Đặt hai chiếc va li to tướng khóa cẩn thận gần lối ra vào. Căn phòng trưng bày được sắp xếp rất gọn gàng cứ như hắn ta thu dọn hết mọi thứ để không bao giờ trở lại đây nữa, Baumgartner nhanh chóng đóng sập cửa rồi ra đi. Như một chiệc âm thoa, như tiếng chuông điện thoại hay tiếng còi báo hiệu cửa đóng tự động trên tàu điện ngầm, tiếng va chạm khô khan và đục đã tạo ra một nhịp âm thanh hoàn hảo của chiếc dương cầm hiệu Bechstein: sau khi Baumgartner rời khỏi khách sạn, trong khoảng mười đến hai mươi giây , một bóng ma đồng lõa sẽ ám ảnh căn phòng trước khi từ từ phân rã rồi cuối cùng tan biến.
Baumgartner vượt qua đại lộ Exelmans đi bộ một lúc về phía sông Seine trước khi rẽ sang phố Chardon- Lagache. Thời tiết bây giờ đang giữa hè, quận XVI lúc này còn vắng vẻ hơn mọi ngày, nhất là tại nút Chardon-Lagache, và một số khu vực khác, tạo ra nhiều điểm nhìn như những hạt nhân tế nào. Baumgartner xuống ga-ra gầm dưới một tòa nhà chung cư hiện đại ở đại lộ Versailles lấy lại chiếc xe con lái ra phía bờ sông Seine rồi ngoặt ra phía đường cao tốc đến gần cầu Sully lại thoát ra khỏi xa lộ này. Hắn lái xe đến quảng trường Bastille rồi từ đó chạy ngược lên dọc theo con đường dài hun hút phố Charenton về hướng đông- nam tới tận Charenton. Cứ thế anh ta nhằm một động mạch thẳng vượt qua quận XII lúc này phố xá đã đông người hơn so với quận XVI, người dân ở quận XVI thường ít sử dụng ngày nghỉ hơn là người dân ở quận XII. Trên vỉa hè, mọi người có thể nhận ra, chậm chạp, đơn độc và lúng túng, những người sinh ra ở đây thuộc thế giới thứ ba và những ngoại kiều thuộc lứa tuổi thứ ba.
Xe vào đến Charenton, chiếc Fiat rẽ sang bên phải chạy theo một con đường nhỏ mang tên Molière hay Mozart gì đó, Baumgartner không bao giờ nhớ hay phân định được một cách cụ thể hai người này nhưng hắn biết rằng con đường này sẽ đưa hắn đến một xa lộ khác, phía bên kia xa lộ này là một vùng tiểu công nghiệp nằm bên bờ sông Seine. Vùng này được được xây dựng hai dãy kho, những phân xưởng, bao quanh là những tấm kim loại, trên đó có ghi rõ tên hãng. Những dãy xưởng và nhà kho này được một tấm biển lớn chỉ dẫn, ở đây cũng có rất nhiều kho cho thuê để chứa đồ, một khoảng sân rộng trên hai ngàn mét vuông. Ở đây còn có hai hoặc ba nhà máy nhỏ khá yên tĩnh hình như chỉ chạy khoảng một phần tư công suất và một trạm xử lí rác thải, tất cả những cơ sở này được bố trí dọc theo một trục đường hình như không có tên.
Đây là một khu vực còn khá trống vắng so với nhiều nơi khác giữa mùa hè, và gần như im lặng tuyệt đối : chỉ có những tiếng ồn có thể nhận ra dưới dạng những tiếng lào thào ầm ì bất định, những đợt rung nặng nề, những âm thanh không biết là cái gì. Quanh năm, chỉ có hai ông bà già cùng với con chó đến đi dạo ờ đây. Một số người dạy lái ôtô cũng nhận ra đây là vị trí rất thuận tiện để tổ chức lớp thực hành lái xe cho các học viên an toàn nhất, ít xảy ra rủi ro, đôi khi, người ta trông thấy một du khách đi xe đạp phải vác xe lên vai đi qua chiếc cầu nhỏ bắc trên sông Seine về phía Ivry.
