Tôi Ở Thập Niên 70 Trồng Cây Nuôi Con

Lượt đọc: 6893 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278
Tiến »
Chương 33
Đánh Nhau (1)

❊ ❊ ❊

Nước kho rất khó bảo quản, nếu kho củ sen hoặc kho khoai tây mà ăn không hết thì chỉ nửa ngày là hỏng, trước khi đi làm Tô Du chia hết số củ sen và khoai tây kho còn lại trong nồi cho hai đứa trẻ ăn vặt, không ngờ lại gây ra một trận đánh nhau giữa mấy đứa trẻ.

Thời điểm Tô Du tan làm trở về nấu cơm thì đứa trẻ không có nhà, cô vừa nấu xong cháo, đang ngồi tước râu ngô thì nghe tiếng cửa lớn mở, Tiểu Hắc đang nằm ở sảnh chính cũng vẫy đuôi ra đón, cô biết là bọn trẻ đã về, cô ngồi trong bếp hỏi vọng ra: “Là Tiểu Viễn và Bình An về rồi à?”

“Vâng, là chúng con.” Tiểu Viễn thò đầu thò cổ nhìn vào bếp, thấy mẹ của nóc không có ý định ra ngoài, liền kéo Bình An lao vào nhà.

Bình An không vui nhưng cũng không hất tay nhóc ra, đi thẳng vào phòng ngủ của cả hai rồi mới hất tay Hứa Viễn, liếm liếm khóe miệng, nhìn nhóc như thể nhìn một đứa ngốc và nói: “Có gì mà phải trốn, lát nữa ăn cơm mẹ mày cũng sẽ thấy thôi, hơn nữa, là Đại Bảo và Nhị Bảo giành đồ của chúng ta trước, đáng lẽ nên đánh chết tụi nó.”

Trong phòng không có gương, Hứa Viễn lén vào phòng của mẹ lấy một chiếc gương nhỏ ra, trong gương, bên má trái của cậu nóc bị trầy xước đã bắt đầu đóng vảy máu, nhóc vén tay áo lên nhìn, cánh tay cũng bị cào mấy vết máu, lo lắng nói: “Mẹ không cho em đánh nhau, em lại gây chuyện rồi, anh nói xem, mẹ Đại Bảo có tìm đến nhà không?”

“Trưa nay mẹ còn nói chỉ cần chúng ta có lý thì cứ đánh trả lại.” Bình An không hiểu sự hoảng loạn của Hứa Viễn, bố của cậu bé chưa bao giờ cấm cậu đánh nhau, ngay cả khi đánh nhau với các anh chị em họ ở nhà bà ngoại thì cũng không ai đi mách với bố cậu.

Hứa Viễn nghe vậy thì bình tĩnh hơn một chút, nhưng vẫn chui rúc trong phòng không chịu ra, ngược lại với nhóc, Bình An mở cửa phòng đi thẳng ra bếp kiểm tra: “Mẹ, tối nay ăn gì ạ?”

“Cháo ngô loãng, đậu phụ trộn hành lá.” Tô Du đang bóc hạt ngô, ngón tay đầy nhựa ngô non, trời chạng vạng tối, Tô Du ở trong bếp không động dao cũng không bật đèn, khi Bình An ngồi xổm bên cạnh cô giúp bóc ngô, cũng không nhìn thấy vết bầm tím ở khóe miệng của cậu.

Đến khi thức ăn đã sẵn sàng, Tô Du vẫn không thấy bóng dáng Tiểu Viễn đâu, liền gọi vào phòng hỏi: “Tiểu Viễn, con đây là đang ngủ trong phòng à?”

“Không có ạ.”

“Không thì ra ăn cơm đi.” Tô Du bật đèn ở nhà chính, ba bát cháo được đặt lên bàn thì Tiểu Viễn mới chậm rãi bước ra, ngồi xuống ghế và cúi gằm mặt.

“Con có phải là bị sốt không? Có thấy khó chịu ở đâu không?” Tô Du bước đến sờ đầu của nhóc, nhưng tay cô vừa làm bếp xong nên nhiệt độ lòng bàn tay còn cao hơn trán Hứa Viễn, trong nhà lại không có nhiệt kế, cô định nâng đầu cậu nhóc lên để thử trán đối trán, nhưng chưa kịp áp trán vào thì đã thấy vết máu dài nửa ngón tay trên mặt nhóc.

“Chuyện gì thế này?” Lẽ nào đây là lý do nhóc cứ cúi đầu? Nhưng vẫn lo lắng, áp trán vào thử, thấy nhiệt độ bình thường mới ngồi lại.

“Con đánh nhau, bị ấn xuống đất cọ xát.” Hứa Viễn giải thích khẽ.

Bình An thấy Hứa Viễn nhát như gà con thì gạt đi sự ghen tị trong lòng, đứng ra nói: “Là Đại Bảo và Nhị Bảo đòi cướp củ sen kho của bọn con, nên bọn con mới đánh tụi nó.”

