Tôi Đi Đây

Lượt đọc: 453 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 34

Những ngày sau đó trôi qua một cách bình thường. Ferrer quyết định không vội vàng quay về Paris, nên sau một ngày lái xe chạy ròng rã trên đường, họ dừng lại khá lâu ở Angoulême, ăn trưa, rồi dạo lòng vòng thăm thú vài nơi trong vùng, cái chính là để có thời gian bình tâm xem xét lại mọi chuyện và hình dung những thứ cần phải làm. Trong xe, vì hệ thống RDS [16] không tự điều chỉnh được, nên cứ một trăm kilômét, lại phải chỉnh sóng FM, Ferrer chỉ cho âm lượng chiếc radio phát ra vừa phải.

Chuyện cãi cọ cuối cùng kết thúc một cách quá dễ dãi đối với Delahaye. Sau một hồi tức giận, Ferrer bình tâm trở lại rồi cả hai quay ra đàm phán. Delahaye bối rối, cảm thấy bị rơi vào tình thế tuyệt vọng, mọi giải pháp đều kẹt. Hắn ôm ấp những tham vọng lớn lao là sẽ bí mật bán được những món đồ cổ ăn cắp, nên hắn đã vay mượn những khoản tiền lớn, chỉ trong vài tháng, toàn bộ số tiền hắn vay mượn được đã bị ném vào những quán nhậu, vào gái và áo quần sang trọng: lúc này, thực tế hắn không còn một xu dính túi. Những hi vọng lớn lao ấy của hắn đã hoàn toàn phá sản khi Ferrer tìm được hắn. Khi lấy lại được bình tĩnh, tỉnh táo Ferrer dẫn hắn vào một quán bar ở khu phố cũ đề nghị với hắn một giải pháp. Cả hai tranh luận một cách bình tĩnh hơn, đưa ra những dự định trong tương lại và Ferrer lúc này đã bắt đầu xưng hô với người trợ lí cũ của mình một cách tôn trọng hơn.

Lúc này, không khí giữa họ đã có chiều hướng được cải thiện hơn đôi chút, nên Delahaye có nhã ý muốn giữ lại vĩnh viễn cái tên Baumgartner mà hắn đã phải dùng bao nhiêu thủ đoạn mới có được hắn đã làm mọi cách có thể, thật thế. Hắn đã phải trả một khoản tiền rất đắt để có được tấm căn cước giả và lúc này nếu trở lại tên thật của hắn thì có lẽ không sao thực hiện lại được. Nhưng hắn vẫn cố thuyết phục đổi lại những thiệt hại, hắn sẽ nói những món đồ cổ đó hiện đang được hắn cất giấu ở đâu. Mặc dù bực mình với những yêu sách của hắn, nhưng Ferrer đồng ý nếu tìm lại được những món đồ cổ đã bị đánh cắp, chấp nhận bù đắp cho hắn khoảng một phần ba số tiền hắn đã đưa ra, chừng ấy đủ cho Delahaye sinh sống một thời gian ở nước ngoài, với một khoảng chi tiêu hạn hẹp mà hắn lựa chọn. Hắn không có ý mặc cả gì thêm nữa, cuộc bàn luận dừng lại ở đó. Cuối cùng, cả hai chia tay nhau, mọi thù hằn đã được gác lại. Ferrer về tới Paris khi hoàng hôn bắt đầu buông xuống.

