Quận Chúa Được Trăm Quỷ Đưa Dâu, Thiếu Tướng Quân Có Dám Cưới Không

Lượt đọc: 6565 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248
Tiến »
Chương 121

❊ ❊ ❊

Móng vuốt sắc bén kia xuất hiện đột ngột rồi lại biến mất đột ngột.

Tam Thất không dám chậm trễ, nhân cơ hội cắt đứt đóa hoa thạch toán trên ngực Quý Lạc Nương.

Chỉ là, đóa hoa thạch toán tuy đã bị cắt đứt nhưng linh hồn của Quý Lạc Nương vẫn không ngừng tan vỡ.

Tam Thất nhìn thấy linh hồn trăm ngàn lỗ thủng của nàng ta, những sợi tơ vô hình thao túng khống chế nàng ta đã đâm vào linh hồn nàng ta, tạo ra vô số lỗ nhỏ li ti.

Giống như những vết sẹo, chúng đang ăn mòn hồn phách của nàng ta từng chút một.

Đồng tử của Quý Lạc Nương đã bắt đầu giãn ra, ngón tay nàng ta run rẩy vô lực, như đang tìm kiếm thứ gì đó.

Tam Thất ôm lấy nàng ta, thuận theo tay nàng ta nhìn ra xung quanh.

Biển hoa đã tàn lụi, hài cốt của Xuân Nương Tử và những người khác cũng đã vỡ nát, từ trong hài cốt bay ra những đốm sáng.

Những đốm sáng đó là tàn hồn của đám người Xuân Nương Tử, họ khó khăn di chuyển về phía Quý Lạc Nương, tựa như đang bò lết.

Tam Thất nhìn thấy năm linh hồn đang nương tựa vào nhau.

— Cứu nàng ấy.

— Cứu Lạc tỷ tỷ.

— Cứu Lạc Nương.

Tam Thất lại nghe thấy tiếng lòng cầu xin của họ.

Bỗng nhiên, tiếng sấm rền vang lên bên ngoài quỷ vực, chấn động cả không gian.

Hồn phách của năm người Quý Lạc Nương suýt nữa đã tan vỡ trong tiếng sấm, cái bóng của Tam Thất lập tức bao bọc lấy tàn hồn của họ.

Nàng ngẩng đầu, ánh mắt dường như xuyên qua quỷ vực, nhìn lên trời xanh.

“Chẳng phải người, chẳng phải quỷ, là hung sát, thiên đạo không cho phép tồn tại trên đời…”

“Dựa vào cái gì chứ…” Tam Thất lẩm bẩm, trong mắt nàng đột nhiên trào dâng vẻ hung tợn, giận dữ chất vấn: “Ngươi dựa vào cái gì mà không cho phép! Họ đã làm gì sai!”

Bóng tối bao phủ đôi mắt nàng, bóng đen bao trùm toàn bộ quỷ vực.

“Ta cứ muốn họ phải sống!”

Bên ngoài đại lao Hình bộ, sấm rền cuồn cuộn.

Tất cả mọi người đều kinh hãi bất an nhìn lên trời cao, sấm sét rạch sáng màn đêm, yêu ma quỷ quái lẩn trốn xuống lòng đất, không dám ló đầu ra.

Vân Bất Ngạ lo lắng đến mức giậm chân tại chỗ: “Không ổn, không ổn rồi! Bên trong rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, sao ngay cả lôi phạt cũng bị thu hút đến đây!”

Khôi Nhất cũng bất an tìm kiếm bóng dáng của Điếu Điếu khắp nơi, vừa rồi Điếu Điếu vẫn còn ở bên cạnh hắn, nhưng sau khi tiếng sấm vang lên, Điếu Điếu lập tức biến mất.

“Bất Ngạ đạo trưởng, bên trong chắc chắn có chuyện rồi, chúng ta phải vào thôi!”

“Nếu vào được thì ta đã vào từ lâu rồi!” Vân Bất Ngạ bó tay.

Tam Thất đã đặt kết giới bên ngoài đại lao, lần này nàng còn chặn cả Yến Độ ở bên ngoài, căn bản không ai có thể xông vào.

“Ta không tin!” Vệ Chước xách kiếm xông lên nhưng một lớp kết giới vô hình đã cản hắn lại.

Hắn không tin vào tà ma, vung kiếm chém tới, nhưng kiếm như chém vào tường đồng vách sắt, lực phản chấn cực lớn làm hổ khẩu của hắn tê dại.

Vào thời khắc này, người đáng lẽ phải căng thẳng nhất lại bình tĩnh một cách khác thường.

Yến Độ nhìn lên trời, tiếng sấm rền vang trong tai, hắn lại cảm thấy lục phủ ngũ tạng cũng rung động theo, trong lòng dâng lên một cảm giác rục rịch xa lạ, tựa như đói khát, tựa như hưng phấn, lại mang theo vài phần chán ghét và kháng cự kỳ quái.

Giống như con cừu rời khỏi chuồng, chuồng cừu vừa là nhà vừa là xiềng xích.

Tiếng chó sủa đột ngột vang lên khiến mọi người giật mình.

