Quận Chúa Được Trăm Quỷ Đưa Dâu, Thiếu Tướng Quân Có Dám Cưới Không

Lượt đọc: 6458 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248
Tiến »
Chương 200

❊ ❊ ❊

Cảnh tượng Loan Loan ăn vạ lăn lộn ở ngoài nha môn Tuần Dạ Nhân đã bị quá nhiều người nhìn thấy, tin tức Tam Thất ‘vui mừng làm mẫu thân’ nhanh chóng truyền vào hoàng cung.

Yến Độ đương nhiên bị triệu vào cung.

Đế Hậu không tin lời đồn này, dù sao tuổi tác của đôi “mẫu tử” Tam Thất và Loan Loan cũng không khớp.

Nhưng Yến Độ vẫn phải vào cung giải thích, chủ yếu là để nhắc nhở – gần đây trong kinh thành không yên ổn, một số chuyện cần đề phòng từ sớm.

Yến Độ vừa mới đi Khôi Nhất và Điếu Điếu đã trở về, lại mang đến một tin ‘tốt’: ——Ba phụ tử nhà họ Ngu đều đã chết.

Thi thể của ba người được mang về, nói là thi thể cũng không đúng, nên nói là ba cái vỏ rỗng.

“Hồn phách đã lìa khỏi xác từ lâu, đã chết từ lâu rồi nhưng thi thể lại không bị thối rữa.

Hừm, thú vị.” Tam Thất xem xong, phát hiện sự bất thường của thi thể ba phụ tử này, Tam Thất thông qua thi thể của họ để suy đoán vị trí hồn phách của họ, kết quả nhân quả giữa hai bên lại bị cắt đứt.

Giống như ba phụ tử này đã hồn phi phách tán vậy.

Khôi Nhất nhíu mày: “Thuộc hạ đã hỏi ám vệ giám sát phụ tử nhà họ Ngu, ba phụ tử này sinh hoạt ăn uống giống như người bình thường, hoàn toàn không nhìn ra là xác sống.

Điếu Điếu cũng tra hỏi tai mắt các tiểu quỷ gần nhà họ Ngu, ai cũng nói không có gì bất thường, không biết ba phụ tử này xảy ra chuyện từ khi nào.”

Ánh mắt Tam Thất u ám: “Xem ra trong thời gian chúng ta đi Giang Nam phủ, có người đã nhân cơ hội sắp xếp không ít chuyện ở kinh thành.”

Tam Thất đẩy đầu lưỡi vào má, bây giờ nàng nghi ngờ biến cố ở Giang Nam phủ có lẽ cũng là một phần trong kế hoạch của đối phương.

Suy nghĩ của Tam Thất rối bời, từng manh mối nhanh chóng nối kết trong đầu.

Giang Nam phủ xảy ra biến cố, nàng, Yến Độ và Vân Bất Ngạ đều rời kinh.

Trong thời gian họ rời kinh, hồn phách phụ tử nhà họ Ngu bị rút đi, cái chết được che giấu, thậm chí để tránh nghi ngờ, Ngu Mẫn Văn vẫn đến Quốc Tử Giám học như thường.

Như vậy, một số chuyện trở nên hợp lý.

Ngu Mẫn Văn có bao nhiêu chữ trong bụng Tam Thất rõ hơn ai hết. Không đến mức phế vật nhưng về học hành chỉ ở mức trung bình kém, đáng ra sớm bị đuổi khỏi Quốc Tử Giám.

Còn nhẫn nhịn? Ngu Mẫn Văn tuy là ngụy quân tử nhưng trong xương cốt giả thanh cao, cực kỳ trọng thể diện. Bị đồng học chèn ép như vậy, hắn nhịn được mới lạ.

Trừ phi… hắn đã bị đổi hồn từ lâu.

Quốc Tử Giám vốn là nơi học đạo, chứa đựng khí chính nghĩa. Theo lý, thực tuệ quỷ không thể vào quấy phá.

Trừ phi có kẻ phá vỡ luồng chính khí của Quốc Tử Giám, tạo kẽ hở cho tà ma.

Mà Ngu Mẫn Văn bị đổi hồn chính là “kẽ hở” đó.

“Đại nho thư linh chán ghét Ngu Mẫn Văn, không kéo hắn vào lớp học trong mộng có lẽ không phát hiện hắn đã bị đổi hồn.

Hoặc cũng có thể, có đại nho thư linh phát hiện bất thường nên thực tuệ quỷ mới vào được Quốc Tử Giám…”

Tam Thất lẩm bẩm: “Giống như vết rắn bò trên cỏ, thoạt nhìn không rõ nhưng đường đi đã sớm vạch sẵn…”

Mọi chuyện tưởng chừng ngẫu nhiên, không liên quan. Thật ra lại liên kết chặt chẽ – một âm mưu đã được bày bố từ lâu.

Khôi Nhất khó hiểu: “Phụ tử nhà họ Ngu chỉ là phàm nhân, kẻ đó tốn công sức lấy hồn phách họ để làm gì? Nhắm vào chủ tử ư? Ba kẻ phế vật đó làm sao uy hiếp được chủ tử.”

“Ngươi cũng nói kẻ đó tốn công sức, nếu vậy có lẽ hồn phách của Ngu Mẫn Văn ắt có tác dụng gì đó.” Tam Thất trầm ngâm: “Ta ngược lại tò mò, con chuột thối trốn trong bóng tối này rốt cuộc có lai lịch gì.”