Nhưng ngày hôm nay, không có cái gì đặc biệt ở đây cả, cũng không thấy một ai đến đi dạo ở đây. Chỉ có một chiếc xe bảo ôn đang đỗ phía trước một gian nhà kho, không có ai khác ngoài Flétan đang ngồi sau tay lái chiếc xe bảo ôn được trang bị hệ thống máy lạnh Thermo King này. Baumgartner lái chiếc Fiat của hắn lên đỗ song song với chiếc xe tải rồi hạ thấp cửa kính xuống chứ không bước ra khỏi xe: Flétan đang lôi mọi thứ từ trong khoang chứa hàng chiếc xe tải xuống. Người hắn ướt đẫm mồ hôi, miệng làu bàu không rõ hắn nói cái gì. Mồ hôi đầm đìa làm cho bộ dạng còm nhom của hắn đã nhếch nhác lại càng nhếch nhác hơn: tóc hắn bết lại từng món, bóng láng như được bôi mỡ, chiếc áo hắn đang mặc mồ hôi vã ra ướt đẫm, những nếp nhăn hằn sâu ngang dọc trên khuôn mặt của một kẻ nghiện ma túy nặng.
Tốt rồi, Flétan nói, hết tất cả rồi đấy. Bây giờ phải làm gì nữa? Mày phải khuân hết, Baumgartner trả lời tay trao cho hắn chiếc chìa khóa ngăn chứa hàng, nhét tất cả vào trong đó. Làm cẩn thận đấy nhé kẻo hỏng đồ. Trời nóng thế này, Flétan nhắc. Vác đi, Baumgartner nhắc lại.
Ngồi sau tay lái, không rời khỏi ghế, như chẳng có ai chứng kiến mọi chuyện đang xảy ra ở đây, Baumgartner xỏ đôi găng tay bằng chất liệu rất nhẹ và mềm mại, được khâu bằng những sợi lanh, mắt hắn luôn giám sát chặt chẽ mọi thứ đồ được chuyển vào gian chứa hàng. Trời thật nóng bức, không một chút gió, Flétan ướt đẫm vì mồ hôi vã ra như tắm. Các bắp cơ hắn dù đã nhão ra bởi nghiện ngập quá nặng thế mà lúc này cũng có vẻ như đang phồng lên đôi chút dưới làn áo, Baumgartner có vẻ không thích như vậy, và không thích nhìn công việc đang diễn ra trước mắt hắn. Một lát, mọi việc kết thúc, Flétan đi lại chiếc Fiat. Tốt rồi, hắn nói. Anh có muốn lại xem không? Ô, anh đeo găng à. Tốt, Baumgartner nói, đến lượt tôi, trời nóng thật. Mày bỏ xuống hết rồi chứ? Rồi, tất cả, Flétan nói. Chờ tao kiểm tra đã, Baumgartner bước ra khỏi xe nói rồi đi vào kho kiểm tra những thứ vừa được đưa vào.
Baumgartner ngẩng đầu lên nhíu mày. Đang thiếu một thùng, hắn nói. Cái gì? Flétan hỏi. Một thùng nữa, Baumgartner nói. Còn một thùng nữa chưa chở đến đây. Anh đùa đấy à, tay nghiện thốt lên. Lúc chở đi cả thảy có bảy thùng và bây giờ bảy thùng ở cả đây. Thôi được, nhưng mà tao không tin, Baumgartner nói, hãy lên kiểm tra lại thùng xe đi, chắc chắn là mày quên một thùng trên đó.
