Cũng trong khoảng mười lắm ngày đó, Hélène thường xuyên qua lại phòng trưng bày. Cũng như ở bệnh viện, cô ta đến phòng trưng bày không theo một giờ giấc nhất định nào cả, nhưng không bao giờ quá một giờ, cứ hai hoặc ba ngày một lần, cũng như ở bệnh viện, Ferrer đón tiếp cô ta một cách lịch sự nhưng luôn với thái độ dè dặt, lúc nào cũng trong trạng thái phòng ngừa, dè chừng, nụ cười ngượng ngạo, khiên cưỡng.
Ferrer biến nỗi ưu tư phiền muộn của mình thành một câu chuyện dài. Cô gái chú ý lắng nghe nhưng không bày tỏ thái độ gì đặc biệt cả, một chút thán phục có lẽ được dành cho chiến tích lên bắc cực của Ferrer và chút lòng trắc ẩn dành cho kết cục bi thảm của phi vụ làm ăn đó. Cô ta không nhắc lại lời đề nghị giúp đỡ Ferrer giải quyết một phần công việc ở phòng trưng bày nữa, chắc có lẽ đó là vì lí do tiền bạc. Mối quan hệ giữa họ vẫn không có gì tiến triển, cả hai cố nghĩ ra những câu chuyện để lấp những khoảng trống nhưng không phải lúc nào cũng tìm được những câu chuyện thích hợp, cho nên giữa hai người luôn tồn tại những khoảng lặng đôi khi thật vô duyên. Nhưng biết đâu như thế lại hay, bởi im lặng cũng tốt chứ sao. Đôi khi bằng ánh mắt ngụ ý và nụ cười hợp cảnh, thì sự im lặng có thể tạo ra được những kết quả tuyệt vời, những điểm nhấn hiếm hoi, và những viễn cảnh tế nhị, những dư vị ngọt ngào, những quyết định dứt khoát. Nhưng, không, đây là chứng câm lặng vì lúng túng, khoảng im lặng nặng nề, bị quấy rầy giống như cục đất sét dính bết nơi đế giầy. Sau một lúc, không ai chịu nổi. Và Hélène đến phòng trưng bày ngày một thưa dần rồi dứt hẳn.
Thời gian đầu Ferrer thở phào nhẹ nhõm, tất nhiên, nhưng rồi sự ra đi của Hélène đã tạo ra một khoảng trống vắng mà anh ta chưa bao giờ lường trước được, và anh ta giật mình khi nhận ra càng ngày anh ta càng mong đợi Hélène, ánh mắt luôn hướng ra ngoài phố như mong ngóng một ai đó nhưng vô vọng, điều đáng tiếc là cô ta chưa bao giờ tiết lộ địa chỉ, số điện thoại nhưng cũng chính là do thằng cha này quá cố chấp chưa bao giờ hỏi cả. Lúc này là sáng thứ hai cũng không hơn gì những thứ hai khác, việc buôn bán vẫn nhì nhằng, trời đầy mây, có vẻ bí hiểm, mặt đất nhớt nhát bẩn thỉu, tóm lại mọi hy vọng đều tắt ngấm và rồi chủ nhật này cũng vậy, tình hình cũng chẳng sáng sủa hơn chút nào, chẳng có việc gì để làm cả. Vài nhóm người lẻ loi vượt qua một con phố bước cả ra ngoài hàng đinh về hướng Prisunic. Tâm trạng của Ferrer lúc này cùng một màu vàng vọt và cổ lỗ như những chiếc cần cẩu của công trường đối diện và tấm bảng điện của khi siêu thị. Spontini đến không đúng lúc, lúc này đã mười một giờ trưa, lại lê thê về chuyện không nhất trí về tỷ lệ ăn chia.
Không còn nhiều thời gian để lập luận: Nghe này, Ferrer ngắt ngang lời anh ta, bây giờ tôi nói rõ quan điểm của tôi cho cậu nghe đây. Cậu không làm việc tốt, công việc của cậu không tiến triển. Đây là chuyện hoàn toàn giữa chúng ta với nhau, những cái mà cậu đang làm không gây được sự chú ý và hứng thú cho tôi nhiều lắm, cậu thấy đấy. Như thế có nghĩa là như thế nào? Spontini lo lắng hỏi lại. Cái đó muốn nói lên rằng đó không phải vì cậu đã bán tranh cho hai trung tâm mĩ thuật và chuyện ba bức tranh đặc biệt mà cậu có, Ferrer nói. Đối với tôi, cậu là con số không. Hãy chờ những người sưu tập tranh chuyên nghiệp, thường xuyên ở nước ngoài, ở đó người ta có thể nói về nghề nghiệp cho cậu nghe. Và việc này cũng muốn nói lên rằng nếu cậu không đồng ý thì lối ra ở phía kia kìa.
Trước tình cảnh như thế Spontini vội vã bước ra khỏi phòng trưng bày suýt nữa thì đâm sầm vào một gã khoảng ba mươi tuổi, mặc quần Jean màu xanh và áo bluson, kiểu ăn mặc không hợp lắm với dân nghệ sĩ ngày nay và dân sưu tập càng không phải, có lẽ kiểu cách đó chỉ hợp với nhân viên cảnh sát. Anh ta cất tiếng nói: Ông còn nhớ tôi không, Supin nói, tôi là nhân viên Sở Tư pháp. Tôi đến trao đổi kết quả thu thập theo đề nghị của ông.
Không đi sâu vào các tình tiết kĩ thuật, những tin tức Supin đề cập đại thể như sau. Một tin vui và một tin buồn, tôi muốn bắt đầu bằng mẩu tin không hay trước, bằng kính hiển vi điện tử, các bản phân tích từ các mẫu thu lượm được tại hiện trường không giúp ích gì cho công tác điều tra. Nhưng song song với điều này, chúng tôi có một tin tốt lành, đó là trong túi của một xác chết tình cờ được phát hiện, xác chết còn tương đối nguyên vẹn, sau khi làm tan băng, người ta thấy trong mớ giấy Kleenex cũ, cứng còng, nhăn nhúm một mẩu giấy có ghi biển số một chiếc xe. Sau khi nhận dạng biển số đó, đối chiếu với nhiều nguồn tin, cho phép chúng tôi giả thiết rằng chiếc xe Fiat có liên quan tới vụ trộm mà Ferrer đã khai báo. Như vậy chúng tôi đã có một chút cơ sở để tiếp tục cuộc điều tra. Hiện nay, công việc mới tiến triển tới đó.
Ngay lập tức, tinh thần Ferrer coi bộ tươi tỉnh hơn một chút. Trước khi đóng cửa phòng trưng bày vào cuối buổi chiều, anh ta tiếp một nghệ sĩ trẻ có tên là Corday. Anh này giới thiệu dự án của mình, nào giấy crô-ki, nào ma-két và dự trù chi phí sản xuất. Nguồn vốn, than ôi, thật bất hạnh, anh ta chưa tìm đâu ra để thực hiện mục tiêu của mình. Nhưng được rồi, chuyện này, Ferrer nói, rất tốt, dự án này làm tôi rất hài lòng. Nào, chúng ta sẽ tổ chức một cuộc triển lãm. Không, anh chàng kia nói. Được chứ, Ferrer nói, tất nhiên, tất nhiên rồi. Nếu như mọi việc êm xuôi, thì chúng ta sẽ tổ chúc lần thứ hai. Chúng ta kí hợp đồng chứ? Croday hình dung. Yên tâm đi, Ferrer nói, yên tâm đi. Hợp đồng này không nên kí vội vàng. Ngày mai tới đây gặp tôi, ta bàn cụ thể.