“Là Luân Hồi giáo sao?”

Nếu là trước đây có lẽ Tam Thất cũng nghi ngờ Luân Hồi giáo.

Nhưng giờ nàng cảm thấy cái gọi là Luân Hồi giáo kia chỉ là tấm bình phong.

Trong địa giới Diêu Hà có hồn anh họ Yến trấn thủ, đám tôm tép của Luân Hồi giáo không vào được kinh thành.

Còn có phải do “Luân Hồi Ngục Chủ” trong Luân Hồi giáo đứng sau hay không, Tam Thất chưa chắc, nhưng nàng nghiêng về khả năng có một thế lực khác vẫn đang ẩn mình.

“Có phải Luân Hồi giáo hay không sẽ sớm biết thôi.”

Ánh mắt Tam Thất u ám: “Đi nhắn Tiểu Vương, bảo nó tắm nước nóng cho Loan Loan.”

Khôi Nhất nhận lệnh, định đi thì Tam Thất bỗng gọi lại: “Thi thể phụ tử Ngu Kính hành động như xác sống, là ngươi phá thuật trên người họ?”

“Không phải,” Khôi Nhất lắc đầu: “Ban đầu thuộc hạ không phát hiện bất thường, là Điếu Điếu tát họ ba cái, lúc đó thuộc hạ mới thấy có điều không đúng.”

Tam Thất ngẩng nhìn Điếu Điếu.

Điếu Điếu đứng trên đầu Khôi Nhất như đi cà kheo, lưỡi dài đung đưa.

Tam Thất nhíu mày hỏi Khôi Nhất: “Cổ ngươi không đau?”

Khôi Nhất: “…Quen rồi.”

Tam Thất im lặng một lát: “Tăng lương tháng. Điếu Điếu ở lại, ngươi đi truyền lời trước đi.”

“Điếu Điếu, xuống đi.” Khôi Nhất nói, cúi đầu rất thuần thục. Điếu Điếu lập tức trượt theo gáy hắn mà xuống.

Một người một quỷ phối hợp ăn ý, chơi cũng ăn ý.

Tam Thất chợt nhớ lần đầu Khôi Nhất và Điếu Điếu gặp nhau, hắn còn lấy hỏa chiết đốt lưỡi Điếu Điếu, nàng suýt cười thành tiếng.

“Đúng rồi,” Khôi Nhất gãi đầu, cười chất phác: “Chủ tử biết lai lịch Điếu Điếu không? Thuộc hạ thấy hắn thật sự lợi hại.”

“Lợi hại sao?” Trong ấn tượng của Tam Thất, Điếu Điếu chỉ là tiểu quỷ treo cổ, là quỷ vật ở bên nàng sớm nhất, nhưng về thực lực có lẽ còn không bằng lệ quỷ.

“Lợi hại chứ, ừm… ban đầu ta cũng không thấy hắn lợi hại, còn thấy hắn ngốc nghếch. Nhưng ta nghĩ Điếu Điếu thuộc kiểu gặp mạnh thì mạnh, hắn đánh đấm rất khá.”

Khôi Nhất ngượng ngùng: “Thuộc hạ kiến thức ít, chỉ nghĩ cẩu gia và Ngư Tai đều không tầm thường, Điếu Điếu là người hầu hạ bên chủ tử sớm nhất, thuộc hạ cứ tưởng hắn cũng có lai lịch lớn.”

Tam Thất khựng lại, ngẩn ngơ nhìn Khôi Nhất. Hắn bị nàng nhìn đến lúng túng: “Thuộc hạ… lỡ lời sao?”

Bình thường hắn ít nói, chỉ khi nhắc đến Điếu Điếu mới nói nhiều.

“Không.” Tam Thất lắc đầu, ánh mắt rời khỏi mặt hắn, nhìn Điếu Điếu đang ngốc nghếch xoay vòng bên cạnh, nàng lẩm bẩm: “Phải nói là… một lời của ngươi đánh thức kẻ mộng mị.”

Tam Thất phất tay, bảo Khôi Nhất đi trước.

Nàng đứng tại chỗ nhìn chằm chằm Điếu Điếu.

Điếu Điếu cũng trôi về phía nàng, lắc lư xoay vòng quanh nàng.

Tam Thất bỗng nhận ra, dường như nàng chưa từng nhìn kỹ dáng vẻ Điếu Điếu.

Mặt trắng, môi đỏ, mũi cao, đôi mắt lưỡi liềm cười cong cong, như một lang quân tốt tính.

Lưỡi dài thè ra không giống quỷ vật khác ẩm ướt ghê tởm mà như dải lụa đỏ, chỉ khi tấn công mới hóa thành hung khí đoạt mạng.

Tam Thất nghiêm túc ghi nhớ khuôn mặt Điếu Điếu, nhưng rất nhanh nàng phát hiện mặt hắn trong đầu mình lại mờ đi.

Không đúng, rất không đúng.

“Tại sao ta không nhớ được mặt ngươi?”

“Còn nữa, ngươi ở bên ta từ khi nào?” Tam Thất khẽ hỏi, “Điếu Điếu, ngươi không chỉ là Điếu Điếu… đúng không?”

Huyền Huyễn, Nữ Cường, Cổ Đại
Nguồn: truyenngontinh
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 3 tháng 9 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248
Tiến »