Tôi Ở Thập Niên 70 Trồng Cây Nuôi Con

Lượt đọc: 6615 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278
Tiến »
Chương 65
Quả Nhiên Là Bố Con Ruột (1)

❊ ❊ ❊

Hai người chia tay nhau ở cổng hợp tác xã cung tiêu, Tô Du đến tiệm đậu phụ mua một miếng đậu phụ, quay về cạo sạch vảy cá, mổ bỏ nội tạng, rắc chút muối ướp, còn đậu phụ thì ngâm trong nước.

“Mẹ, trưa con về sẽ kho cá, mẹ đừng làm gì cả nhé.” Bà cụ nấu ăn tiết kiệm dầu mỡ, cô không yên tâm giao cá cho bà làm.

Bà cụ đáp lời, rồi hỏi cô con gái út đang chuẩn bị ra ngoài: “Tiểu Ninh khi nào về?” Bà muốn đợi con rể út về nhờ anh đưa ông cụ đi bệnh viện khám xem sao, nếu đỡ hơn thì cũng tiện về nhà, ông bà ở đây hơn mười ngày rồi, bà cũng không biết vườn rau ở nhà có ai tưới nước không.

“Con cũng không biết chính xác thời gian, nhiều nhất cũng chỉ mười ngày nữa thôi, anh ấy đã đi mười một ngày rồi.” Tô Du thắc mắc sao hôm nay ai cũng hỏi Ninh Tân khi nào về, “Mẹ tìm anh ấy có việc gì, mẹ nói cho con nghe, biết đâu không có anh ấy con cũng làm được.”

“Vậy mẹ đợi nó về, con sức yếu, làm không được.” Bà cụ từ chối.

Không nói thì thôi vậy, Tô Du thu dọn đồ đạc đi làm, đến văn phòng, cô thấy chị lớn Tần Lệ Hồng đã cắt tóc ngắn, trông gọn gàng lắm, cô ghé sát hỏi: “Chị Tần, chị cắt tóc ở đâu vậy, nhìn đẹp quá.”

“Đẹp à?” Tần Lệ Hồng không quen lắm sờ sờ tóc, “Em cũng muốn bán tóc hả? Tóc em đen bóng, đẹp thế này, bán đi tiếc lắm.”

Mái tóc đen này quả thực rất đẹp, nhưng giờ không có dầu gội, Tô Du gội đầu bằng xà phòng, gội xong tóc rất rít, chải đầu cũng đau, với lại cô cũng muốn thay đổi hình tượng.

Trưa về ăn cơm xong, cô ngồi trước gương tròn nhìn người trong gương: mặt tròn nhỏ, má có thịt, mắt to, là kiểu người mà người già thường bảo là tướng tốt, cô tết một bím tóc đen bóng, nếu không nhìn ánh mắt thì toát lên khí chất ngây thơ và hiền lành.

Chạng vạng khi tan ca, cô đến tiệm thu mua tóc mà Tần Lệ Hồng đã nói, bán mái tóc dài ngang eo được bảy đồng, sau đó cô nhờ thợ cắt theo kiểu cô dặn, xong xuôi nhìn vào gương, quả nhiên không tồi, như là hai người khác hẳn so với người phụ nữ hiền thục buổi trưa.

“Nhìn đủ chưa? Đã nhìn suốt bữa cơm rồi đấy.” Tô Du không nhịn được cười, nhướng mày cười với bốn người trên bàn ăn.

“Trông là lạ.” Dư An Tú liếc nhìn đánh giá thêm lần nữa.

“Trông không giống mẹ con, giống một dì không quen biết.” Tiểu Viễn cũng nhận xét.

“Đẹp ạ.” Bình An có mắt thẩm mỹ gật đầu, còn sờ sờ mái tóc ngắn của mình.

Tô Du nhìn sang người còn lại chưa nói gì, “Bô, bố nói xem?”

“Không giống con gái bố lắm.” Tô Xương Quốc nhìn kỹ, mắt mũi vẫn vậy, nhưng cắt tóc xong dường như thay đổi cả khuôn mặt, cái vẻ hoạt bát trong ánh mắt không thể kìm nén xuống được nữa.

“Mai con đi mua thêm bộ quần áo mới nữa, để Ninh Tân về nhận không ra con luôn, nửa tháng không gặp, vợ không chỉ thăng chức mà còn thay người rồi.” Tô Du nghe thấy từ ‘không giống’ cũng không còn hoảng hốt như lúc mới về, mọi người xung quanh đều nhận ra sự thay đổi của cô, nhưng mỗi người đều gán cho sự thay đổi của cô một lý do hợp lý, không cần cô giải thích.

Hai ngày sau, Ninh Hoa đến nhà suýt nữa không nhận ra Tô Du, sau khi vào nhà còn tưởng là khách của em dâu mình, gật đầu chào hỏi xong mới ngập ngừng gọi: “Em dâu?”

“Là em, chị cả đến tìm Bình An à?” Tô Du vui vẻ hỏi.

“Ừ, anh rể em về rồi, Bình An cũng lâu rồi chưa đến nhà chị, gọi nó sang ăn cơm.” Nói rồi chị ta dừng lại, nhớ ra mục đích chính của mình, lại hỏi: “Tiểu Viễn có ở nhà không, bảo nó đi cùng Bình An, để nó biết nhà luôn.”

“Đang làm bài tập trong phòng, để em gọi hai đứa, đợi một lát.” Thật ra là đang xem cuốn truyện tranh cô mua từ tiệm phế liệu về.

Cô đẩy cửa bước vào, thấy hai đứa trẻ luống cuống giấu truyện tranh vào trong áo, “Là mẹ đây. Bình An, cô cả của con gọi con sang nhà cô ăn cơm, con ra ngoài nói chuyện đi, Tiểu Viễn cũng ra đây.”