Một con hắc khuyển từ trên trời cao nhảy xuống, tiếng sủa của nó như tiếng sói hú khiến người ta tê cả da đầu, mạnh mẽ cắt đứt tiếng sấm.

Tất cả mọi người đều kinh hãi nhìn con chó đen to lớn này.

Vân Bất Ngạ hai mắt sáng lên: “Tiểu Vương ca!”

Con chó đen to lớn không thèm liếc nhìn Vân Bất Ngạ, nó lao thẳng về phía kết giới. Thật bất ngờ, con chó xuất hiện như một bá vương lại bị kết giới bật ngược trở lại.

Tuy không đúng lúc nhưng Vệ Thống lĩnh vẫn không nhịn được mà bật cười thành tiếng.

Con chó ngốc này ở đâu ra vậy?

Tiểu Vương liếc nhìn tên phàm nhân dám cười nhạo mình, rất tốt, nó nhớ kỹ tên này rồi!

“Gâu!” Tiểu Vương quay đầu sủa một tiếng với Yến Độ.

Một người một chó bốn mắt nhìn nhau, hai kẻ tử thù lại có một sự ăn ý kỳ lạ.

Yến Độ tháo tấm thẻ bài thập toàn thập mỹ nắm chặt trong lòng bàn tay, sải bước tiến lên, thuận tay đoạt lấy kiếm trong tay Vệ Chước.

Lưỡi kiếm xoay một vòng trong tay hắn, hắn dồn sức chém mạnh xuống, dường như có tiếng gì đó bị chém vỡ.

Tiểu Vương liếc nhìn Yến Độ với ánh mắt kỳ quái, quả nhiên tên mặt trắng chết tiệt này có thể phá kết giới!

Năm đó kết giới của thôn Hoàng Tuyền cũng không cản được tiểu tử này!

Bóng dáng một người một chó biến mất vào trong đại lao Hình bộ.

Vệ Chước vừa định đi theo thì “bốp” một tiếng, đụng phải một bức tường vững chắc.

Hắn đưa tay chạm vào rào cản vô hình, lập tức không phục.

“Tại sao? Dựa vào cái gì Yến Độ có thể vào?”

Chu phó tướng trợn mắt, những người khác của Hình bộ nghi hoặc nói: “Yến Thiếu tướng quân ở đâu ra? Vệ Thống lĩnh ngài có phải hoa mắt rồi không? Người vừa rồi không phải Yến Thiếu tướng quân mà!”

“Đúng vậy, Thiếu tướng quân nhà ta đang ngoan ngoãn ở trong phủ hối lỗi đấy!” Chu phó tướng hô lớn: “Vệ Thống lĩnh, ngài đừng có thừa cơ trả thù riêng!

Nam nhi đại trượng phu lòng dạ phải rộng lượng một chút!”

Khóe miệng Vệ Chước co giật, tên thị vệ xấu xí tầm thường vừa rồi nếu không phải do Yến Độ giả dạng thì hắn sẽ đổi sang họ Yến!

Tuy nhiên vừa rồi hắn chỉ buột miệng nói ra theo phản xạ chứ không thật sự có ý định đâm sau lưng Yến Độ vào thời điểm mấu chốt này.

“Đúng vậy, đêm hôm khuya khoắt, bản thống lĩnh nhìn nhầm…” Vệ Chước lẩm bẩm, ánh mắt nhìn chằm chằm vào đại lao Hình bộ tối om, không hiểu sao lại bật cười.

Yến Độ có thể vào là vì Yến Độ đối với nàng là một ngoại lệ sao?

Bên trong quỷ vực, một người một chó di chuyển nhanh chóng.

Trên mặt đất là một biển hoa máu vỡ nát, quỷ khí ùn ùn kéo đến Yến Độ, như bầy sói đói tìm thấy thức ăn ngon ngọt.

“Cút!” Tiểu Vương gầm lên một tiếng, chấn tan những đóa hoa máu.

Nó nhìn Yến Độ, đôi mày chó nhíu chặt, thật không biết tiểu tử này rốt cuộc là thứ gì. Năm đó khi hắn xông vào đường âm dương đã khiến yêu ma quỷ quái thèm thuồng, ai cũng muốn cắn hắn một miếng.

Hắn vừa vào quỷ vực này đám quỷ khí này cũng trở nên náo động bất an.

Quỷ khí của Tiểu Vương bao bọc quanh thân chó, ngọn lửa đen lượn lờ quanh người nó, thân hình đột nhiên phình to ra, trông như một con sói khổng lồ.

“Lên đi!” Nó gầm lên với Yến Độ.

Yến Độ đương nhiên cũng không khách sáo, dứt khoát nhảy lên lưng nó, kiếm vung lên, lại chém tan quỷ khí đang ập tới.

Tiểu Vương cõng hắn, một cú nhảy đã xa hơn chục mét.

Vừa chạy như điên nó vừa chửi bới: “Vì Tam Tam bản vương mới hạ mình cho ngươi cưỡi một lần, đợi sau khi ra ngoài sớm muộn gì bản vương cũng cắn chết ngươi!”

