Thật thà mà nói tôi đã chán ngấy cái thằng cha Baumgartner này rồi. Cuộc sống của hắn quả là chán ngắt. Ngoài việc ở lì trong khách sạn, điện thoại hàng ngày, hoặc tò mò tìm hiểu bất cứ cái gì hiện ra trước mắt hắn, thì hình như hắn chẳng có việc gì để làm cả. Hắn như thiếu một sức bật nào đó. Từ khi hắn rời Paris xuống tạm trú ở vùng Tây – Nam này, hắn dành mọi thời gian lái chiếc Fiat đi lung tung, chiếc Fiat màu trắng của hắn thật giản dị, không trang trí màu mè gì cả, trên cửa kính cũng như trên gương chiếu hậu. Hầu như lúc nào hắn cũng chọn hệ thống tỉnh lộ để đi. Một buổi sáng, hôm đó là chủ nhật, hắn lái xe tới Biarritz.
Hôm ấy biển nổi sóng dữ dội, mặt trời bị sương mù che phủ, nắng nhẹ, nhưng trên bờ biển Biarritz, có rất đông người đứng ngắm sóng. Họ đứng thành từng hàng, từng cấp cao thấp khác nhau, suốt dọc bãi biển, và cả trên sân thượng, những ban công, trên mặt đê chắn sóng, trên mọi điểm cao và hình như mọi cuộc dạo chơi đều nhằm ra hướng đại dương lúc này đang gồng mình trong những đợt sóng dữ dội, họ đứng trên tất cả những gì nhô cao và ngắm nhìn đại dương biểu diễn vở kịch dữ dội của nó. Cảnh tượng này làm cho gã đàn ông trở nên ngây dại và các giác quan như tê liệt, hắn hoàn toàn có đủ điều kiện để chiêm ngưỡng cảnh tượng ầm ào của biển cả không biết chán, chẳng có lí do gì ngăn cản hắn cả - lửa nhiều khi cũng tạo ra được những hiệu quả ghê gớm như vậy, mưa đôi khi cũng tạo ra được những cảnh tượng như vậy, thậm chí chiếc quạt của một vị khách ngồi trên sân thượng của một quán bar đôi khi cũng có thể tạo ra được hiệu quả tương tự.
Ở Biarritz, chủ nhật này, gần bên ngọn hải đăng, Baumgartner nhìn thấy một thanh niên đang diễn trò phiêu lưu với đại dương, anh ta đứng chơi vơi ngay sát mép ngoài chót vót của một mỏm đá, đùa bỡn với những đợt sóng trào bọt biển vỗ vào mỏm đá, hai bàn chân nhón lên nhào người ra phía ngoài. Có lẽ anh ta đang muốn bình luận về sức mạnh của những ngọn sóng ào ạt vỗ vào bờ đá, đón chào ( nào, cố lên ) một vụ nổ đặc biệt của đại dương, để cho những đợt sóng mong đợi ào ạt dồn về ( Mira mira mira ) và căng phồng lên ( Torito toro ) dào dạt ( Torito bueno ) – tất cả những lời động viên, tiếng kêu, la hét và mọi lời kể lể, trên đấu trường này, được con người tỏ bày cùng với lũ ác thú. Rồi sau khi những đợt sóng đổ xô về mọi hướng một cách hoang dã, bung ra, bùng nổ, khi mà con ác thú bằng nước đến ngủ và chết lịm dưới chân mình, chàng thanh niên, cánh tay thẳng băng, bàn tay đưa lên cao như muốn làm cho thời gian ngừng lại, bất động, những cử chỉ bung ra như những chàng đấu sĩ trong khoảng cách, đôi khi hơi dài, sự sống đang dần xa lìa trước khi nó đổ sụp xuống, thường là ngã nhào về một phía, tạo thành một đường vuông góc, bốn cẳng chân trở nên cứng ngắt.