Hai đứa trẻ giấu truyện tranh dưới chăn mới đi ra, Bình An xán lại gọi cô cả, Tiểu Viễn đứng ở cửa không nói gì.

Ninh Hoa nhắc lại một lần nữa, kéo Bình An ra cửa.

“Khoan đã.” Bình An ưỡn mông về phía sau, giữ cô cả lại không cho đi, “Con hỏi Tiểu Viễn đã, Tiểu Viễn, em có đi ăn cơm nhà cô cả của anh không? Anh với em chia ông bà ngoại của em, anh cũng chia cô cả của anh cho em.”

Ninh Hoa: “…”

Tô Du: “…” Thảo nào lại hòa thuận nhanh như vậy, hóa ra là đã đạt được thỏa thuận rồi.

Tiểu Viễn lắc đầu, cậu nhóc cảm nhận được cô cả Bình An không thích mình lắm, “Em không đi, em ở nhà ăn bánh hẹ rán và canh trứng của mẹ em.”

“Vậy con cũng không đi nữa.” Bình An gỡ tay cô của mình ra chạy ngược vào trong, sợ cô cả bắt cóc mình đi mất, “Cô cả, tối con qua nhà cô ăn, cô để dành cho con một bát thịt nhé.” Cậu muốn ăn cả hai bên.

“Tối còn có các anh em họ của con tranh phần, con ăn ít đi không ít đấy, trưa đi đi, cô có hầm gà đấy.” Ninh Hoa tiếp tục khuyên, chị ta chủ yếu muốn lừa Bình An ra ngoài để hỏi thăm chuyện của Tô Du, nghe mẹ chị ta nói, hai người suýt đánh nhau, chị ta lo lắng với tính cách của Tô Du, cô sẽ không chịu đến dự sinh nhật mẹ chị ta thì mất mặt lắm, để người ngoài có cơ hội cười chê.

Chủ yếu chị ta cũng muốn đứng ra hòa giải, mẹ chồng và con dâu nào mà chẳng có lúc cãi nhau, sao có thể không qua lại nữa, nghe nói Tô Du đã không về nhà cũ cả một hai tháng rồi, thằng em trai khốn nạn kia của chị ta về nhà thì chỉ toàn mượn xe đạp hoặc kiếm chuyện gây gổ.

“Con đi đi, bánh hẹ rán mẹ sẽ để dành cho con, tối con ăn.” Tô Du lên tiếng bảo Bình An đi cùng cô cả của cậu, cứ dây dưa mãi cô cũng không làm được việc gì.

“Thế cũng được.” Cậu đi cùng cô cả ra ngoài, trên đường cậu nghe cô cả hỏi liệu mẹ kế có mắng bà nội không, hỏi sao cậu không về nhà nội ăn cơm nữa, rồi hỏi mẹ kế có cấm câu qua lại với bà nội không…

“Không có, không có gì hết.” Bình An không kiên nhẫn, hất tay cô cả ra chạy về phía trước, “Cô cả, cô nhanh lên đi, con đói rồi.”

Đến bữa ăn, khó khăn lắm mới được gặm thịt gà, cô của cậu lại bắt đầu hỏi ông bà ngoại Tiểu Viễn ở nhà cậu bao lâu, gần đây nhà làm những món gì, có nói chuyện về ông bà nội của cậu không…

“Cô cả, mẹ con nói chuyện người lớn trẻ con đừng quản, chuyện người lớn của cô thì cô cũng đừng hỏi con, con không biết gì hết.” Cậu mặc kệ khuôn mặt cô cả đang cứng đờ, vô ý gắp một miếng thịt gà, hình như là chỗ ức gà, quá nhiều nạc, “Con giờ chỉ biết một điều thôi, cô cả, cô hầm gà dở lắm, không ngon bằng mẹ con hầm. Cô nhìn xem, không có cả cọng hành nào, lại không có hoa hồi, chỉ có mùi thịt, còn hơi tanh nữa, miếng con đang ăn còn dai không nhai nổi.”

Cậu lại gắp một cái cánh gà, nói tiếp: “Lúc cô hỏi mẹ con chuyện gì đó thì xin mẹ con mấy cọng hành tỏi về trồng, nhớ mua hoa hồi, quế, lá nguyệt quế, hầm gà hay hầm thịt lợn đều thơm lắm.”

“Thấy dở thì đừng ăn!” Anh họ Bình An tức giận, cậu ta còn chưa thèm chê Bình An đến giành thịt ăn, vừa nhai nuốt vào bụng, lại còn không quên chê bai bới móc, cái loại người gì vậy!

“Cô em gọi em đến ăn mà, mẹ em cũng đang ở nhà rán bánh hẹ mà.” Thực ra cậu có hơi hối hận, bánh hẹ rán ở nhà cũng có thịt lợn, thơm hơn món gà hầm nấm này nhiều.

Ninh Hoa tức nghẹn, đứa cháu trai của chị ta sao lại thành cái đức tính này rồi? Chj ta quát con trai dừng cãi nhau, gắp thêm một cái cánh gà khác trong bát cho Bình An, “Chuyện cô cháu mình nói, con không được nói cho người khác biết đâu nhé. bố mẹ con cũng không được nói, lần sau cô cả lại gọi con đến ăn cơm.”

Bình An cụp mắt xuống đồng ý, kết quả là sau bữa ăn về đến nhà, cậu kể tuốt ra hết.

Ngôn Tình, Xuyên Không, Điền Văn, Sủng
Nguồn: Mỗi Bước Mỗi Xa
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278
Tiến »