Tôi Đi Đây

Lượt đọc: 432 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 17

Thế là đã hai ngày trôi qua. Buổi sáng thứ ba, Ferrer có cuộc hẹn ở phòng trưng bày với một chuyên gia, người này đi cùng với một người đàn ông và một phụ nữ: cả hai là trợ lí của ông ta. Người chuyên gia tên là Jean- Philippe Raymond, khoảng năm mươi tuổi, một con dao săn đen ngòm giấu trong lớp áo choàng rộng thùng thình, ánh mắt sắc lạnh. Anh ta đi lại cẩn trọng nhưng không chắc chắn như bị mất thăng bằng, đôi khi phải nắm tay vào lưng ghế. Vì đã nhờ anh ta một vài lần, nên Ferrer hiểu đôi chút về người chuyên gia này. Còn người trợ lí bước đi một cách mạnh bạo, và cứ năm phút lại lau tay vào khăn giấy ẩm. Còn cô trợ lí, khoảng ba mươi tuổi, cô ta trả lời một cách lạnh lùng, tên cô ta là Sonia. Tóc vàng, mắt xanh và khuôn mặt đẹp nhưng hơi khô khan, đầy vẻ lạnh lùng, áo sơ mi màu kem, tay lúc nào cũng bận bịu, một bên cầm gói Benson, còn tay kia là chiếc điện thoại di động hiệu Ericsson.

Ferrer mời họ ngồi xuống ghế rồi dỡ các món đồ mang về từ vùng đất lạnh. Vừa đặt đít ngồi xuống, ngay lập tức, Philippe Raymond chăm chú vào những cổ vật nhưng không đưa ra một lời bình phẩm nào, đôi khi buột miệng thả ra vài câu bí hiểm như tiếng lóng trong giới giang hồ. Sonia đứng sau lưng ông ta thầm thì cái gì đó vào máy điện thoại di động với ai đó chẳng ai biết được nội dụng, rồi người đối thoại cũng trả lời cô ta những câu cũng rất trừu tượng. cuối cùng ông chuyên gia cùng với người trợ lí ra về, còn Ferrer chẳng để ý gì làm đến những lời giải thích của họ, chỉ chăm chú vào cô gái, ánh mặt họ giao nhau, đầy ngụ ý.

Cả hai hiểu rõ ánh mắt đầy ngụ ý ngay từ cái nhìn đầu tiền của hai người không quen nhau và cả hai âm thầm vui sướng giữa một đám người xa lạ. Những ánh mắt thoáng qua ngắn ngủi nhưng rất có ấn tượng và có pha trộn đôi chút lo lắng, đôi khi cố ý giữ ánh mắt giao nhau thật lâu một cách thái quá, nhưng mất người kia chẳng ai nhận thấy, tuy nhiên có lúc Sonia cũng lúng túng nhầm lẫn cả chức năng mà cô đang thực hiện.

Toàn bộ công việc giám định kéo dài khoảng một tiếng đồng hồ, cả hai không một ai quay lưng về phía Ferrer dù chỉ một lần, nhưng rõ ràng nơi khóe miệng của Jean-Philippe Raymond nhăn nhúm lại những nếp gấp đáng ngờ. Thái độ của người giám định làm cho Ferrer hiểu ra rằng thế là toi công: tất cả không đáng giá một xu, toàn bộ chuyến đi thế là công toi. Nhưng cần đời, số tiền anh thu được từ vụ buôn bán này trừ thuế đi có thể tương đương với giá bán một hoặc hai lâu đài nhỏ vùng Loire đấy. Tôi không nói là Lâu đài Chambord hay Chenonceaux, tôi chỉ nói về những tòa lâu đài loại nhỏ hoặc loại vừa vừa thôi dạng như Montocontour hoặc Talcy, những tòa lâu đài ấy đã là đáng giá lắm rồi. Anh có két sắt chứ, người chuyên gia giám định hỏi. Ồ không, Ferrer đáp, két sắt ư, tôi chưa có đâu. Ờ nhưng mà có đấy, ngay ở phía sau đó, nhưng mà cái két ấy nhỏ quá.

Cần phải để tất cả những món đồ này vào trong két sắt, Jean- Philippe Raymond nói một cách nghiêm chỉnh, một cái két sắt loại lớn ấy. Anh không thể phơi bày những thứ này ở đây như thế này được đâu. Thêm nữa phải thỏa thuận ngay với một công ty bảo hiểm, anh không có két sắt nhưng có được một người bảo hiểm tôi anh những món đồ này, thế cũng tốt rồi phải không? Vâng, Ferrer nói, ngày mai tôi sẽ làm tất cả những chuyện đó. Nếu tôi là anh, Raymond nói và đứng lên, tôi sẽ không chờ đến ngày mai đâu, nhưng mà thôi cái đó thì tùy anh. Bây giờ tôi phải đi đây, cô Sonia ở lại đây tính toán với anh về lệ phí giám định, anh có thể giải quyết mọi chuyện với cô ta. Giải quyết mọi chuyện với cô ta ư, Ferrer suy nghĩ, tất nhiên rồi.