Ngày hôm sau, công việc đầu tiên Ferrer phải làm ngay từ sáng sớm là, tin tưởng vào sự chỉ dẫn của người trợ lí cũ của mình, đi ngay đến Charenton để lấy lại những món đồ rồi thuê một cái két lớn của nhà băng, vội vàng, hẳn nhiên là phải mua bảo hiểm và kí gửi lại đó. Mọi việc xong xuôi, buổi chiều, anh ta quay lại nhà Jean-Philippe Raymond lấy lại những bản giám định cuối cùng vừa mới gửi tới phòng thư kí, Ferrer lúc này đang đứng trước mặt Sonia. Vẫn cùng với những chiếc máy Benson và chiếc Ericsson mà Ferrer chịu không thể nối kết tự động với chiếc điện thoại trông trẻ. Cô ta tỏ vẻ khinh khỉnh lạnh nhạt với Ferrer nhưng anh ta cứ đi theo vào phía hành lang dẫn tới phòng làm việc của Raymond, đột nhiên cô ta quay lại càu nhàu trách móc tại sao lâu nay anh chẳng gọi điện thoại tới. Ferrer không giải thích, cô nàng lại càng bực mình mắng mỏ nặng lời. Ferrer cố tình thay đổi cục diện bèn đi về phía khu vệ sinh, cô nàng bước liền theo sau rồi nhào vào vòng tay Ferrer, ôi, cô ta nói, hãy ôm em đi. Ferrer né tránh vì cho rằng chỗ này và bây giờ chưa phải lúc, nên cô nàng càng phản ứng quyết liệt, chỉ chực nhảy xổ vào cào cấu cắn xé anh ta, và chẳng muốn giữ gìn ý tứ gì nữa, cô nàng kéo tuột hết cả hàng cúc áo của Ferrer rồi quỳ gối xuống với sự thèm khát dâng trào, đừng giả vờ trong trắng nữa đi, anh biết tỏng rồi còn gì. Nhưng, từ từ đã nào, sao thế, Ferrer cựa quậy tìm cách tháo lui. Nhờ lấy lại được bình tĩnh, Ferrer mới lẩn tránh được thứ tình cảm pha tạp này mà không gây thêm phản ứng nào tiêu cực nơi Sonia nữa. Về tới phòng trưng bày ít phút sau đó, thật là may mắn, trong khi anh vắng mặt mọi việc có vẻ tiến triển theo chiều hướng tốt đẹp. Chuyện kinh doanh có vẻ phục hồi đôi chút nhưng buổi chiều, Ferrer không thể nào tập trung tư tưởng để làm việc.

Việc gặp Sonia chắc chắn không phải là giải pháp tốt nhưng Ferrer, một người đàn ông như mọi người biết, sống không thể thiếu đàn bà, ngay ngày thứ hai tính từ hôm trở lại Paris, anh ta đắm đuối vào việc chuẩn bị cho những cuộc phiêu lưu tình ái mới. Đó là những mối tình tiềm tàng, những chuyện ve vãn lăng nhăng hoặc là những cái bẫy trước đây đã cài đặt sẵn, những hồ sơ đang dở dang, những chuyện kinh doanh đang trì trệ nhưng lúc này có khả năng mang lại chút ít lợi lộc. Nhưng rồi không một kế hoạch nào khả dĩ có thể triển khai được. Những người có khả năng khích lệ anh ta thì không thể gặp được, hoặc là sống quá xa hoặc là lúc này rất bận bịu. Chỉ những người làm ăn bằng lòng với chút lợi tức nhỏ nhỏ là tỏ ra có khả năng phục hồi, nhưng lúc này chính bản thân anh ta cũng không thuộc số những người này.

Hiển nhiên chỉ còn lại Hélène mà thôi, mặc dù Ferrer do dự trước ý nghĩ cần phải nối lại quan hệ với cô ta. Từ lâu anh ta đã không gặp lại cô ấy từ cái ngày cô nàng biết thế nào là trang điểm và cũng chính là cái ngày mà anh ta phi sang Tây Ban Nha và trong tâm trạng không biết nên ứng xử với cô ta thế nào nên chỉ suy nghĩ và suy nghĩ. Xa xôi mà gần gũi, dâng hiến và lạnh lùng, bí hiểm và cởi mở, không bao giờ cô ta bộc lộ ra điều gì để từ đó cho phép Ferrer đánh giá đúng thực chất con người cô ta. Cuối cùng, Ferrer quyết định gọi điện cho Hélène, nhưng rồi ngay cả Hélène, anh ta cũng không làm sao gặp được phải hẹn tới tuần sau nữa. Một tuần trôi qua, anh ta ba lần lần lữa, thâm tâm định hủy bỏ cuộc gặp, rồi mọi thứ cứ thế trôi qua theo trình tự tuyệt vọng chung, tôi muốn nói là họ ăn tối với nhau và cùng ngủ chung với nhau, đó chưa phải là một sự thành công hoàn hảo nhưng cả hai đã đến được với nhau như vậy. Rồi họ lại tiếp tục như thế. Quan hệ hai người diễn ra một cách khả quan hơn, họ tiếp tục ứng xử với nhau thân thiện hơn cho tới ngày họ cảm thấy quan hệ của họ không đến nỗi nào, vì rằng ngoài những cử chỉ âu yếm, quấn quýt bên nhau thì họ đã bắt đầu nói chuyện với nhau một cách tự nhiên hơn, nhẹ nhàng, thậm chí họ còn cười với nhau: như thế là có tiến triển theo chiều hướng tốt, mọi chuyện có thể sẽ xuôi chèo mát mái.

