Tôi Ở Thập Niên 70 Trồng Cây Nuôi Con

Lượt đọc: 6893 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278
Tiến »
Chương 35
Thổi “Bóng bay” (1)

❊ ❊ ❊

Tô Du ngồi dưới ánh đèn, trên giường trước mặt cô là một chiếc áo lót mới mua, hai miếng vải lót, một ít bông gòn, một chiếc áo lót cũ, kim chỉ và kéo.

Sợ có người đột ngột xông vào, cô đứng dậy đóng cửa sổ và cửa ra vào, nhiệt độ trong phòng đột nhiên trở nên oi bức, búi tóc lên, cởi áo khoác ngoài, lấy miếng vải lót cứng lấy từ nhà mẹ ướm lên ngực trái phải, thỉnh thoảng lại cắt xén rồi cúi xuống áp vào xem. Chiếc áo lót bán bây giờ có kiểu dáng như áo lót thể thao, dây vai rộng, nhưng phía dưới ngực lại không có khóa đàn hồi để cố định ngực, nó lỏng lẻo, lại càng giặt càng giãn ra.

Sợ làm trầy da, Tô Du lót bông và vải vụn xung quanh miếng vải lót đóng vai trò là miếng độn ngực, cuối cùng may miếng vải trước ngực của chiếc áo lót cũ vào bên trong, làm thành loại miếng đệm ngực có thể tháo rời.

“Tô Du” có vẻ ngoài xinh đẹp, dáng người cũng không tệ, thời điểm sinh con vẫn còn trẻ, phục hồi tốt, bụng không có vết rạn da. Khung xương nhỏ, ngực cỡ C, trông eo càng thon, do mặc áo lót mỏng, rộng rãi trong thời gian dài nên ngực có hơi xẹp xuống, hình dáng bánh bao có vẻ hơi lõm vào.

Sau khi siết chặt phần chân ngực, cô cắn đứt chỉ, mặc chiếc áo lót đã được gia công vào, điều chỉnh vị trí bánh bao trước ngực, Tô Du đứng trên giường vặn eo, giơ tay rồi ngồi xổm xuống, chiếc áo lót nhỏ bị xê dịch, miếng vải dưới cùng mắc kẹt ở ngực, biến cup C đẹp đẽ thành chén rỗng, miếng độn ngực nhét bên trong vừa cứng vừa đơ, phía trước ngực như bị niềng một miếng sắt.

Khó chịu, nhưng vẫn tốt hơn là mặc chiếc áo lót nhỏ không có độ đàn hồi, so với vẻ đẹp, mọi sự khó chịu đều có thể thích nghi được, mẹ cô và những người phụ nữ lớn tuổi cô từng gặp, khi về già ngực chảy xệ rất nghiêm trọng. Tô Du không muốn đợi đến thời đại có áo ngực rồi mà mình chỉ có thể mặc áo lót mỏng.

“Mẹ, mẹ còn chưa ngủ ạ?” Giọng Hứa Viễn đột nhiên vang lên ngoài cửa, Tô Du giật mình một cái, rầm một tiếng, cả người ngã vật xuống giường, dùng tấm ga trải giường đắp kín mình mới nói: “Sắp ngủ rồi, sao con dậy thế? Đi tè hả?”

“Vâng.”

“Con tè vào thùng đi, đừng tè thẳng vào luống rau của mẹ nữa.” Nhưng đã quá muộn, cô đã nghe thấy tiếng nước tiểu rơi xuống đất.

“Thằng ranh con.” Tô Du mắng to một tiếng: “Rau của mẹ sắp bị nước tiểu của hai anh em tụi bây đốt cháy rễ rồi.”

“Con không tè vào rễ rau, tè vào đất bên cạnh.” Hứa Viễn ở ngoài cửa cãi lại một câu, lê dép lẹt xẹt chạy vào nhà.

Sau khi trồng rau, Tô Du không muốn dùng phân chuồng trong nhà vệ sinh, Cây Khắp Sườn Đồi mách cô dùng nước tiểu trẻ con pha loãng, cô đành miễn cưỡng giao việc bón phân cho hai đứa trẻ, nếu không với đất sét cứng trong sân, cây rau non nào cũng trông như bị suy dinh dưỡng. Tô Du cởi chiếc áo lót đã gia công ra, mặc chiếc áo lót và quần đùi to dùng để ngủ, xuống giường mở cửa sổ, một luồng gió mát thổi vào, dường như còn mang theo mùi khai. Lầm bầm chửi thề một tiếng, cô mở cửa ra bếp múc một gáo nước đổ vào chỗ đất có mùi khai nồng nặc.

