Tôi Ở Thập Niên 70 Trồng Cây Nuôi Con

Lượt đọc: 6615 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278
Tiến »
Chương 52
Đồ Chơi Mới — “Bóng Bay”? (4)

❊ ❊ ❊

“Cách kiếm thêm của cô đến rồi này.” Cây Khắp Sườn Đồi đột nhiên lên tiếng.

Tô Du xách cây lạc về, hỏi: “Cách gì?”

“Cô phải đồng ý với tôi một điều kiện trước, tôi mới nói cho cô cách giải quyết. Cô phải trồng một cái cây, dù là cây ăn quả hay cây tạp, nhưng phải đảm bảo nó sống được, chết thì trồng cây khác.”

“Không cần tôi quản nó cả đời chứ, tôi trồng bên đường nhỡ bị người ta cưa mất thì sao?”

“Nếu là do con người, thì không tính vào trên người cô.”

“Vậy nếu bị sét đánh, bị bệnh, bò ngứa cọ làm gãy cây thì sao?” Tô Du tiếp tục hỏi.

Cây Khắp Sườn Đồi cười gượng gạo an ủi: “Có tôi ở đây, nếu tôi còn không chữa được, thì mặc kệ nó chết đi.”

Tô Du suy nghĩ một lát, chắc là không có lỗ hổng nào, giải thích: “Cậu đừng vội, đây không phải thói quen nghề nghiệp của tôi sao, giống như ký hợp đồng…”

“Tôi không ký hợp đồng với cô, tôi và cô là một thể, hại ai cũng không hại cô.” Cây Khắp Sườn Đồi ngắt lời cô, không vòng vo nữa, nói thẳng: “Giống lúa mạch của thôn cô có vấn đề, đã lai gần bao nhiêu đời rồi, toàn thân đều là bệnh, cô đi nói chuyện với trưởng thôn…”

“Tôi biết, tôi biết, tôi sẽ đi nói chuyện với trưởng thôn.” Tô Du cũng ngắt lời nó, như thể không nhận thấy sự bất mãn của nó, tiếp tục hỏi: “Sao cậu biết giống lúa mạch của thôn có vấn đề?”

“Tôi cảm nhận được, thôn của cô chắc đang trộn thuốc vào hạt giống, sức sống của hạt giống được kích thích lên, tôi cảm nhận được sinh khí.” Hễ nói đến chuyên môn của mình, Cây Khắp Sườn Đồi lập tức tinh thần lên, cũng không chấp nhặt với chủ nhân vô dụng của nó nữa.

Tô Du nghĩ một lát, lo lắng lần sau cô đến thì hạt giống đã được gieo rồi, cô không dám bận tâm đến việc đi làm muộn, cô đi thẳng đến nhà trưởng thôn Tô Khánh Quốc, thời điểm cô đến nơi thì anh ta cũng vừa tan ca về.

“Tiểu Du? Sao giờ này lại về? Ăn cơm chưa? Chưa ăn thì ở lại nhà anh ăn một chút.” Tô Khánh Quốc mời cô uống nước.

“Em ăn rồi mới đến, anh họ, em muốn hỏi là lúa mạch của thôn mình chưa gieo đúng không?”

“Chưa, nhưng cũng sắp rồi, đợi trận mưa tới nhiệt độ giảm xuống là gieo được, em hỏi chuyện này có gì không? Hay là em lại đọc được sách gì?” Anh ta nói từ sách rất khẽ, không chú ý sẽ không nghe thấy.

Tô Du kể lại những gì Cây Khắp Sườn Đồi nói cho cô nghe, thấy Tô Khánh Quốc cau mày, cô lấy ví dụ cho anh ta: “Anh xem, bây giờ chúng ta không được kết hôn trong vòng ngũ phục* nữa đúng không? Vì con của những người huyết thống gần sinh ra nhiều bệnh tật, lại không thông minh lắm, lúa mạch cũng có lẽ như vậy, toàn là anh em chị em, có khi còn có cả chú thím cô dì xen lẫn vào, thì mầm lúa mọc lên sẽ thối rễ, vàng lá, sâu bệnh, không cao, bông lúa nhỏ… đủ thứ bệnh.”

*ngũ phục: thuật ngữ chỉ năm cấp độ mặc áo tang để thể hiện mối quan hệ tang chế trong tang lễ gia tộc

“Thôi thôi thôi, em im miệng đi, em nói làm anh không muốn ăn cơm luôn rồi.” Tô Khánh Quốc bực bội ngắt lời cô, mối quan hệ gì mà dơ bẩn thế, mệt cho cô dám nói ra.