Chúng ta tiếp tục tiến lên, bây giờ chúng ta hãy tăng tốc lên. Trong những tuần sau đó, Hélène không chỉ dành nhiều thời gian dạo qua phố Amsterdam mà cô ta còn lui tới phòng trưng bày một cách thường xuyên hơn. Mấy hôm sau, cô ta đã có được chùm chìa khóa mở cửa phòng, rồi Ferrer chấm dứt hợp đồng với Elisabeth và hoàn toàn tự nhiên, Hélène tiếp nối công việc của cô ta, thừa kế cả chùm chìa khóa phòng trưng bày mà Suzanne đã trả lại cho Ferrer trước cổng Tòa án.

Hélène học hỏi làm quen với công việc khá nhanh chóng. Cô ta tiếp thu một cách tinh tế nghệ thuật đàm phán, cho nên mọi hợp đồng do Ferrer ủy nhiệm cho cô đều kết thúc tốt đẹp. Thời gian đầu, cô ta làm nửa ngày, chủ yếu là quan hệ với giới nghệ sĩ. Cô ta chịu trách nhiệm chẳng hạn như giám sát quá trình chuẩn bị công việc của Spontini, lên giây cót tinh thần cho Gourdel hoặc cân đối giảm bớt những tham vọng thái quá của Martinov. Vai trò ấy càng quan trọng khi mà Ferrer bị cuốn hút vào việc quản lí số đồ cổ.

Rất nhanh và hoàn toàn tự nhiên, ngay cả khi không được Ferrer chỉ dẫn gì nhiều, Hélène đến ở luôn trong căn hộ trên phố Amsterdam rồi công việc kinh doanh tiến triển ngày một tốt hơn, chỉ sau một thời gian ngắn, cô ta bắt đầu làm cả ngày tại phòng trưng bày. Hình như giới nghệ sĩ, nhất là Martinov, thích làm việc với cô ta hơn là với Ferrer: bình tĩnh hơn, nhã nhặn và khôn khéo hơn Ferrer, rồi tối đến ở phố Amsterdam, cô ta trao đổi lại cho Ferrer mọi việc diễn ra trong ngày ở phòng trưng bày. Mặc dù trên thực tế họ chưa bao giờ có phương án gì cụ thể, mà mọi việc khởi đầu giống như cuộc sống của một cặp vợ chồng. Người ta nhìn thấy họ, mỗi buổi sáng, trước mặt Hélène là cốc trà và trước mặt Ferrer là li cà phê, họ trao đổi về những con số, về quảng cáo, thời hạn sản xuất, trao đổi với nước ngoài, cuộc nói chuyện của họ kết thúc bằng việc ngón trỏ của họ cụp xuống, đồng nghĩa với việc cần hạ ngân sách chi cho các nghệ sĩ tạo hình.