Tô Du vừa nghe là con trai của Đỗ Tiểu Quyên thì vô thức cau mày, liếc thấy vẻ mặt bối rối, sợ gây rắc rối của Hứa Viễn, cô cười hỏi: “Thế có thắng không?”

Vừa nói đến chuyện đó, Bình An liền hăng hái hẳn lên, hoa tay múa chân vui sướng: “Sao mà thua được, chắc chắn là thắng rồi.”

“Mẹ nhớ là Đại Bảo và Nhị Bảo béo hơn hai con nhiều mà.” Tô Du nghi ngờ Bình An đang khoác lác.

“He he, chúng con có đồng minh…”

Chưa nói hết câu thì đã nghe thấy tiếng la mắng của Đỗ Tiểu Quyên ở nhà bên cạnh, tiếp đó là tiếng đập cửa nhà Tô Du ầm ầm, Tiểu Hắc giật mình đứng trong sân sủa gâu gâu vào phía cửa. Tô Du đợi trong chốc lát, nghe thấy tiếng hàng xóm ở ngoài rồi mới ra mở cửa, trong nhà ngoài cô ra chỉ có hai đứa nhỏ, chồng của Đỗ Tiểu Quyên còn ở nhà, cô sợ có người không nói võ đức xông vào nhà đánh người.

“Đám khốn nhà cô đâu? Kêu nó ra đây, xem hai đứa con tôi bị đánh ra dạng nào rồi đây này.” Đỗ Tiểu Quyên muốn đẩy Tô Du ra để xông vào nhà.

“Đám khốn là gọi ai đấy? Cô ăn nói có văn hóa một chút đi.” Tô Du cầm then cửa chặn chị ta lại: “Tính đột nhập cướp bóc à? Hung hăng thế, tổ tiên cô là cướp hả?”

“Tô Du, tôi không nói nhảm với cô, cô cũng đừng ngậm miệng há mồm là chụp mũ tôi, cô xem con cô đánh Đại Bảo Nhị Bảo con tôi ra nông nỗi nào kìa.” Đỗ Tiểu Quyên chỉ vào mặt hai đứa con chị ta, còn cởi áo chúng ra, nhưng trời tối đen như mực, Tô Du cũng không thấy rõ chúng bị làm sao.

“Trẻ con đánh nhau mà, khóe miệng Bình An nhà tôi bị bầm tím, mặt Tiểu Viễn bị một vết máu dài nửa ngón tay, tôi còn chưa tìm đến nhà cô thì cô đã đến trước rồi. Để tôi nói cho cô nghe, con trai tôi nói là con cô giành củ sen kho của chúng mới đánh nhau, tuổi còn nhỏ đã chặn đường cướp giật, người ta nói ba tuổi nhìn thấy lúc già, lớn lên thì còn ra thể thống gì nữa?”

“Nói xàm.” Đỗ Tiểu Quyên cười lạnh: “Bản thân tôi làm ở hợp tác xã cung tiêu, thiếu gì đồ ăn cho con tôi? Củ sen bọn tôi hầm với thịt chúng còn chẳng thèm, ai thèm giành cái thứ củ sen kho quái quỷ đó?”

“Chính là Đại Bảo và Nhị Bảo giành củ sen kho của Bình An và Tiểu Viễn.” Một bé trai khác đột nhiên nhảy ra nói.

Cả không gian chốc lát liền im lặng, Đỗ Tiểu Quyên liếc nhìn hai đứa con chị ta, ngầm véo cánh tay Đại Bảo, hỏi: “Tiểu Xuyên nói thật à?”

“Không, chúng con không giành.” Đại Bảo lập tức hiểu ý mẹ, lắp bắp nói: “Con và Nhị Bảo đang chơi trên đường, Bình An và Hứa Viễn chạy tới đánh chúng con.”

“Ha, đúng là rồng sinh rồng, phượng sinh phượng, con chuột sinh ra biết đào hang.” Tô Du ghê tởm nhìn đứa trẻ béo ú kia, giật lấy chiếc áo đang cầm trên tay nó ném vào mặt Đỗ Tiểu Quyên: “Quần áo này còn có mùi củ sen kho nhà tôi, ngửi cho kỹ đi, đúng là một nhà nói dối, cút đi, đừng đến nhà tôi nữa, làm bẩn đất nhà tôi.”

Tô Du nhận ra không có lý lẽ gì để nói với gia đình Đỗ Tiểu Quyên, từ lớn đến bé đều là loại mặt dày, cô đẩy Đỗ Tiểu Quyên đang không phòng bị một cái, đóng cửa cài then từ bên trong, mỉa mai nói: “Con nhà cô còn béo hơn chuột ăn trộm dầu, ai biết có phải trộm đồ nhà người khác bị đánh rồi đổ vấy cho con tôi không, con tôi gầy gò thế này thì đánh không lại đâu.”

Ngôn Tình, Xuyên Không, Điền Văn, Sủng
Nguồn: Mỗi Bước Mỗi Xa
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278
Tiến »