng nàng không thể nào thông suốt.

“Yến Độ, ngài là đồ nhát gan sao?”

“Yến Thiếu tướng quân oai phong lẫy lừng sao có lúc lại trở thành một tên nhát gan vậy? Đã không dám trả lời lại còn không dám nhìn ta?”

Tam Thất dồn ép từng bước.

Yến Độ ngước mắt nhìn nàng, bàn tay giấu sau lưng đã sớm siết chặt thành quyền.

“Xin lỗi,” giọng hắn khàn đặc: “Là ta đã đường đột.”

Tam Thất nghiến răng nghiến lợi: “Đồ, nhát, gan!”

“Ngài cảm thấy mình sắp chết, không qua khỏi, cho nên mới hèn nhát như vậy, phải không?”

Sắc mặt Yến Độ không đổi, từng câu từng chữ cũng là nghiến răng đáp lại: “Từ đầu đến cuối, chỉ là bằng hữu.”

Tam Thất lặng im nhìn hắn.

Trong phòng tĩnh lặng như tờ, Tiểu Vương ở phía sau gãi tai gãi má, cũng không dám xen vào.

“Chỉ là bằng hữu… Tốt, tốt lắm.” Tam Thất gật đầu, trong mắt nàng không còn chúthi ấm nào: “Vậy ra, bằng hữu của Yến Thiếu tướng quân… đều có thể làm như vậy với ngài sao?”

Nàng đột ngột sải bước lên trước, choàng tay qua cổ Yến Độ, hôn lên môi hắn.

Môi thiếu nữ mềm mại nhưng nụ hôn của nàng lại vừa non nớt vừa vụng về, mang theo nộ khí không hề che giấu, dùng hết sức lực, tựa như để trả thù. Thay vì nói là hôn, chẳng bằng nói là cắn.

Nàng dễ dàng đánh tan tất cả ngụy trang và che đậy của hắn.

Từ đầu đến cuối chỉ là bằng hữu?

Thứ lời nhảm nhí này đến Tiểu Vương còn không lừa được!

Tiểu Vương ở phía sau trợn tròn mắt chó, chết sững tại chỗ.

Móng vuốt của nó tiến lên rồi lại lùi về, cuống cuồng xoay vòng tại chỗ như ruồi không đầu, cảm thấy mình không nên ở trong phòng mà nên độn thổ luôn cho rồi!

Yến Độ không thể kìm nén được nữa, ngay khi hắn định siết chặt lấy Tam Thất, trên môi bỗng nhói lên một cái, mùi máu tanh tràn vào khoang miệng.

Ngay sau đó Tam Thất đẩy mạnh hắn ra, khiến hắn lùi xa đến năm bước.

Vị Thiếu tướng quân mặt lạnh như ngọc, trong đôi mắt hoa đào còn vương lại vẻ kinh ngạc và sững sờ, đôi môi nhuốm máu càng khiến cả gương mặt thêm phần diễm lệ.

Tam Thất quệt đi vết máu trên môi mình, mặt không biểu cảm nói: “Dù sao thì ta cũng sẽ không làm chuyện này với bằng hữu của mình.”

“Nhưng cứ theo lời Yến Thiếu tướng quân nói đi, sau này chúng ta chỉ là bằng hữu.”

Tim Yến Độ chợt đau nhói, đồng tử co rút lại, một cảm giác hoảng loạn còn đáng sợ hơn cả cái chết bao trùm lấy tâm trí và thân thể hắn.

Tựa như thứ quý giá nhất sắp tuột khỏi tay, sắp đánh mất…

“Tam Thất…”

“Yến Độ!” Tam Thất quát lên ngắt lời hắn, từng chữ từng câu nghiêm túc nói: “Ta sẽ không để ngài chết. Ta chưa gật đầu, không ai được phép lấy đi mạng của ngài!”

“Ngài sẽ sống thật tốt, sống đến trăm tuổi!”

Nàng nhìn vành mắt đã hoe đỏ của hắn, đè nén cảm giác khó chịu cũng đang cuộn trào trong lòng, nở một nụ cười độc địa: “Đợi giải được kiếp nạn của ngài rồi, ta vẫn sẽ tiếp tục làm bằng hữu với ngài.”

“Chúng ta cứ làm bằng hữu thôi!” Tam Thất nghiến răng, mỗi một chữ nàng nói ra, sắc mặt Yến Độ lại khó coi thêm một phần: “Cho đến ngày ngài chết già, hai chúng ta vẫn chỉ là bằng hữu!”

Nói xong, nàng quay đầu bỏ đi.

Yến Độ sao có thể để nàng rời đi, hắn sải bước lao tới ôm chặt lấy eo nàng, dùng sức mạnh đến mức hận không thể khảm nàng vào trong cơ thể mình.

“Tam Thất…” Giọng hắn khản đặc, chật vật vô cùng: “Ta là đồ nhát gan.”

“Ừm, ngài đúng là đồ nhát gan!” Tam Thất hít một hồi thật sâu, muốn xoay người lại nhưng bị hắn ghì chặt đến không thể động đậy, tức giận giẫm mạnh lên mu bàn chân hắn: “Ngài nghĩ mình chết chắc rồi, không cứu được nữa, thế ngài đã hỏi ta chưa?”

“Chúng ta đã nói là phải thành thật với nhau cơ mà? Yến Độ! Ta moi tim gan ra với ngài, còn ngài lại giở trò giấu giếm với ta sao?”

Yến Độ càng ôm nàng chặt hơn: “Ta không muốn làm bằng hữu với nàng.”

“Ta lại cứ muốn chỉ làm bằng hữu với ngài đấy!” Tam Thất mặt không biểu cảm nói: “Buông tay.”

