Tôi Ở Thập Niên 70 Trồng Cây Nuôi Con

Lượt đọc: 6893 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278
Tiến »
Chương 4
Thăm dò (2)

❊ ❊ ❊

“Tô Du, Tô Du, cô đang làm gì đó?”

Tô Du nghe thấy tiếng gọi liền quay người lại, thấy một thím đang đứng cạnh tường gọi cô, trên tay xách một chiếc túi vải màu xám, à, là thím Khâu, nhân viên cũ trong nhà ăn của Nhà máy Thực phẩm Đóng hộp, là sếp nhỏ của Tô Du.

Tô Du lúc này mới nhớ ra cô còn có công việc, đó là công việc mà Ninh Tân đã hứa tìm giúp cô trước khi cô kết hôn với anh. Cô đã dùng bốn trăm tệ để mua lại cái bát sắt, với mức lương chỉ mười bảy tệ một tháng và được mang “thức ăn thừa” về nhà.

Công việc này không thể mất được, Tô Du không biết bên nhà chồng có ai xin nghỉ giúp cô chưa, vì anh cả và anh hai của Ninh Tân đều làm trong nhà máy thực phẩm. Cô bước tới nói: “Thím Khâu, hôm qua cháu bị cảm nắng phải nhập viện. Sáng nay mới ra viện, ở trong nhà thấy bồn chồn quá nên phải ra ngoài đi dạo một chút, muốn phục hồi nhanh để đi làm”

“Biết cô bị cảm nắng rồi, chiều hôm qua cô không đến làm, tôi còn phải đến tận nhà tìm cô, hàng xóm của cô đều nói cô bị ngất xỉu, mặt còn tím tái. Giờ là lúc nắng to nhất, trong nhà dù không có gió cũng tốt hơn là phơi nắng ngoài này. Mau về nhà nghỉ ngơi đi, đừng để cảm nắng nữa.” Thím Khâu vẫy bàn tay to béo của mình, ép Tô Du về nhà nghỉ ngơi, bảo cô nên nghỉ thêm vài ngày rồi hẵng quay lại nhà ăn làm việc.

Hôm qua thím nghe hàng xóm của Tô Du kể, nào là ngất xỉu, nào là ngạt thở, sắc mặt xanh xao còn bị sốt, lại còn có người nói đưa đến bệnh viện, bác sĩ bảo cô đã ngừng tim rồi, chuyện đó khiến thím sợ chết khiếp.

Tô Du này là người ít nói, mới đến nhà ăn, những việc bẩn thỉu mệt nhọc cô đều không chê, làm rất nhiều việc mà người khác đùn đẩy cho cô, cô không mách lẻo cũng không nổi giận, thím Khâu với tư cách là người quản lý vài người dưới quyền, biết nhưng cũng giả vờ không biết, không có ai chống lưng thì ai mà chẳng phải tự mình chịu đựng từ cấp thấp đi lên, ai ngờ suýt nữa thì xảy ra án mạng. Nếu xảy ra chuyện, nhà máy chắc chắn sẽ đẩy thím ra làm bia đỡ đạn.

“Về nhà nghỉ ngơi thêm vài ngày, cơ thể khỏe lại rồi hẵng đi làm.” Thím Khâu đội nắng đưa Tô Du về, còn lấy từ trong túi vải ra một nắm hẹ nhét vào tay cô, bảo cô tẩm bổ thêm dương khí.

Khoảng một hai giờ chiều là lúc ngủ trưa, cả con hẻm chỉ có tiếng ve kêu và tiếng chó cào cửa, Tô Du mở cửa ra thì thấy con chó mực nhỏ đang ngồi ở cửa vẫy đuôi nhìn cô, cô vào bếp, nó cũng nhảy qua ngưỡng cửa chạy vào theo.

Trong bếp có cả bếp đun bằng củi kiểu nông thôn và bếp than tổ ong, nhưng than trong bếp đã tắt lửa. Tô Du mở tủ chén bát xem, bên trong có trứng gà và mì sợi. Cô rửa rau hẹ, tự mình bắc nồi nấu mì trứng rau hẹ.

Nấu một bữa cơm mất nửa hộp diêm, cô chỉ từng thấy loại bếp củi này ở quê, biết cách nhóm lửa và đốt củi nhưng chưa tự mình thực hành bao giờ. Buổi sáng đun nước gội đầu, tắm rửa mất nửa hộp diêm, giờ làm một bữa cơm lại mất nửa hộp diêm nữa. Để buổi tối không phải dùng nước lạnh, cô tự học thành tài, đặt than tổ ong vào chỗ đun củi, sau khi cơm nước xong xuôi, than cũng đã cháy hồng.

Phần cơm còn thừa cô đổ vào cái bát vỡ cho chó ăn, cô nghe thấy tiếng người đi bộ cùng tiếng chuông xe đạp trong hẻm, những âm thanh ồn ào này mang lại cho cô cảm giác an toàn.

Cô đi đến cửa phòng ngủ, đẩy cánh cửa đang khép hờ, đập vào mắt là chiếc giường lộn xộn, ga trải giường cuộn thành một đống, chăn đệm một nửa rủ xuống đất. Chắc là hôm qua hàng xóm khiêng người đã kéo chăn đệm xuống. Cô nhìn ra ánh nắng bên ngoài, rồi bước vào phòng, cảm giác mát lạnh bao trùm lấy cô, cô dường như thấy một người phụ nữ đang ở độ tuổi đẹp nhất, chưa kịp cởi giày đã đau đớn đổ vật người trên giường, nắm chặt vạt áo trước ngực, muốn thở một hơi, muốn sống.