Baumgartner không ở lại Biarritz quá hai ngày, biển đã trở lại thanh bình, hắn quay xe trở về, trong kì nghỉ lần trước, Baumgartner không kề cà trong thành phố, hắn chỉ cho xe chạy qua hoặc nếu có đường vòng, tránh được thành phố thì càng tốt, và ngay khi có thể. Hắn chỉ thích dừng xe ở thôn xóm làng mạc, nghỉ lại đó chốc lát trong một quán cà phê – thuốc lá, và không chuyện trò với bất cứ ai. Hắn thích lắng nghe những cuộc tán gẫu của những người uống cà phê ở đó ( bốn người đàn ông rỗi rãi đối chiếu trọng lượng của họ thay thế trọng lượng bằng số quận nước Pháp tương ứng. Người gầy nhất tuyên bố rằng đó là quận Meuse, người tầm thước là Yvelines, người có vóc dáng khá mập là Terrioire de Belfort, và người béo nhất là Val-d’Oise ), đọc những mẩu tin dán trên những chiếc gương ( CUỘC THI NHỮNG CÂY RAU LỚN KỈ LỤC: 8 h đến 11 h ghi danh các loại rau. 11 h đến 12 h 30, Ban giám khảo làm việc. 17 h , trao giải và tiệc danh dự. Những loại rau sau đây tham gia dự thi: Tỏi tây, Salát, Bắp cải, Bắp cải vùng Milan, Súp-flơ, Bắp cải đỏ, Cà chua, Dưa, Bí rợ, Ớt ngọt, Bí ngô, Củ cải đỏ, Cà rốt đỏ, Cần tây, Su-hào, Củ cải mùa đông, Khoai tây, Củ cải đường, Ngô, Tỏi, Hành. Cuộc thi dành cho tất cả những người làm vườn. Một mẫu rau giới thiệu. Trình bày cả lá, cây và rễ nếu có thể. Các loại rau được đánh giá trên mọi góc cạnh, trọng lượng, màu sắc, hình dáng ) hoặc theo dõi thời tiết trên các báo địa phương ( Thời tiết thường xuyên thay đổi, mưa và giông sẽ ập đến bất ngờ, buổi chiều đôi khi có sấm ).
Trên thực tế, thời tiết thật đỏng đảnh, tuy nhiên, Baumgartner tỏ ra không quá khó tính với chất lượng phòng ở các khách sạn mà hắn thường lui tới. Hắn ngủ trong những khách sạn bình dân hơn so với trước đây, điều này tỏ ra khá xa lạ với bản tính của hắn. Những ngày đầu tiên, hắn lượm lặt tin trên các báo ra hàng ngày ở địa phương và trung ương, đảo mắt khắp lượt các trang Văn hóa và Xã hội nhưng hắn chưa bao giờ thấy một báo nào đăng tin về một vụ trộm đồ cổ dù nhỏ nhất. Cuối cùng, Baumgartner không chú ý lượm lặt thông tin trên báo chí nữa, hắn chỉ đảo mắt tới mấy tờ báo vào bữa ăn điểm tâm với vài lát bánh mì quệt bơ và mứt, uống cà phê, mắt lướt trên những hàng chữ, tay cầm thìa ngoáy li nước cam, đôi khi tập trung vào trang kinh tế bàn về cá hồi.
Một buổi tối trời mưa như trút, hắn đang cho xe chạy ở cung đường nằm giữa Auch và Toulouse, trời mỗi lúc một tối. Cần gạt nước trước xe chạy hết công suất, đèn pha chỉ vừa đủ chiếu sáng con đường: đột nhiên hắn nhận ra mé bên tay phải, dưới mép đường, một bóng người đang đi xuôi về phía dưới. Bóng đen bị nhấn chìm trong mưa và đêm tối, như rã ra tan biến như một viên đường, bóng đen không vẫy tay, cũng không ngoảnh lại phía những chiếc xe đang chạy trên đường, những ngọn đèn pha và động cơ như bị trận giông bóp nghẹt. Nếu Baumgartner có dừng lại, thì chẳng qua là do phản ứng tự nhiên chứ không phải do hắn động lòng trắc ẩn hoặc là hắn bỗng nhiên trở nên buồn chán: hắn đánh xi-nhan cho xe áp sát bên phải vệ đường, hãm phanh dừng xe lại cách chỗ cô gái rẽ xuống khoảng trăm mét. Hắn ngồi đợi bóng đen đi lại chỗ hắn.