“Anh đổi một nửa giống lúa mạch với các đại đội xa hơn trộn vào gieo chung, dù sao cũng là lúa mạch, sẽ không mọc ra cỏ dại, không thua lỗ đâu, rồi trồng riêng một mẫu lúa mạch có huyết thống gần, so sánh hai bên, nếu em nói đúng, anh cứ cho em mẫu lúa mạch mà anh không thể chấp nhận đó, em dễ tính, chỉ cần là lương thực tinh, em không chê đâu.” Tô Du vòng vo đòi lợi ích.

“Được rồi, anh biết rồi, anh sẽ bàn bạc với những người khác trong đội.” Tô Khánh Quốc biết đây là chuyện lớn, anh ta rất coi trọng, nhưng chuyện này một mình anh ta không làm chủ được.

“Vậy em thì sao?” Tô Du ám chỉ anh ta.

“Nếu thực sự có hiệu quả, lợi ích của em sẽ không ít đâu.” Tô Khánh Quốc hứa, và bảo cô tiếp tục đọc sách, về thôn thăm hỏi nhiều hơn.

Tô Du vui vẻ quay về, về đến nhà vừa vặn hai giờ chiều, cô lại đói bụng. Cô quăng lạc và hồng vào sân, đẩy cửa bếp ra xem, bát đã được rửa rồi, nhưng không sạch, còn dính một lớp mỡ heo, mở vung nồi ra xem, trong nồi vẫn còn thịt và bí đao, mấy đứa nhãi này cũng còn có chút lương tâm, còn để phần cho cô.

*

Đêm ngày thứ hai mươi mốt kể từ khi Ninh Tân rời đi, anh đã trở về, lúc anh gõ cửa, Tô Du đã lên giường, đang chuẩn bị tắt đèn đi ngủ, bây giờ chưa đến chín giờ là cô phải ngủ rồi.

“Lần này anh nghỉ mấy ngày?” Tô Du nấu mì cho anh, dùng dầu anh mang về chiên một đĩa lạc rang muối cho anh, lạc là do cháu ngoại lớn của cô mang đến.

“Ba ngày.” Anh c** q**n áo, đứng trong sân tắm bằng nước lạnh, có nước nóng mà anh cũng không dùng, nói là đã quen tắm nước lạnh.

Cái túi anh mang về ném ở cửa bếp chất củi, Tô Du còn chưa kịp mở ra đã bị chồng lôi vào phòng, cô dùng chân kẹp cổ anh, phàn nàn: “Anh về như thể chỉ để làm chuyện này vậy.”

“Chủ yếu là về nộp lương.” Người đàn ông để tay rảnh rỗi, nửa thân dưới không cử động, khom lưng nhặt chiếc quần vứt trên sàn, móc ra một cuộn tiền nhét vào tay vợ.

Tô Du trừng mắt nhìn anh, bĩu môi nói: “Càng giống hơn.”

Ninh Tân hiểu ý cô, phản bác: “Tuyệt đối không giống, đây là tiền bán thân một tháng của anh, bây giờ đang làm gì? Bán sức à?” Anh thúc mạnh một cái, cúi người xuống, nói lấp lửng: “Trả tiền hầu hạ em.”

Sau đó, ba chiếc bao cao su được vứt vào cái chậu bên cạnh giường, Tô Du đã mơ màng ngủ, còn người đàn ông tăng ca này lại đang tinh thần tỉnh táo giặt bao cao su.

Tô Du lại được hưởng đãi ngộ dậy sớm có cơm ăn, quần áo đã được giặt sạch, cô chậm rãi đi làm, buổi trưa về là có cơm ăn, tâm trạng tốt này kéo dài cho đến khi cô tan ca buổi chiều.

Vừa bước vào đầu hẻm, cô đã thấy hai đứa nhãi nhà mình đang kéo những thứ mà Ninh Tân đã dùng đêm qua trong tay, máu nóng dồn lên họng, cô nhanh như cắt giật lấy, một cái còn bị bơm nước vào, miệng bị buộc chặt, mấy đứa chết tiệt này, còn chọc thủng một lỗ, cô bóp một cái, nước bắn ướt tất của cô.

Cô kéo hai đứa về nhà: “Bố hai đứa đâu?” Cô nghiến răng hỏi.

“Đi nhà bà nội rồi.” Bình An lén lút nhìn mặt mẹ đang tối sầm, thăm dò nói: “Bố con đã nấu cháo xong rồi.” Ý là mẹ đừng giận nữa.

“Cứ chờ đấy, đợi bố con về ăn tết sớm với hai đứa.”

Ngôn Tình, Xuyên Không, Điền Văn, Sủng
Nguồn: Mỗi Bước Mỗi Xa
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278
Tiến »