Quận Chúa Được Trăm Quỷ Đưa Dâu, Thiếu Tướng Quân Có Dám Cưới Không

Lượt đọc: 6269 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248
Tiến »
Chương 154

❊ ❊ ❊

Đêm đen như mực, hai bên bờ sông, một bóng hình yêu kiều như rắn nước trườn lên khỏi mặt nước, nhanh chóng chui vào khu rừng rậm ven bờ.

Nữ nhân thân hình đầy đặn, dung mạo yêu kiều, không ai khác chính là nữ tử đã từng hầu hạ bên cạnh Dạ Du Sứ.

Nữ tử yêu kiều chạy được mấy dặm mới dừng lại, mở miệng phun ra một ngụm máu.

Nàng ta vội lau miệng, từ trong lòng lấy ra một cái đầu lâu, thấy vết nứt trên đầu lâu, nàng ta không giấu được sự kinh hãi và căm hận.

Đây chính là đầu thủy quỷ mà nàng ta đã phải dốc hết sức mình hầu hạ tên Dạ Du Sứ háo sắc kia mới có được, bên trong có 44 con thủy quỷ để nàng ta sai khiến, hôm nay lại bị đánh cho tàn phế hết!

Thậm chí còn mất một con!

Chỉ cần nghĩ tới thôi cũng khiến nàng ta đau lòng đến rỉ máu.

Sớm biết trên thuyền đó có nhân vật lợi hại như vậy, nàng ta đã không hành động lỗ m.ãng!

Giờ đây thân mang trọng thương, nàng ta chỉ lo bị người đuổi theo bắt kịp, cũng bất chấp có bị Dạ Du Sứ trách phạt vì thất bại, chỉ muốn báo tin cầu viện trước đã.

Nàng ta vừa lấy ra một cây còi xương chuẩn bị thổi thì một luồng sức mạnh kinh hoàng từ trên trời giáng xuống.

Lông tóc toàn thân nàng ta dựng đứng, gần như không đợi nàng ta phản ứng, một sợi xích đã quấn lên cổ nàng ta, treo thẳng nàng ta lên.

Từ trong rừng phía sau, một nam tử vạm vỡ bước ra.

Dáng vẻ đối phương bình thường nhưng một đôi mắt lại như diều hâu nhìn chằm chằm vào nàng ta.

Nữ tử nắm chặt xích câu hồn, liều mạng giãy giụa, cảm giác ngạt thở khiến nàng ta vô cùng đau đớn. Nam nhân chỉ đứng dưới gốc cây thưởng thức bộ dạng xấu xí của nàng mà không có hành động tiếp theo.

Rất nhanh nữ tử phát hiện ra điều không ổn, người bình thường bị treo lâu như vậy đã sớm chết rồi. Nàng ta khó khăn dùng khóe mắt liếc nhìn, liền thấy thân thể của mình đang nằm dưới chân nam nhân.

Nàng ta trợn tròn mắt, nhận ra hồn phách của mình đã bị kéo ra.

Phát hiện này ngược lại khiến nàng ta bình tĩnh hơn không ít. Miệng nàng ta phát ra tiếng khè khè, lại hỏi thành tiếng: “Xích câu hồn… sao ngươi lại có xích câu hồn? Ngươi là thuộc hạ của ai?”

Khôi Nhất không để ý đến nàng ta, mặt không biểu cảm ngồi xổm xuống xem xét thân thể nàng ta như một miếng thịt heo, xé toạc y phục của nàng ta ra.

Nữ tử thấy vậy, trong mắt lóe lên một tia khác lạ, lại mở miệng: “Đại ca… nếu ngài muốn, cần gì phải như vậy, chi bằng thả nô gia ra, nô gia nhất định sẽ cùng ngài vui vẻ một trận… a!

Ngươi làm gì vậy!!”

Sau khi Khôi Nhất tìm thấy phù văn hình “∞” ở vị trí dưới rốn hai tấc của thân thể nàng ta, liền một kiếm đâm vào tim nàng ta, một kiếm không đủ, còn cắt cổ nàng ta.

Hồn phách của nữ tử run lên dữ dội, tức đến gần như biến dạng.

Người này hủy đi thân thể của nàng ta, dù hồn phách có quay về cũng là một xác chết!

Người này rốt cuộc là thuộc hạ của lão quỷ nào. Chẳng lẽ không thích người sống, chỉ ưa xác chết?

“Ngươi rốt cuộc là thuộc hạ của ai?! Ta là người của Dạ Du Sứ, tôn thượng là Đậu Âm soái, ngươi dám ra tay với ta, không muốn sống nữa sao?!”

Trong mắt Khôi Nhất lóe lên một tia khác lạ.

Hắn không mở miệng, trong bóng tối, một giọng nói còn kinh hoàng hơn chui vào đầu nữ tử. Hồn phách nàng ta bắt đầu run rẩy dữ dội, trong mắt hiện lên nỗi sợ hãi đến tận xương tủy.

Là… là cái gì…

Đó là cái gì?!!