“Cô còn ở đây không?” Tô Du đứng bên giường tự nói với chính mình: “Tôi không biết cô còn ở đây không, nhưng khi tôi có ý thức thì đã ở trong cơ thể cô rồi, không hề có ý định cướp đoạt cơ thể của cô”.

Có tiếng động ở cửa, Tô Du giật mình quay phắt người lại, phát hiện là con chó mực nhỏ đang đứng bên ngoài, nó muốn vào nhưng ngưỡng cửa quá cao, cô bước tới bế con chó lên xem xét kỹ lưỡng, toàn thân không có một sợi lông tạp. Tô Du ôm nó vào, nói: “Mày xem xem, trong phòng có người nào khác không, trông giống cái mặt này của tao, có thì kêu một tiếng.”

Lúc này cô mới nhận ra, đã hai ngày cô xuyên vào cơ thể này mà vẫn chưa xem mình trông như thế nào.

Con chó mực nhỏ không kêu, nó chạy đến mép giường cắp một chiếc giày vải rồi nằm xuống đất gặm để mài răng. Tô Du đá nó đi, nó lại cắp chiếc giày quay lại. Cô cũng không biết lời đồn về việc chó mực có thể nhìn thấy những thứ mà con người không thể nhìn thấy là sai, hay là “Tô Du” đã biến mất rồi.

“Nếu cô vẫn còn, có cách nào quay lại cơ thể của mình thì cô cứ lấy lại. Nếu không quay lại được…” Tô Du ngừng lại một lát, “Nếu cô không thể sống lại, tôi đã dùng cơ thể của cô, tôi sẽ giúp cô nuôi con trai trưởng thành, sẽ giúp cô báo hiếu cho cha mẹ.”

Nói xong, cô lại đứng trong phòng một lúc lâu, không có gì xảy ra, không có bất kỳ tiếng động nào. Mắt Tô Du nhìn mỏi nhừ, nhưng vẫn không phát hiện ra điều gì, cô chỉ đành coi như “Tô Du” đã biến mất.

Cửa sổ và cửa ra vào đều được đẩy ra để ánh nắng chiếu vào, ga trải giường trên giường được kéo xuống, chăn đệm được mang ra phơi nắng. Quần áo chất đống trên ghế cũng được mang ra ngâm trong chậu giặt. Sàn nhà lát gạch đỏ, Tô Du quét một lượt rồi rắc nước lên, chọn hai chiếc quần nhiều mụn vá ngồi xổm dưới đất lau sạch.

Đến khi mặt trời sắp lặn, khoảng hơn sáu giờ tối, Tô Du theo ký ức mang chậu ra bờ đập giặt quần áo. Đi bộ mất khoảng hơn mười phút, cô cầm cái chày gỗ một cách vụng về đập quần áo, hết sức cẩn thận, nhưng cái chày vẫn đập trúng ngón tay.

Cô co ngón tay, bưng chậu về nhà, còn cách một đoạn đường thì thấy một người ngồi trước cửa, cô đi tới, người đó cũng ngẩng đầu lên, Tô Du ngập ngừng gọi: “Bố?”

Tô Xương Quốc không nghe ra sự khác thường, đứng dậy phủi bụi trên quần, đổ tàn thuốc lá trong tẩu, rồi cùng con gái vào nhà, hỏi: “Bố nghe mẹ Kiến Thiết nói con về thôn rồi, mẹ con cứ ở nhà mà không thấy con đến, bố đến xem con, sao đã vào thôn rồi mà không về nhà, gặp chuyện gì à?”

“Con chỉ xem Tiểu Viễn có ở chỗ bố không thôi, biết nó không chạy lung tung con cũng yên tâm rồi, nên không về nữa.” Tô Du cũng không treo quần áo lên, cô bắt lấy tay ngồi trên ghế, cũng may là “Tô Du” trước đây ít nói, nên thái độ hiện tại của cô không nhiệt tình, bố Tô cũng không nhận ra điều bất thường.

“Nó là đứa trẻ con, giận dỗi cũng chỉ nhất thời thôi, nó đang ở nhà chơi rất vui vẻ, con cũng đừng chấp nhặt với nó, mẹ con thì làm gì có thù qua đêm.” Rõ ràng, Hứa Viễn đã chạy đến nhà ông bà ngoại mách tội.

Tô Du cười cười không nói gì.

Tô Xương Quốc đưa đầu tẩu thuốc vào miệng, rít một hơi dài mới phát hiện trong tẩu đã hết thuốc, ông gõ gõ vào lưng ghế, hỏi: “Bố vừa nghe người ta nói con bị cảm nắng phải vào bệnh viện, mặt tím tái, suýt nữa thì mất mạng. Sao con không nói với gia đình? Anh trai chị dâu con không trông cậy được thì bố với mẹ con vẫn còn sống mà.”

Tô Du là con gái út trong nhà, phía trên cô có ba chị gái và một anh trai, đây đều là đang còn sống, ngoài ra còn có hai chị gái và một anh trai khác đã chết yểu từ bé, không trưởng thành được.

Tô Du nhìn bố Tô đã ngoài sáu mươi tuổi, thăm dò: “Vậy nếu con muốn ly hôn với Ninh Tân thì sao?”

“Nói bậy! Con bị cảm nắng thì liên quan quái gì đến Ninh Tân? Nghe ai nói ly hôn? Chỗ chúng ta làm gì có người đàng hoàng nào ly hôn? Bố không có con gái ly hôn.” Tô Xương Quốc quát tháo bằng giọng thô lỗ, Tô Du cúi đầu lắng nghe, im lặng không dám nhắc lại, nhắc lại nữa thì ông già này sẽ chụp cho cô cái mũ “không phải người đàng hoàng” mất.

Ngôn Tình, Xuyên Không, Điền Văn, Sủng
Nguồn: Mỗi Bước Mỗi Xa
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278
Tiến »