“Rau xanh đều được trồng như thế cả, đồ cô mang từ nhà mẹ đẻ đến, đồ mua ở ngoài, đều được trồng như thế, tôi thấy cô ăn cũng ngon lành lắm mà, bây giờ lại bắt đầu làm màu.” Cây Khắp Sườn Đồi phàn nàn về hành động bịt tai trộm chuông của Tô Du.

“Tôi là mắt không thấy, tâm không phiền.” Tô Du lầm bầm, xách gáo nước đứng trong sân nhìn màn đêm. Thật yên tĩnh, nhưng không có sao, chỉ có một góc trăng lọt ra ngoài đám mây, xem ra đêm nay trời sẽ muốn mưa, bây giờ đến việc phân biệt trời nắng hay trời âm u cô cũng phải quan sát trăng sao.

Trong một tháng qua, thoát khỏi điện thoại, cô làm những công việc chân tay như dây chuyền: trồng rau, nấu ăn, chăm sóc hai đứa trẻ khó chiều, học cách làm mẹ, có người thân quan tâm, Cây Khắp Sườn Đồi có thể làm một người bạn để cô trút bầu tâm sự, đây chính là cuộc sống dưỡng già ở quê mà nhiều người mơ ước, cô khá hài lòng, nhưng cũng hơi trống rỗng.

Nửa đêm trời đổ mưa lớn, buổi sáng Tô Du đi đến căng tin cũng bị trượt chân vài lần, cô cạo bùn trên đôi ủng cao su ra, chuẩn bị vào nhà nhặt rau và rửa rau, đập vào mắt là Vương Xuân Hoa đang dùng cái bàn chải cô dùng để cọ củ sen để cọ giày của bà

“Vương Xuân Hoa, bà có thấy ghê tởm không, dùng bàn chải rửa rau để chà đôi giày thối của bà, thật là thô bỉ.” Tô Du chạy tới giật lấy cái bàn chải gỗ trong tay bà ta: “Đây là bàn chải rửa thứ sẽ ăn vào miệng, bà không thể sạch sẽ một chút sao?”

“Hừ, có gì đâu, đôi giày này tôi mới mua, chỉ dính một chút bùn thôi, bẩn đến mức nào chứ? Củ sen dính cũng là bùn, cô làm gì mà kinh ngạc đến thế, làm tôi sợ muốn chết.” Vương Xuân Hoa bực bội liếc cô một cái, thấy bùn trên ủng cao su vẫn chưa rửa sạch, lại thấy vẻ mặt như muốn ăn thịt người của cô, có vẻ không lấy lại được bàn chải gỗ, bà ta cúi xuống dùng tay rửa bùn trên ủng cao su.

Những người bị động tĩnh của hai người thu hút, nghe xong lý do thì lại tản ra vì không quan tâm, Vương Xuân Hoa nói đúng, đều là bùn, bàn chải gỗ không thể rửa lại sao.

“Ai biết lúc bà đi nhà vệ sinh có mang ủng cao su không, lúc ra ngoài có giẫm phải phân chó không? Giày đã sạch sẽ đến thế, bà cứ lấy giẻ lau ủng, lấy xẻng xào rau cạo đế giày đi.” Tô Du treo bàn chải gỗ lên tường: “Việc rửa rau nhặt rau là tôi làm, không được sự đồng ý của tôi, đừng lấy dụng cụ của tôi đi làm việc khác. Mặc dù các người không quan tâm việc dùng bàn chải dính phân và nước tiểu để cọ củ sen, nhưng tôi là một người có trách nhiệm, không làm được những việc mất vệ sinh.”

“Bực mình chết đi được, mặt lúc nào cũng đăm đăm hoặc là lải nhải, đều là người làm công, cô bày ra cái dáng sói đuôi to* cái gì.” Vương Xuân Hoa chán ghét cái vẻ khinh người của tô Tu, đều là công nhân làm tạp vụ ở căng tin, cô lại bày ra cái thái độ trí thức, khiến người ta ghét.

*sói đuôi to: chuyên dùng để châm biếm đặc trưng hành vi giả vờ đứng đắn uy quyền, khoe khoang năng lực bản thân

Ngôn Tình, Xuyên Không, Điền Văn, Sủng
Nguồn: Mỗi Bước Mỗi Xa
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278
Tiến »