Từ hôm đến thăm Flétan, trên tàu điện ngầm trở về nơi ở mới, theo thói quen, Baurngartner vẫn ngồi trên chiếc ghế phụ, cho tới nay lại một tuần nữa trôi qua. Căn hộ mới thuê này cũng không xa phố Saint- Michel bao nhiêu, nằm ngay phía sau lối rẽ sang đại lộ Exemans : ba ngôi biệt thự được xây dựng từ những năm 1930 không được quy củ cho lắm nằm giữa một một khu vườn rộng lớn đẹp đẽ, ở phía sau đại sứ quán Việt Nam.
Nhưng nhìn từ bên trong chắc là cũng mát mắt, không đến nỗi nào, khu nhà nằm ở quận XVI. Có lẽ nhiều người nghĩ những người ở trong những ngôi nhà đó buồn lắm, nhưng họ đã nhầm. Những đại lộ khắc khổ, những đường phố nghèo nàn này trông như những chiến lũy hay những tấm mặt nạ, bề ngoài trông thật thảm hại: thực ra người ta che giấu những căn hộ duyên dáng đến kinh ngạc ở bên trong. Đó là một trong những thủ đoạn thông minh của những kẻ giàu có muốn làm cho người khác tin rằng cuộc sống của họ rất muốn thảm trong những khu phố này, đến mức mà hình như ai tới đây cũng động lòng trắc ẩn, thương cảm và muốn chia sẻ, coi họ như những người chịu nhiều thiệt thòi, phải sống trong đói khổ sa sút. Không, người ta hoàn toàn nhầm lẫn.
Tầng trên cùng của một trong ba ngôi biệt thự, Baumgartner đã thuê một gian cực lớn với giá cắt cổ làm phòng trưng bày. Cầu thang sơn màu xanh thẫm tới mức gần như màu đen. Các bức tường của căn phòng được ốp đá cẩm thạch màu nâu, ống khói bằng đá cẩm thạch viền trắng và trên trần được khoét những cái phễu nhỏ trong đó có lắp những chiếc bóng đèn chiếu sáng. Những bộ ván dài gần như để trống trơn, một chiếc bàn dài trên có một chiếc đãi bẩn, một bộ ghế dài được phủ một lớp vải xanh. Căn phòng quá rộng tới mức chiếc đàn dương cầm hiệu Bechstein nằm trong góc trở thành một chi tiết trang trí vụn vặt, rồi chiếc máy thu hình to tướng cũng trở thành một cái cửa tò vò bé tí tẹo đặt trong một góc khác của căn phòng. Còn một đồ vật vô dụng khác: cái tủ treo quần áo rộng mênh mông bên trong treo một chiếc móc váy đồ sộ nhưng lại treo mấy chiếc áo quần có vẻ còn mới. Những cửa sổ cao nhìn ra ngoài với nào hoa cẩm chướng, cây keo, lối sỏi… rồi nhìn sang một trần mái phủ đầy bụi bặm có những chiếc bồn trũng chứa đầy đất nhưng không có một cây hoa nào mà chỉ thấy cỏ dại mọc xanh um, giữa đám cỏ là một cây bồ công anh vươn cao.
Baumgartner đã sống ở đây từ mấy ngày nay, rất ít khi đi ra ngoài. Hiếm khi hắn đi chợ, mà dùng minitel [11] để mua đồ ăn thức uống. Y xa lánh với thế giới bên ngoài cứ như là hắn đang đợi chờ giây phút lâm chung. Cả ngày gần như hắn không làm gì cả. Hắn cho mấy người mang hàng tới vài đồng bồi dưỡng. Cuộc sống của hắn được tổ chức như một kẻ sống độc thân. Sự thật thì hắn rất biết cách sống cô độc. Nhưng hắn không phải là một gã chưa vợ, bằng chứng là hắn vẫn gọi điện thoại cho vợ hắn.
Chiếc điện thoại di động cho phép hắn di chuyển khắp căn phòng trong khi nói chuyện. Ừ, hắn nói và di chuyển từ chỗ cây đàn dương cầm ra phía cửa sổ, cuối cùng thì em cũng biết là người ta sống một mình là như thế nào. Thường xuyên phải ăn món nguội thôi, hắn nói thêm cho vợ hắn hiểu tình cảnh của hắn lúc này, hắn với tay lấy chiếc điều khiển vô tuyến ngắt tiếng loa rồi lướt nhanh các chương trình: phim truyền hình, tư liệu rồi trò chơi. Không, hắn nói, các chất vitamin à, đúng thế, anh quên mất. Nhưng mà, hắn buông lửng câu nói nửa chừng rồi tắt vô tuyến, mắt nhìn ra phía cửa sổ: trời đầy mây, những cây bìm bìm leo ngoài cửa những con quạ.
Được, nhưng anh không để ý các cửa hàng thuốc trên phố này, nhưng mà, hắn lại nói tiếp chân bước về phía cây đàn dương cầm Bechstein ngồi xuống, chỉnh lại chiếc ghế cho vừa tầm rồi nhấn một vài phím đàn, chân ấn nhẹ lên bàn đạp, hắn chỉ biết duy nhất có một bản đàn. Ừ thế à, em nghe rõ đấy à, đó chỉ là phần cuối của bản nhạc mà thôi. Này, em nghe cho rõ đây, em hiểu không, hắn nói rồi đứng lên, bước ra khỏi chỗ cây đàn. Hắn đi ngang chỗ đặt bình hoa, thuận tay hắn rút mẩu sắt đã cắm vào đó hôm trước: hắn phủi đất trên mẩu sắt, rồi xoắn lại thành rất nhiều hình thù khác nhau, xoắn ốc, ăng ten, hình bánh kem….