Ánh mắt Yến Độ tối sầm lại, đầu vùi vào hõm cổ nàng: “Ta không buông.”

Tam Thất không chiều hắn nữa, ngay khoảnh khắc tiếp theo, vòng tay Yến Độ bỗng trống rỗng, liền sau đó một cục bông ấm áp mềm mại được nhét vào lòng hắn.

Tam Thất đã trực tiếp đổi chỗ với Tiểu Vương.

Yến Độ cứng đờ người ôm lấy con chó, Tiểu Vương cũng ngơ ngác với bộ mặt chó của mình.

Tam Thất khoanh tay đứng đối diện, hừ lạnh một tiếng: “Thích ôm đến vậy, để Tiểu Vương cho ngài ôm đủ.”

Nàng nói xong liền quay đầu đi thẳng ra khỏi cửa.

Yến Độ ném con chó đi, vẻ mặt âm u, Tiểu Vương bị ngã sấp mặt xuống đất, tức đến mức sủa ăng ẳng: “Hai người cãi nhau sao lại trút giận lên ta? Ta là cái thứ rẻ mạt lắm sao?”

“Không phải ngươi nói ta chết chắc rồi, không cứu được nữa sao?” Yến Độ lạnh lùng liếc nó.

Tiểu Vương nghẹn họng: “Đúng… đúng là chết chắc rồi. Nhưng mà cũng không chắc là không có kỳ tích, Tam Tam nhà chúng ta xưa nay vốn giỏi tạo ra kỳ tích mà…”

Con chó lộ ra vẻ mặt hóng chuyện đầy ẩn ý.

Sắc mặt của Yến Độ trong phút chốc u ám đến cực điểm.

Chắc chắn rồi, con chó này cố ý.

Cũng tại hắn quá lơ là, vậy mà lại tin lời con chó chết tiệt này!

Cảm nhận được sát khí của Yến Độ, Tiểu Vương hoàn toàn không sợ, nó hếch cằm lên nói: “Bản vương chỉ cần dùng chút mưu mẹo là lôi ra được dã tâm lang sói của ngươi rồi, tên tiểu tử nhà ngươi quả nhiên là thèm muốn Tam Tam nhà ta!”

“Không phải thèm muốn,” Yến Độ vẻ mặt nghiêm túc: “Là thích.”

“Chà chà chà, giờ thì biết nói rồi đấy, vừa nãy không phải còn ‘chỉ là bằng hữu’ sao?” Tiểu Vương nói giọng mỉa mai, “Sao lúc nãy đối mặt với Tam Tam lại không dám nói thật?”

Yến Độ khẽ cau mày, lần đầu tiên không chắc con chó này đang có ý đồ gì.

Rốt cuộc là nó muốn giúp hay là muốn ngáng chân?

“Cục diện bây giờ không phải là điều ngươi vui mừng muốn thấy sao?”

“Vui mừng muốn thấy thì cũng không hẳn, tuy ta thấy trên đời này chẳng ai xứng với Tam Tam nhà ta, nhưng tên tiểu tử nhà ngươi thì…” Tiểu Vương hừ một tiếng, vẫn với vẻ mặt chê bai: “Vốn dĩ ta thấy ngươi ở bên cạnh Tam Tam cũng không phải không được, nhưng bây giờ thì… đến thời khắc mấu chốt ngươi lại chùn bước, chết còn không sợ mà lại sợ cho Tam Tam biết ngươi thích nàng sao?”

“Yến Độ, ta thật không hiểu nổi trong đầu nam nhân nhân tộc các ngươi nghĩ cái gì nữa.”

Yến Độ im lặng một lúc lâu rồi khẽ nói: “Tam Thất chắc sẽ sống rất lâu, lâu hơn người thường rất nhiều.”

“Đó là điều hiển nhiên!”

“Vậy một kẻ chỉ có thể sống ba tháng như ta có thể cho nàng cái gì?” Yến Độ bình tĩnh nhìn thẳng vào Tiểu Vương: “Ta không chúthi tiếc mà vui vẻ sống hết ba tháng này, để đổi lấy sự tưởng nhớ dài lâu của nàng ư?”

Tiểu Vương vốn định chế nhạo Yến Độ tự đề cao bản thân, còn mong Tam Tam sẽ tưởng nhớ hắn dài lâu sao?

Yến Độ nhìn thấu suy nghĩ của nó: “Tam Thất trọng tình, người khác đối tốt với nàng, nàng luôn ghi nhớ trong lòng. Nàng quá tốt, xứng đáng với tất cả những điều tốt đẹp nhất trên thế gian này.”

“Người ra đi không phải là người đau khổ nhất, người đau khổ là người ở lại, là người còn sống.”

Tiểu Vương có chút xúc động, vừa mở miệng ra lại nghe Yến Độ tự giễu cười một tiếng: “Nhưng đó cũng chỉ là suy nghĩ của ta chứ không phải điều Tam Thất mong muốn.”

“Cho nên nàng mới giận ta.”

“Giống như lời nàng nói, ta là một tên nhát gan, ích kỷ.”

“Ta không nên tự ý quyết định, dùng cái cách mà ta tự cho là tốt cho nàng để đối đãi với tình cảm giữa ta và nàng. Ta đã đánh giá quá cao bản thân, cũng đã xem thường nàng.”

Ngoài cửa, Tam Thất tựa vào cột, lắng nghe từng câu từng chữ bên trong.

Khi Yến Độ bước nhanh ra ngoài, hắn đối diện với đôi mắt trong veo trắng đen rõ ràng nhưng vành mắt đã hoe đỏ của nàng.

Huyền Huyễn, Nữ Cường, Cổ Đại
Nguồn: truyenngontinh
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 3 tháng 9 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248
Tiến »