Quận Chúa Được Trăm Quỷ Đưa Dâu, Thiếu Tướng Quân Có Dám Cưới Không

Lượt đọc: 6587 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248
Tiến »
Chương 103

❊ ❊ ❊

Tam Thất không ở lại chỗ Yến Độ nữa mà trở về Quận chúa phủ.

Nàng tìm một vòng trong phòng mình, không ngoài dự đoán, không thấy con dao chặt xương đâu.

Nàng đứng một mình một lúc rồi bật cười, bảo Khôi Nhất lấy cho mình một con dao phay.

Đêm đen gió lớn, Tam Thất thong thả mài dao phay trong sân.

Khôi Nhất và những người khác cảm thấy rợn cả người.

Đúng lúc này, con chó mực lớn xuất hiện. Nó lắc lắc đầu, lon ton chạy vào sân. Khi sắp đến gần Tam Thất, chân trước của nó giơ lên rồi lại hạ xuống, không dám nhúc nhích.

Tam Thất dội một gáo nước lên dao phay, dùng đầu ngón tay sờ lưỡi dao rồi giơ lên ngắm nghía.

Ánh mắt vừa vặn chạm phải mắt chó.

Tam Thất cười hiền hậu và dịu dàng: “Đi dạo về rồi à…”

“Tiểu Vương.”

Lông của con chó muốn dựng đứng cả lên!

Mắt chó của Tiểu Vương run lên bần bật, ta là ai! Ta đang ở đâu! Sao lại bị lộ rồi!!

Nó làm ra vẻ vô tội và ngây thơ, hạ móng vuốt xuống, giả vờ không hiểu tiếng người, lắc đầu ngoe nguẩy định đi ra ngoài.

Cốp!

Tiếng lưỡi dao chặt vào vật cứng vang lên.

Giọng nói của thiếu nữ từ sau lưng lạnh lẽo truyền đến: “Lẩu thịt chó ta cũng chưa ăn bao giờ, không biết mùi vị thế nào nhỉ…”

Tiểu Vương: !!!

Khôi Nhất và những người khác không hiểu chuyện gì, nhưng ngay sau đó, họ thấy con chó vừa rồi còn giả vờ ngốc nghếch giờ lại co rúm người chạy đến chỗ Tam Thất, trên bộ mặt đầu heo kia gắng gượng nặn ra vẻ nịnh nọt rất người.

Khôi Nhất: “…”

Thường ma ma: “Con chó này chẳng lẽ thành tinh rồi!”

Sơn Tra lo lắng lau mồ hôi tay, ánh mắt đã trở nên đờ đẫn: “Cuối, cuối cùng cũng được mở mang tầm mắt rồi sao?”

Bàn tay của Tam Thất dịu dàng đặt lên đầu chó, nhưng ngay sau đó, nàng túm thẳng vào gáy, nơi quyết định vận mệnh của nó.

Tiểu Vương lập tức co đầu cụp tai, miệng kêu la thảm thiết.

Tam Thất một tay túm chó, một tay cầm dao, lôi thẳng nó vào phòng.

Rầm, cửa phòng đóng sầm lại.

Thường ma ma mặt mày nghiêm trọng, quay đầu bỏ đi.

Khôi Nhất: “Ma ma, người đi đâu vậy?”

Thường ma ma: “Chuẩn bị nồi, không phải Quận chúa muốn ăn thịt chó sao?”

Khôi Nhất: “…” Cũng…cũng không cần phải chu đáo đến thế chứ?

Trong phòng.

Tam Thất nhìn chằm chằm con chó, cười lạnh: “Hai năm không gặp, bản lĩnh lớn rồi nhỉ, hồn chó cũng biết xuất khiếu luôn rồi?”

Tiểu Vương ư ử kêu, cố gắng chớp chớp đôi mắt long lanh để làm nũng. Nhưng khổ nỗi giờ nó đang mang bộ mặt đầu heo, kết hợp với vẻ nịnh nọt, đáng yêu đâu không thấy chỉ thấy bỉ ổi và hạ tiện.

