Tôi Đi Đây

Lượt đọc: 415 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 3

Từ năm năm nay, cho tới buổi tối tháng một vừa rồi, có người còn trông thấy anh ta rời khỏi căn phòng phía trên tầng chái ngôi nhà ở Issy. Trừ chủ nhật còn tất cả những ngày còn lại của Félix Ferrer đều diễn ra giống nhau. Thức dậy bảy giờ rưỡi, mười phút đi vệ sinh đem theo một tờ báo hay một tờ quảng cáo rẻ tiền, sau đó vào bếp chuẩn bị bữa điểm tâm một cách khoa học, đủ vitamine và khoáng chất cho Suzanne và cho mình. Hai mươi phút vừa tập thể dục vừa nghe bản tin sáng của đài. Xong đâu đấy, tới đánh thứ Suzanne, rồi ra mở toang cửa sổ thông gió cho căn nhà.

Sau đó, Ferrer vào nhà vệ sinh đánh răng kỹ tới mức làm cho răng chảy máu, vẫn thói quen không bao giờ nhìn vào gương, và cứ để cho khoảng mười lít nước của thành phố từ vòi nước chảy ra một cách vô ích. Bao giờ anh ta cũng tắm theo một trình tự, bất biến, từ trái qua phải, từ trên xuống dưới. Cạo râu cũng theo một trình tự, không thay đổi từ má phải rồi mái trái, cằm, môi dưới rồi môi trên, cổ. Và do Ferrer luôn tuân thủ những trật tự bất di bất dịch đó nên mỗi buổi sáng anh ta tự vấn làm thế nào để giải thoát được thói quen cổ hữu này, rồi câu hỏi ấy cuối cùng cũng đã trở thành một thành viên của những thói quen cổ hữu đó. Biết rằng sẽ không bao giờ giải quyết được mâu thuẫn này, nên chín giờ, anh ta đành tới xưởng họa làm việc.

Cái mà Ferrer gọi là xưởng thì không còn là xưởng nữa. Nó lờ mờ là cái xưởng khi Ferrer tự xưng là nghệ sĩ và cho mình là một điêu khắc gia, phía sau là phòng tranh, chỗ này có thể sử dụng như một phòng trưng bày kể từ ngày anh ta trở lại nghề buôn bán các tác phẩm nghệ thuật. Đó là tầng trệt của một khu chung cư nhỏ ở quận IX, trên một con phố chẳng có cái gì chứng tỏ để có thể mở một phòng trưng bày các tác phẩm nghệ thuật ở đây, chẳng hạn như nó phải nằm ở một trục đường buôn bán sôi động, đằng này chỉ là một khu chung cư bình thường nằm trong một khu phố. Đối diện với phòng trưng bày là một công trường lớn đang trong giai đoạn chuẩn bị khởi công, đó mới chỉ là những hậu quả đầu tiên cho anh ta: lúc này, họ đang chuẩn bị đào những hố móng sâu. Ferrer đến xưởng, pha một tách cà phê, uống hai viên Efferralgan sủi, mở mấy bì thư, chỉ liếc mắt đọc phần cần quan tâm, vuốt phẳng vài tờ giấy bị nhàu và kiên nhẫn cho đến mười giờ, định hút thêm một điếu thuốc nữa nhưng kiên quyết cưỡng lại. Ferrer ra mở cửa phòng trưng bày, gọi vài cú điện thoại đi đâu đó. Khoảng mười hai giờ mười phút, vẫn qua điện thoại, anh ta tìm người để cùng đi ăn trưa và kết quả là luôn tìm được ai đó.

Từ mười lăm giờ và suốt cả buổi chiều, Ferrer thường xuyên có mặt tại phòng tranh cho đến tận mười chín giờ ba mươi tối rồi gọi dây nói cho Suzanne, vẫn là những câu muôn thuở, nếu em đói thì không phải đợi anh cùng ăn tối đâu. Còn cô ấy thì vẫn luôn luôn chờ đợi, hai mươi giờ ba mươi, Ferrer lên giường cùng với cô, cảnh gia đình hai người, một buổi tối, hai mươi ba giờ tắt đèn. Trong năm năm trời, vâng, mọi việc cứ đều đặn thế trôi qua rồi bị đảo lộn vào ngày ba tháng giêng mới rồi. Tuy nhiên, không phải mọi thứ đều đã thay đổi: không phải không có một chút thất vọng, nhưng anh ta buộc phải chấp nhận, chẳng hạn trong phòng tắm của Laurence, Ferrer vẫn tiếp tục tắm từ trái qua phải, từ cao xuống thấp, nhưng anh ta không ở lại nhà cô ấy lâu hơn như mọi khi, những ngày gần đây, thì về ở hẳn tại xưởng.

Máy hút bụi gần như chẳng mấy khi được sử dụng, cái xưởng này chứng tỏ rằng đây đã trở thành cái hang của một kẻ độc thân, một nơi ẩn náu tạm thời trong tình thế tuyệt vọng, một kỷ vật bị đem dùng không đúng mục đích trong lúc những người thừa kế đang cãi lộn nhau. Năm thứ đồ đạc đảm bảo cho căn phòng có được chút tiện nghi tối thiểu, cộng với một chiếc két sắt mà từ lâu Ferrer đã quên không chú ý tới sự hiện diện của nó, một ngăn bếp diện tích một nhân ba mét gồm một cái lò đầy những vệt loang lổ, một tủ lạnh chẳng đựng gì ngoài hai cây rau đã héo khô, thực phẩm dự trữ đã quá thời hạn sử dụng. Ngăn lạnh hầu như không được sử dụng tới, lớp tuyết lâu ngày chiếm trọn khoang làm đá và đã trở thành thứ băng cực rắn, Ferrer phải dùng một chiếc máy sấy tóc, một con dao cắt bánh để cạy chúng ra. Lớp cáu bẩn, lớp muối đọng, thạch cao vón cục đã làm cho toàn lớp men màu sáng trắng của phòng tắm trở nên loang lổ, trong chiếc tủ treo quần áo là sáu bộ quần áo màu tối, nhiều áo sơ-mi trắng, và một bộ cà-vạt. Những khi làm việc ở phòng trưng bày, Ferrer thường đóng bộ hợp mốt nhất: quần áo nghiêm chỉnh, nhưng không quá trang nghiêm như một chính khách hoặc giám đốc một nhà băng nào đó.

Trong những thứ chứng tỏ anh ta đã ở đây, ngoại trừ hai tấm áp phích triển lãm ở Heidelberg và Montpellier thì chẳng có gì cho thấy đã có những hoạt động nghệ thuật diễn ra ở phòng trưng bày này. Cũng có thể nói thêm là ngoại trừ hai khối đá cẩm thạch xấu xí được đẽo gọt dùng làm chiếc bàn thấp lè tè thường được sử dụng làm giá đặt chiếc vô tuyến. Hai khối đá ấy có thể là một hộp sọ, một vòi nước, một người ở trần, nhưng Ferrer đã bỏ rơi tất cả.

« Lùi
Tiến »