Nàng ta thấy một bóng đen khổng lồ từ trong rừng bước ra, khói đen tỏa ra quanh thân như những móng vuốt đen kịt, đôi mắt đỏ rực như có thể hút cạn linh hồn nàng ta.

“Dạ Du Sứ? Đậu Âm soái?”

“Bản vương chỉ nghe nói trong địa phủ có Dạ Du Thần và Thập Âm soái, chứ không có ai họ Đậu, Đậu Âm soái này lại là con tôm tép thối tha ở đâu ra?”

Một móng vuốt từ trong bóng đen vươn ra, đập mạnh nữ tử xuống đất.

Hồn thể của nữ tử phát ra một tiếng hét thảm, không dám giãy giụa chút nào, răm rắp khai ra toàn bộ lai lịch của mình.

Khi nữ tử nói ra câu đầu tiên, Tiểu Vương đã bật cười.

“Địa ngục? Ngươi nói ngươi đến từ địa ngục?” Móng vuốt của nó lại ấn xuống thêm một phân, móng sắc đâm vào hồn thể của nữ tử.

Tiếng hét thảm thiết khiến người ta tê cả da đầu.

Khôi Nhất muốn nói: Cẩu gia, người bình tĩnh chút, đừng một vuốt cào chết người ta.

Nhưng hắn không dám lên tiếng, cẩu gia lúc này thực sự có chút đáng sợ.

“Nhân gian… lấy đâu ra địa ngục?!”

“Đương… đương nhiên là do Quỷ Vương bệ hạ lập nên… a—”

“Quỷ Vương nào?!”

“Nô… nô gia không biết, ta chỉ là một âm sai nhỏ bé mà thôi…” Nữ tử khóc lóc cầu xin: “Dạ Du Sứ đại nhân nói… nói địa phủ đã sụp đổ nhưng Quỷ Vương bệ hạ vẫn còn, ngài sẽ xây dựng lại địa ngục ở nhân gian, chúng ta đầu quân cho địa ngục, ngày sau đều có thể trở thành quỷ thần.

Những gì ta biết đều đã nói hết, ta thực sự chỉ là nghe lệnh làm việc mà thôi…”

“Thì ra là vậy, thảo nào chỉ dám xưng là Dạ Du Sứ chứ không phải Dạ Du Thần.” Tiểu Vương cười lạnh, Nhật Dạ Du Thần thật sự đã hồn phi phách tán vào ngày địa phủ sụp đổ rồi, còn có Thập Đại Âm Soái, người giữ lại được tàn hồn cũng chỉ có Ngư Tai và Vô Thường, làm gì có tên Đậu Âm soái chó má nào!

“Một lũ hề múa rối, dựng đài xướng hí, cũng dám tự xưng là địa phủ hay sao?”

Tiểu Vương thực sự bị đám này chọc cười rồi!

“Nghe lệnh làm việc? Kẻ phía trên ra lệnh cho ngươi làm gì?”

“Giết… giết di mạch của nhà họ Yến, Yến Độ…” Nữ tử run rẩy nói.

Ánh mắt Tiểu Vương và Khôi Nhất đều lạnh đi: “Làm sao ngươi biết Yến Độ ở trên thuyền đó?”

“Ta… ta có một tấm bùa tìm dấu vết, có thể truy lùng được vị trí của Yến Độ.” Nữ tử khóc lóc nói, vốn dĩ nàng ta còn đang khó xử không biết làm thế nào để vào kinh, dù sao trong phạm vi sông Diêu Hà có Anh hồn bảo vệ, nàng ta mang theo một đám lớn quỷ nô e là khó mà trà trộn vào được.

Nào ngờ giữa đường bùa tìm dấu vết đột nhiên có phản ứng.

Lúc đó nàng ta cũng bị mê muội, lập tức cử thủy quỷ đi tập kích, sau đó thì vui quá hóa buồn…

“Tại sao các ngươi lại muốn giết Yến Độ?”

“Bởi vì anh hồn nhà họ Yến… chỉ cần Yến Độ còn sống một ngày, anh hồn không tan, chúng ta sẽ không vào được kinh thành…” Nữ tử nói hết những gì mình biết, còn những điều sâu hơn, với thân phận địa vị của nàng ta còn chưa xứng để biết.

Tiểu Vương hỏi câu cuối cùng: “Quỷ Vương chó má mà ngươi vừa nhắc đến tên là gì?”

“Tên của Quỷ Vương bệ hạ sao ta có thể biết, ta chỉ… biết tôn hiệu của Quỷ Vương bệ hạ… Ngài… ngài có tôn hiệu là Luân Hồi Ngục chủ, cai quản nhân quả luân hồi của vạn vật thế gian…”

Sắc mặt Tiểu Vương đại biến.

Luân Hồi Ngục chủ?!

Cái thứ hàng giả nào dám mạo danh tôn hiệu của Tam Tam nhà nó?!

Huyền Huyễn, Nữ Cường, Cổ Đại
Nguồn: truyenngontinh
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 3 tháng 9 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248
Tiến »