“Nói tiếng người!”

Tiểu Vương: “Gâu gâu ư ư gâu~”

Tam Tam người đừng có quá đáng, làm gì có chó nào nói tiếng người, nói tiếng quỷ thì còn tạm được!

Tam Thất mặt không biểu cảm, giao tiếp với nó không chút trở ngại: “Chó khác không nói được tiếng người nhưng ngươi thì có thể, đừng có giả vờ với ta.”

Thân chó của Tiểu Vương cứng đờ, trong lòng lại đem Yến Độ ra băm vằm trăm lần.

Chính là cái tên lẻo mép đó làm cho ký ức của Tam Tam lỏng lẻo, nếu không Tam Tam chắc chắn không nhớ ra nó biết nói tiếng người!

“Tam Tam gâu~ Gâu gâu nhớ người quá gâu~”

Tiểu Vương nói tiếng người, nhưng sau khi thốt ra, cả người và chó đều có biểu cảm kỳ quặc.

Giọng nói này… sao lại giống giọng của một tiểu thái giám thế này?

Tam Thất: “Trong trí nhớ của ta… giọng ngươi không phải thế này…”

Tiểu Vương: Đương nhiên không phải! Giọng nói quyến rũ của bản vương đâu rồi! Cái giọng thái giám chết tiệt này là sao, con chó mà nó nhập vào bị làm sao thế này!

Tiểu Vương đột nhiên có một dự cảm chẳng lành, nó cố gắng nhấc chân sau lên, xem xem phẩm giá nam chó của mình còn hay không.

Tam Thất một tát cắt ngang hành vi bỉ ổi của nó.

“Ta có rất nhiều câu hỏi, ngươi tốt nhất nên giải thích rõ ràng cho ta.” Tam Thất vuốt ve đầu chó của nó, giọng nói và nụ cười đều vô cùng dịu dàng: “Nếu không, hậu quả thế nào ngươi rõ mà, Tiểu Vương ngoan.”

Tiểu Vương: “…”

Hối hận rồi, quả nhiên nó nên ở lại chỗ bà lão Huyết Trì, không nên trở về!

Làm sao đây, làm sao đây, làm sao đây!

Đầu chó mau vận động đi!

Mồ hôi của Tiểu Vương sắp túa ra rồi, thú nhận là không thể nào, dù nó muốn nói thì nó cũng không nói ra được.

Không thú nhận thì chắc chắn bị Tam Tam làm thành lẩu thịt chó!

Ngay sau đó Tam Thất lên tiếng.

“Mọi người trong thôn vẫn ổn chứ?”

Tiểu Vương cứng người.

Tam Thất không hỏi thôn Hoàng Tuyền là thế nào? Không hỏi về con đường âm dương, cũng không hỏi về những điều bất thường trên người nàng.

Câu hỏi này của nàng tưởng như bình thường nhưng thực ra lại hiểm hóc nhất, đánh thẳng vào trọng tâm.

Tiểu Vương cẩn thận liếc nhìn nàng, cố gắng tìm ra manh mối trên mặt Tam Thất nhưng nó chẳng nhìn ra được gì.

Tam Thất bình tĩnh đến mức gần như lãnh đạm, nhưng Tiểu Vương quá quen thuộc với nàng.

Chủ nhân của nó luôn là người thông minh nhất, khó lừa nhất, và nhạy bén nhất. Dù bị vô số quy tắc ràng buộc nhưng chỉ cần lộ ra một chút manh mối cũng sẽ khiến nàng cảnh giác.

Câu hỏi này của nàng đúng là phạm quy, trực tiếp lách qua hạn chế của cây nhân quả.

Tiểu Vương gật đầu rồi lại lắc đầu.

Trong mắt nó là vẻ u ám và bi thương không thể che giấu.

Lòng Tam Thất như bị ai đó siết lại, miệng nàng có chút khô khốc.