Thế ngoài chuyện này ra, công việc buôn bán của anh như thế nào? Raymond hỏi, giọng lạnh nhạt, tay xỏ vào áo măng tô. Phòng trưng bày ư? Nói chung đều tốt cả, Ferrer nói chắc chắn. Tôi có một vài ngôi sao, anh ta bịa chuyện nhằm gây ấn tượng với Sonia. Nhưng tôi không thể hai năm một lần mang ra trưng bày được, với những ngôi sao thì đắt đỏ lắm. Tôi cũng có những tác phẩm của những người mới vào nghề, nhưng đó lại là chuyện khác. Với những người mới vào nghề, không nên mang tác phẩm của họ ra trưng bày ngay lập tức và quá thường xuyên. Tôi chỉ trưng bày tác phẩm của họ thỉnh thỏang thôi. Làm như thế tôi thấy tốt hơn, anh ta nói thêm, chỉ tổ chức cho họ những cuộc triển lãm nhỏ thôi, thế cũng tốt lắm rồi. Anh ta ngừng lời, bởi ý thức được rằng lời nói của mình đang rời vào khoảng không, mọi người đang lơ đãng nhìn ra nơi khác.

Rồi chuyện tiền nong lệ phí được thanh toán xong xuôi, việc mời Sonia đi ăn tối cũng không đến nỗi khó khăn lắm. Cô gái này bề ngoài không để lộ ra bất cứ điều gì nhưng rất gây ấn tượng. bên bàn ăn, Ferrer đã kể cho cô gái nghe về chuyến viễn du, về những món đồ cổ. Câu chuyện làm cho cô gái xúc động tói mức phải tắt cả điện thoại di động để không bị quấy rầy làm gián đoạn câu chuyện. Rồi Ferrer tiễn Sonia về tận nhà cô ta, đó là một căn hộ ở tầng trên cùng một ngôi nhà cách bên Branly không xa. Khi Ferrer đưa Sonia về nhà, anh ta nhìn thấy một cô gái trẻ ngồi dưới căn gác lửng, xung quanh cô gái là rất nhiều tài liệu sao chụp về luật hiến pháp, phía trên là ba vỏ hộp sữa chua và một chiếc máy nhận tin bằng nhựa màu hồng thắm, giống như một thứ đồ chơi. Một không gian khá hài hòa và yên ả bao trùm cả căn phòng. Rất nhiều gối màu hồng màu đỏ để chồng đống trên bộ sa lông bọc vải hoa. Trên một cái mâm, dưới một ngọn đèn dịu, những trái cam ngả màu như những quả đào.

Cô gái trẻ và Sonia nói với nhau về Bruno, mà theo như Ferrer hiểu thì đó là một thằng bé khoảng gần hai tuổi đang ngủ trên căn gác lửng: chiếc váy màu hồng thắm gọi là babyphone có khả năng thu và phát những tiếng khóc của đứa bé. Cô gái trông trẻ phải mất khá nhiều thời gian để sắp xếp lại đống tài liệu, ném mấy vỏ sữa chua vào thùng rác rồi tháo chiếc babyphone trước khi ra về. Cô gái vừa bước ra khỏi nhà thì cả hai đã xoắn xuýt vào nhau như một cặp cua rồi dịch gần về phía buồng ngủ của Sonia, chiếc nịt vú đen được tháo ra rơi nhẹ nhàng trên tấm thảm trải nền căn buồng ngủ trông như một cặp kính râm vĩ đại.

Nhưng mới được một lát, chiếc babyphone để đầu bàn ngủ bắt đầu phát ra những tiếng thở, tiếng cựa quậy, những tiếng lèo nhèo, eo éo ban đầu còn nhẹ nhàng và trái ngược với tiếng rên rỉ khoái lạc của Sonia âm lượng giọng nữ cao, nhưng liền sau đó nó bị khỏa lấp nhường chỗ cho những nhịp điệu mạnh dần lên của những tiếng hét, tiếng khóc chói tai của thằng bé. Ngay lập tức cả hai buông nhau ra, mặc dù rất khó chịu, Sonia leo lên căn gác lửng dỗ cho thằng bé yên lặng.