Mặt Yến Độ không đổi sắc, “Chờ mong, ta cũng rất muốn thử hương vị thịt chó.”

Tiểu Vương nhe răng trợn mắt, tốc độ chạy lại nhanh hơn vài phần.

Xung quanh, biển hoa đã tàn lụi, cả quỷ vực như một hoang mộ của yêu hoa.

Giữa hoang mộ, xương trắng chất đống, một thiếu nữ đang ôm một người, quỷ lực quanh thân cuồn cuộn, đôi mắt nàng đã trở nên đen kịt.

Yến Độ đột nhiên nhảy khỏi lưng Tiểu Vương, chạy như bay về phía nàng.

Tuy nhiên, nơi Tam Thất đang đứng đã biến thành một vùng bóng tối, bóng tối đó hóa thành vũng bùn. Yến Độ vừa mới bước vào đã bị giữ chặthi chân.

Tiểu Vương cũng vậy, thân hình nó thu nhỏ lại kích thước của một con chó bình thường, nó hét lớn với Tam Thất: “Tam Tam! Người đang làm gì vậy! Mau dừng lại!”

Tam Thất ngẩng đầu, đôi mắt nàng đã hoàn toàn biến thành màu đen, đôi mày nhíu chặt lộ ra vẻ đau đớn.

Sắc mặt Tiểu Vương đại biến, “Mau dừng tay!”

Tam Thất khẽ mở đôi môi đỏ mọng, một luồng hàn khí từ môi nàng tràn ra, tựa như sương trắng.

Giọng nói của nàng trở nên hư ảo như khói, mang theo một vẻ không chân thực, dường như không phải phát ra từ cơ thể nàng.

“Ta muốn họ sống.”

“Ta có thể khiến họ sống nhưng ta không nhớ ra phải làm thế nào…”

“Tại sao lại không nhớ ra được chứ…” Tam Thất nhíu mày.

Lông chó toàn thân Tiểu Vương như muốn dựng đứng lên, nó không còn quan tâm nhiều nữa, nói với Yến Độ: “Ngăn nàng lại!

Tuyệt đối không thể để nàng hồi phục trí nhớ!

Thân thể và linh hồn hiện tại của nàng không chịu nổi đâu!”

Thần sắc Yến Độ đột nhiên trở nên nghiêm nghị, hắn cúi người xuống, dùng hết sức lực tiến lại gần Tam Thất.

Tiểu Vương cũng đang giãy giụa, nhưng thứ giam cầm nó là sức mạnh của Tam Thất.

Đây là người tạo ra nó, là chủ nhân của nó, có sự áp chế tự nhiên đối với nó.

Nó bị kẹt trong vũng bùn không thể động đậy chút nào.

Ngược lại là Yến Độ, tuy chậm chạp nhưng hắn thực sự đã rút ngắn khoảng cách với Tam Thất.

Đồng tử Tiểu Vương đột nhiên co lại, nó nhìn thấy Yến Độ cứ tiến thêm một tấc, trên người lại có thêm vài vết máu.

Nó quá rõ “vũng bùn” này là gì, đó là hiện thân sức mạnh bản nguyên của Tam Thất, có thể nuốt chửng mọi quỷ vật.

Đối với người sống, hoạt động trong “vũng bùn” này đau đớn không khác gì bị ngàn kiếm cắt thịt.

Nhưng tên mặt trắng này… lại không hề rên một tiếng, cứ thế chịu đựng?

Mỗi một thớ cơ trên người Yến Độ đều đang run rẩy, hắn nghiến chặt răng, chịu đựng nỗi đau ngàn kiếm cắt thịt, cố gắng di chuyển đến bên cạnh Tam Thất.

Phía sau là giọng nói đầy nghi hoặc của Tiểu Vương, “Tại sao?”

Nó không hiểu, tại sao Yến Độ có thể vì Tam Tam mà làm đến mức này?

Hắn không phải là bọn chúng, hắn và Tam Tam cũng chỉ từng đồng hành trên đường âm dương vài năm.

Tam Tam quả thực đã cứu hắn nhiều lần, nhưng thân thể phàm nhân, sức lực phàm nhân yếu ớt đến nhường nào, tại sao hắn có thể kiên trì đến bước này?

Cuối cùng Yến Độ cũng đến được bên cạnh Tam Thất, hắn dùng hết sức lực, từ phía sau ôm lấy nàng.

Như để trả lời câu hỏi của Tiểu Vương, lại như để tự soi xét lòng mình, hắn lẩm bẩm: “Ta đã hứa với nàng…”

“Nàng bảo vệ người nàng muốn bảo vệ.”

“Ta bảo vệ nàng.”

Hắn nắm chặt tay nàng, sợi dây đỏ trên cổ tay hắn chạm vào da thịt nàng, tấm thẻ bài thập toàn thập mỹ áp sát vào mu bàn tay nàng.

“Tam Thất, tỉnh lại đi.”

“Nàng phải thắng!”

Huyền Huyễn, Nữ Cường, Cổ Đại
Nguồn: truyenngontinh
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 3 tháng 9 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248
Tiến »