Nhưng mà anh không biết, đột nhiên, Baumgartner hét to lên, em phải ve vãn hoặc làm cái gì đó tương tự. Khoan đã, tất nhiên, tất nhiên là em biết rõ, hắn mỉm cười đưa tay vuốt ve hai cánh mũi. Nhưng anh nghĩ tốt nhất, anh phải đi xa xa đâu đó một chút, anh không muốn mạo hiểm gặp phải một ai đó. Anh phải trông coi cái phòng trưng bày nhưng anh sẽ về tỉnh lẻ một vài ngày. Tất nhiên là anh sẽ thông báo cho em biết. Không, ngay tôi nay anh đi rồi, anh thích đi vào ban đêm. Tất nhiên rồi. tất nhiên là không. Ừ anh cũng vậy, hôn em. Hắn tắt máy rồi lại bấm số gọi một máy khác mà chỉ có mình hắn biết rõ số máy đó mà thôi, ấy là số máy di động mà hắn đã giao cho Flétan. Chuông reo mãi một lúc mới thấy phía bên kia bấm máy nghe. A lô, tôi nghe đây, Flétan nói, a chào ông. Ngay lập tức giọng của Flétan đã không bình thường : từ ngữ phát ra líu cả lưỡi như một nồi nước sôi ùng ục, nguyên âm phụ âm không phân biệt được cụ thể.
Căn phòng Flétan vẫn luôn trong tình trạng tối tăm, cái bóng của gã đàn ông cao lênh khênh mặc áo quần màu tối mà Baumgartner đã gặp hôm trước trong cầu thang đang hí hoáy cái gì không rõ với chiếc gương bỏ túi cùng với lưỡi dao cạo hiệu Gilét ngay sát cạnh chiếc radio, tối thui không nhìn rõ cái gì cả. Gã thanh niên cao lênh khênh mặt tối tăm hé miệng nhếch mép cười và tiếp tục hí hoáy cái gì đó.
Cái gì, Flétan nói, giọng nói của tôi làm sao? Ồ không, tôi chẳng hút hít cái gì cả, ôi, tôi đang ngủ ấy mà, thế thôi. Tôi thì lúc nào cũng cứ từ từ mỗi khi bị người ta đánh thức. Không phải ông à? Vấn đề là tôi cần thêm chút tiền nữa ( gã thanh niên hất đầu mạnh ra phía sau). Thế nào, không được ư? ( Hắn nhíu mày). Ôi, xin chờ cho một khắc. Hắn tắt máy.
Gác máy, Baumgartner chuẩn bị vali, hắn chọn lựa cẩn thận áo quần tỉ mỉ, áo quần nào chức năng đó, như là nhân cơ hội này hắn muốn kiểm kê lại toàn bộ số áo quần, công việc này làm cho hắn mất gần tiếng đồng hồ nhưng hắn còn khố thời gian: “ Hắn sẽ đi ra đường vành đai qua cửa Orléans rồi phi thẳng lên đường cao tốc tiếp theo đó hắn sẽ đi về hướng Tây- Nam nước Pháp qua ngã Poitiers, rồi nghỉ qua đêm ở đó.
Những tuần tiếp theo, Baumgartner có mặt trên mọi nẻo đường ở Aquitaine giống như một người đi nghỉ hè, một mình, thường xuyên thay đổi khách sạn, tất nhiên là cũng chỉ ngủ một mình. Hắn tỏ ra là một kẻ không phải vâng theo một âm mưu đặc biệt nào và hành động cũng không theo một kế hoạch vạch sẵn nào cả. Càng ngày hắn càng ít đi ra ngoài, ở vùng Pyrénées – Atlantique, phần lớn thời gian, hắn đi xem các nhà bảo tàng, buổi sáng đi lễ ở nhà thờ, rồi thăm thú mọi danh thắng nơi miền quê này, và buổi chiều hắn đi xem phim nước ngoài có phụ đề tiếng Pháp tại những rạp chiếu bóng rất vắng khách. Đôi khi, hắn lái xe lang thang hàng giờ vô định, ngắm nhìn phong cảnh lướt qua ngoài xe, mở đài nghe chương trình phát tiếng Tây Ban Nha, và chỉ dừng lại khi cần đi toa lét ở một chỗ trũng nào đó dọc đường đi hoặc sau một cái cây, đôi khi hắn ở lì cả ngày trong phòng khách sạn, tìm kiếm thông tin trong mớ tạp chí và xem phim truyền hình.
Baumgartner, bề ngoài như một kẻ đi tìm nơi giải trí, không muốn ai phát hiện ra sự hiện diện của hắn, nói năng rất thận trọng chỉ tiếp xúc với những ai thật cần thiết mà thực ra thì mục địch chỉ là nhằm không để mất thói quen sử dụng từ ngữ mà thôi, hắn vẫn gọi điện cho vợ hắn vào buổi tối và cứ bốn hoặc năm ngày gọi điện cho Flétan. Ngoài ra, cho dù hắn ở đâu, tại Clos Ze1phyr (Bayonne), Meuliéres (gần Anglet) hoặc ở khách sạn Albizzia (ngoại ô Saint- Jean- Luz), hắn không bao giờ tiếp xúc với ai cả.