Năm lại một mình trên giường và định kiếm một giấc ngủ tạm, Ferrer kín đáo tìm cách giảm bớt âm lượng chiếc babyphone. Nhưng do không biết sử dụng chiếc máy, anh ta ấn bừa vào một cái núm, và thế là gây ra hậu quả ngược lại, không giảm được âm lượng những tiếng khóc, những tiếng mè nheo của thằng bé, anh ta thay đổi tần số thu của chiếc máy và đột nhiên chiếc máy phát ra giọng nói của những người trong đội anh ninh và tự do, Ferrer nghe rõ giọng nói phân công nhiệm vụ canh gác ban đêm, cảnh giới và trấn áo bọn kẻ trộm của đội an ninh. Đến nước này thì Ferrer không còn giữ bình tĩnh được nữa, anh ra giận dữ ấn bừa vào tất cả mọi cái nút bấm nhìn thấy trên chiếc máy, tìm chiếc ăng ten để vặt đi hay sợi dây để cắt nguồn, vẫn không xong. Anh ta nhét đại chiếc máy xuống dưới gối để khỏa lấp âm thanh của nó đi, nhưng vẫn không có kết quả: mỗi lần anh ta tìm cách tắt đi những tiếng gào thét chói tai là lại một lần khuếch đại âm lượng chiếc máy to hơn. Cuối cùng Ferrer đành bó tay đầu hàng, đứng lên mặc lại áo quần và chuồn thẳng, không kịp cài lại cả khuya áo, đành phải làm cái việc đó trên từng bậc cầu thang, tiếng gào của chiếc máy loang ra trong không gian, cả khu nhà đều có thể nghe được, những ngày sau đó, anh ta không còn để ý đến chuyện đó ra nữa.

Ngay ngày hôm sau, một phụ nữ gọi điện cho Ferrer, đó là Martine Delahaye, người đàn bà góa chồng mà anh ta đã gặp ở nhà thờ Alésia hôm lễ tang Delahaye. Bấp chấp hôm đó là tang lễ của chồng mình, hình như cô ta vẫn cảm thấy Ferrer là một người rất hấp dẫn, nhưng Ferrer chỉ nghĩ rằng cô ta lúc đó đang cần một bờ vài để tựa và để khóc mà thôi. Và bây giờ cô ta gọi điện tới viện cớ là vì một tờ giấy bảo hiểm gì đó mà Delahaye có thể để lại ở chỗ phòng trưng bày. Ôi, tôi nghĩ là không có đâu, Ferrer nó, anh ta chẳng để lại cái gì ở đó cả. Vậy hả, ngược lại, em có thể đến thăm anh được không, Martine Delahaye nói, chúng ta uống với nhau một cái gì đó, nó sẽ giúp em gợi lại những kỉ niệm.

Chuyện này có vẻ phức tạp đây, Ferrer nói dối vì không muốn dan díu với vợ của Delahaye, tôi vừa mới về nhà sau một chuyến đi dài ngày và tôi lại sắp sửa phải ra đi, nên lúc này tôi bận lắm. Thật tiếc, thôi không sao, Martine Delahaye nói. Thế anh mới đi xa về à? Ferrer kể sơ qua chuyến viễn du về phương Bắc cho Martine nghe. Thật tuyệt vời, người góa phụ thật nhiệt tình, tôi luôn khát khao được tới thăm vùng đất ấy. Chắc chắn là rất đẹp, Ferrer nói đãi bôi, chắc chắn là tuyệt vời rồi. Anh thật may mắn, Martine thán phục, được nghỉ ngơi ở vùng đất tươi đẹp như vậy. Cô biết không, Ferrer lạnh lùng trả lời, chuyến đi của tôi không hoàn toàn là một chuyến đi nghỉ ngơi mà là chuyến đi giải quyết công chuyện. Tôi đi tìm những món đồ cho phòng trưng bày thôi mà. Thật tuyệt vời, cô ta lặp lại, thế anh tìm được cái gì không? Tôi tin là tôi đã tìm được một cái gì đó, Ferrer nói một cách thận trọng nhưng còn phải kiểm tra cụ thể, tôi chưa có được những lời đánh giá chính xác. Em muốn được xem những món đồ đó quá, Martine Delahaye nói, khi nào thì anh trưng bày những món đồ đó? Lúc này thì tôi chưa thể nói với cô được gì nhiều lắm, Ferrer đáp, ngày tháng chưa được xác định, nhưng mà tôi sẽ gửi giấy mời cho cô. Vâng, Martine nói, anh nhớ gửi giấy mời cho em nhé, anh hứa chứ? Ừ, tôi hứa, Ferrer trả lời.

« Lùi
Tiến »