Nhưng bóng đen đó vẫn đi đủng đỉnh cứ như nó không muốn tạo ra cái quan hệ nhân quả giữa nó và chiếc Fiat đang dừng lại kia. Lúc đến ngang tầm xe, Baumgartner nhì rõ bóng người đó qua tấm kính bị nước mưa phủ mờ: một người đàn bà còn trẻ, không, hình như là một cô gái, cô ta mở cửa xe leo lên mà không thèm nói một lời nào như thông lệ của người đi nhờ xe vẫn làm. Cô gái đặt chiếc túi lên ghế sau rồi ngồi xuống không nói một lời nào, thận trọng khép cửa xe lại. Toàn thân cô gái ướt sũng, ngay lật tức, tỏa ra một làn khói nhẹ - Baumgartner tưởng tượng không chút hứng thú về tình trạng bị giới nghiêm sau khi cô gái ngồi lên xe. Người cô ta không chỉ có ướt sũng mà còn có vẻ bẩn thỉu và thái độ sống cách biệt với mọi người. Cô cũng về Toulouse à? Baumgartner hỏi cô gái.
Cô gái không trả lời ngay, gương mặt cô ta không được rõ ràng lắm trong cảnh tranh tối tranh sáng. Rồi cô ta nói bằng một giọng đơn điệu như thể kể lể, khá máy móc và mong manh một nỗi lo âu nào đó, cô ta không đến Toulouse mà ở Toulouse, thật là buồn cười, mọi người rất hay nhầm lẫn chức năng của những giới từ này, không có cái gì xác định dứt khoát cho nó cả, cô gái đưa tay vuốt mái tóc ướt đẫm rồi tựa đầu vào ghế xe ngủ ngay. Cô ta có vẻ điên điên khùng khùng.
Baumgartner ngạc nhiên và hơi phật ý trong vài giây nhưng rồi hắn trở lại trạng thái dễ chịu có vẻ như hắn đã suy nghĩ rất lung trước khi khởi động lại xe. Đi được một quãng khoảng năm trăm mét, hắn nghe cô gái cất tiếng ngáy khe khẽ, hắn bực mình chỉ suýt nửa dừng xe ném cô gái xuống rãnh nước tối tăm ban nãy nhưng hắn lập luận: cô ta đang ngủ ngon lành, toàn thân cô gái duỗi thẳng một cách bình yên, được sợi dây bảo hiểm giữ lại một cách mềm mại, lẽ nào hắn lại không ứng xử một cách xứng đáng để trở thành một gã đàn ông thanh lịch sao. Thứ tình cảm này làm cho hắn sang giá lên nhưng có lẽ còn do một cái gì đó khang khác hơn níu giữ hắn lại: giọng nói của cô gái gợi lại cho hắn nhớ tới một người nào đó. Bị thái độ bất cần của cô gái giang hồ cuốn hút, hắn hoàn toàn không có cơ hội nhìn rõ cô gái từ phía bên này, hơn nữa cô ta nằm nghiêng ngoảnh mặt ra phía cửa kính, xoay lưng lại phía hắn. Đột nhiên, Baumgartner như nhận ra cô ta, hắn lờ mờ nhớ lại căn cước cô gái, hoàn toàn không giống chút nào, nhưng quả là cô ta giống một ai đó, đúng như vậy. Đoạn đường tới Toulouse, hắn lái xe nhẹ nhàng, cố giữ yên giấc cho cô gái, cố gắng tránh mọi ổ gà có nguy cơ làm cô ta thức giấc. Chặng đường đi qua mất khoảng non một giờ.
Đến Toulouse vào lúc nửa đêm, Baumgartner thả cô gái xuống trước cửa ga, hắn không bật đèn trần, quay mặt sang hướng khác trong khi đó cô gái cởi dây bảo hiểm, lí nhí nói lời cảm ơn những hai lần rồi xuống xe. Không vội khởi động lại xe, qua kính chiếu hậu, Baumgartner nhìn thấy cô gái bước đi về phía quầy hàng nhà ga mà không thèm một lần quay lại nhìn hắn. Bởi vì trời đang tối, và cô ta, đối với tôi, như có vẻ như điên điên, không nhìn hắn lấy một lần, thái độ đó cho thấy cô gái không có ý nhận dạng hắn, mà có lẽ là nên làm như vậy.
Những ngày sau đó, Baumgartner tiếp tục kiên trì chặng đường lang thang của hắn. hắn gặm nhấm nỗi buồn bên những nhà hàng và trên các con đường, thường xuyên tỉnh giấc, một mình chua chát, trong phòng khách sạn, lắng nghe tiếng ồn ào khi qua những vùng nông thôn và công trường. Tình cảnh đó đeo bám hắn thêm gần hai tuần nữa, tới khoảng giữa nửa tháng chín, Baumgartner cuối cùng nhận ra hắn đang bị theo dõi.