Những điều bất thường trong thời gian qua đủ để nàng nắm bắt được một vài manh mối. Nàng là một dị loại trong nhân gian này, thôn nơi nàng lớn lên cũng không hề tầm thường.

Mèo chó biết nói tiếng người, biết vẽ bùa niệm chú.

Con dao của Tiết thẩm biết mọc chân chạy lung tung, món ăn làm ra không phải cho “người” ăn.

Tượng gỗ của Ngô thúc thường biến thành vật sống, đi lang thang khắp nơi.

Còn rất nhiều, rất nhiều điều… không thể giải thích bằng lẽ thường.

Trước đây nàng chưa bao giờ cảm thấy những điều này có gì “bất thường”, là vì có một thế lực vẫn luôn bóp méo nhận thức của nàng, khiến nàng phớt lờ những điều “không tầm thường” này.

Thế lực đó giống hệt như thế lực ngăn cản nàng tìm kiếm thôn Hoàng Tuyền, nhưng không hề chứa ác ý. Đôi khi thế lực đó còn cho Tam Thất một cảm giác quen thuộc.

Sự xuất hiện của Tiểu Vương càng khiến nàng chắc chắn hơn về suy nghĩ của mình.

“Ta còn có thể về thôn không?” Tam Thất khẽ hỏi nó.

Tiểu Vương ngẩng đầu nhìn nàng rồi lại cúi đầu, giọng lí nhí: “Bây giờ chưa được gâu, nhưng sau này…”

Giọng nó đột ngột dừng lại, là do Tam Thất đã bóp miệng nó.

Ánh mắt thiếu nữ trầm tĩnh, mang theo sức mạnh an ủi lòng người, trong veo như có thể nhìn thấu mọi mê chướng.

“Đừng nói nữa.”

“Ta không muốn ngươi bị thương.”

Tiểu Vương sững người, đôi mắt đột nhiên ươn ướt.

Tam Thất đã biết có một thế lực đang hạn chế “người bên cạnh” nàng kể cho nàng nghe một số chuyện có liên quan đến con đường âm dương, cũng liên quan đến thôn Hoàng Tuyền.

Yến Độ cố gắng nói cho nàng, kết quả là nôn ra máu.

Con dao chặt xương bị nàng uy hiếp dụ dỗ, phun ra được vài chữ, kết quả là dao suýt gãy.

“Ta sẽ tự mình tìm ra câu trả lời.” Tam Thất mỉm cười, xoa đầu chó.

Tiểu Vương dụi vào lòng nàng, ư ư gâu, Tam Tam mãi mãi là chủ nhân tốt nhất, thông minh nhất!

Tam Thất ôm đầu nó, tay kia lấy ra tượng gỗ của Đại Vương.

Nhìn thấy tượng gỗ, cơ thể Tiểu Vương cứng lại, vài giây sau mới từ từ thả lỏng.

Tam Thất vuốt ve tượng gỗ, một lúc sau nàng dùng sợi chỉ đỏ buộc tượng gỗ vào cổ Tiểu Vương.

Nàng vỗ đầu chó: “Đi giải lời nguyền trên người Nam Tầm đi, sau này không được tìm Yến Độ gây sự nữa. Hắn là hảo bằng hữu mới của ta, không phải người xấu.”

“Không được nhỏ nhen, không được lại như hồi nhỏ, ta kết giao một bằng hữu mới là ngươi lại nhảy dựng lên…”

Giọng Tam Thất đột nhiên ngừng lại.

Mắt chó của Tiểu Vương chấn động mạnh.

Tam Thất nhíu mày, đăm chiêu lặp lại lời vừa rồi: “Ta kết giao một bằng hữu mới…”

“Hồi nhỏ ta cũng từng kết giao bằng hữu khác sao?”

Huyền Huyễn, Nữ Cường, Cổ Đại
Nguồn: truyenngontinh
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 3 tháng 9 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248
Tiến »