Flétan nhún vai hồ nghi, nhưng vẫn làm theo. Hắn vừa đặt chân lên thùng xe thì Baumgartner đã bất thần đóng sập hai cánh cửa thùng xe lại phía sau hắn. Giọng nói của Flétan như bị chẹn lại, lúc đầu là cảu nhảu, rồi thì lạc giọng, sau cùng đầy vẻ lo âu. Baumgartner khóa trái cửa xe lại, đi vòng lại phía đầu xe bảo ôn, mở cửa ca bin ngồi vào sau tay lái.
Từ trong buồng lái, hắn hoàn toàn không nghe tiếng Flétan nói ở phía sau. Baumgartner kéo chiếc cửa sổ nhỏ phía sau ghế tài xế, tháo bỏ then cài rồi mở vuông cửa sổ nhỏ hình chữ nhật ăn thông với khoang chứa hàng ở phía sau. Kích thước cửa sổ này chỉ bằng bao thuốc lá loại mười điếu: nó cho phép nhìn vào thùng xe phía sau, kích thước của nó hẹp tới mức không thể thò cả bàn tay vào trong được.
Bây giờ là lúc kết thúc mọi chuyện được rồi, Baumgartner nói. Khoan đã, Flétan hỏi, anh làm cái gì vậy? Xin đừng làm chuyện gì bậy bạ đấy. Bây giờ là lúc mày phải trả lại sự yên bình cho tao. Tôi có bao giờ làm khó dễ cho anh đâu, Flétan giải thích. Hãy cho tôi ra đi. Tao không thể, Baumgartner nói, mày làm tao thật khó chịu. hãy tha cho tôi, Flétan cố nài nỉ, nếu không anh sẽ chuốc lấy mọi hậu quả đấy. Tao không nghĩ như vậy đâu, Baumgartner nói. Về mặt pháp lí, mày chẳng có giấy tờ tùy thân chứng minh sự tồn tại của mày một cách hợp pháp cả, mày có hiểu không. Cho nên, sẽ chẳng có chuyện gì xảy ra hết. Ngay cả khi có người báo cho cảnh sát. Không một ai biết mày ngoại trừ kẻ giao dịch với mày, nhưng hắn được ích lợi gì khi phải quan tâm tới mày chứ. Mày có hiểu là tao biết rất rõ mày từ lâu đã không còn tồn tại trên cõi đời này nữa không? Có ai chú ý đến sự vắng mặt của một kẻ vô thừa nhận như mày không? Thôi, yên tâm đi. Nhanh thôi mà, chỉ một chút nóng lạnh thôi mà.
Ôi, không, Flétan hoảng hốt, không được làm như thế, đừng nói nhảm nữa đi. Hắn cố gắng thuyết phục Baumgartner bằng những lí lẽ xoàng xĩnh trong cơn tuyệt vọng, thủ đoạn của anh thật là xoàng. Cách giết người đó người ta đã từng thấy trên các phim truyền hình, chẳng có gì độc đáo cả. Quả là mày nói không sai, Baumgartner thừa nhận, nhưng tao có bắt chước phim ảnh đâu. Phim truyền hình là một thứ nghệ thuật như mọi lĩnh vực khác. Thôi, đủ rồi.
Dứt lời, hắn kéo sập cánh cửa lại, khởi động động cơ máy làm lạnh. Nguyên tắc làm lạnh của chiếc xe này nhìn chung giống như những chiếc tủ lạnh: bên các thành xe có gắn hệ thống ống ga, những ống ga này hấp thụ nhiệt trong thùng xe. Nhờ một động cơ nhỏ đặt trên nóc ca-bin và nhờ bộ phận nén khí làm cho khí ga lưu thông, không khí nóng trong khoang bị hấp thụ được làm lạnh. Loại xe này có hai mức điều chỉnh nhiệt: + 5* hoặc -18*. Từ hôm trước, qua điện thoại, Baumgartner đã dặn kĩ Flétan phải chọn được chiếc xe đảm bảo chạy ở mức nhiệt -18*.