Lúc này Ferrer dự kiến chuẩn bị dọn đi chỗ khác. Việc thay đổi chỗ ở là hoàn toàn có thể. Những món đồ cổ tìm thấy trên tàu Nechilik đã sản sinh một khoản lợi tức kếch xù. Mặt khác, thị trường mĩ thuật lúc này đang có chiều hướng hồi phục, máy điện thoại bắt đầu reo liên tục, những nhà sưu tập lại bừng mở con mắt thằn lằn ra, những cuốn séc tuôn ra như dòng suối từ những chiếc túi của họ. Việc loại bỏ bớt những nghệ sĩ tạo hình không gây ra sự thiếu hụt trong việc kiếm tìm sưu tập. Chẳng hạn như Martinov, anh ta đã bứt ra trở thành một họa sĩ có đẳng cấp cao, chính thức người ta đặt hàng với anh ấy trang trí cho những phòng khách tiết của các bộ ở Luân Đôn, lối ra vào nhà máy ở Singapour, phông màn sân khấu, mái trần các nhà hát gần như khắp mọi nơi, tác phẩm của anh ta là đối tượng của những cuộc trưng bày ở nước ngoài, tốt, rất tốt. Beucler và Spontini, cũng tạo được những ngạc nhiên đầu tiên, bắt đầu củng cố một cách chắc chắn thu hút sự chú ý của công chúng và ngay cả Gourdel, một người mà không một ai dám tin có thể làm nên trò trống gì, thì lúc này cũng bán được ít nhiều, Nhờ vào toàn bộ nguồn vốn quyến rũ ấy, mà Ferrer đánh giá là anh ta có thể và cần phải nhanh chóng đổi nhà. Anh ta hoàn toàn có khả năng mua, lúc này: như vậy họ sẽ tìm được căn hộ lớn hơn, mới, tầng trên cùng gần với bầu trời bao la ở khu mới xây dựng ở quân VIII. Khu nhà đã sẵn sàng đón nhận những cư dân mới vào những ngày đầu tháng Một.

Trong khi chờ đợi tất cả mọi chi tiết của căn hộ được hoàn thiện, họ đón tiếp khách hàng ở căn hộ trên phố Amsterdam. Họ tổ chức những cuộc tiếp tân, những bữa ăn tối, họ mời những nhà sưu tập như Réparaz, anh ta đến một mình, những nhà phê bình nghệ thuật và các bạn đồng nghiệp có phòng trưng bày, một buổi tối họ mời Supin, anh ta đến cùng với cô người yêu. Để cảm ơn sự giúp đỡ có hiệu quả, Ferrer trịnh trọng tặng anh ta một bức tranh in li tô của Martinov mà Hélène đã thuyết phục anh ta nhường cho cô ấy với giá rẻ. Supin rất cảm động, lúc đầu từ chối nói rằng anh ta không thể nhận một món quà lớn như thế nhưng cuối cùng cũng ra về với bức tranh được bao gói cẩn thận kẹp dưới cánh tay, và cô người yêu bên phía cánh tay còn lại. Lúc này đang là tháng mười một, không khí khô và bầu trời trong xanh, thật tuyệt. Những khi họ không bận bịu tiếp khách, thì họ ra ngoài ăn tối, sau bữa ăn, họ đến uống vài li ở quán Cyclone, Central hay ở quán Soleil, tại quán bar, họ có thể gặp lại những người cùng hội, những đồng nghiệp có phòng trưng bày hoặc các nhà phê bình nghệ thuật mà họ đã mời đến nhà đêm trước.

Trong những tuần tiếp theo tới những ngày cuối tháng, Ferrer tình cờ gặp lại một vài quan hệ cũ. Một hôm anh ta nhận ra Laurence, cũng như anh ta, đang đứng đợi đèn tín hiệu chuyển sang màu đỏ, ở phía bên kia lối qua đường ở góc phố Madeleine nhưng Ferrer chợt nhớ lại chuyện chia tay không tốt đẹp của hai người nên không muốn để cô ta nhìn tấy mình. Anh ta cất bước về một lối khác cạnh đó để vượt qua đường. Một hôm khác, ở quảng trường Europe, bất ngờ mùi nước hoa Extatics Elixir đâu đó xộc vào mũi anh ta. Ferrer hít mùi hương ấy một cách thận trọng, nhưng mà không tài nào xác định được đích xác nó là mùi gì đang lưu lại trên lối cô nàng vừa đi qua. Nhưng anh ta không dám chắc đó có phải là cái cô Bérangère ngày nào không. Bởi vì gần đây, các đơn đặt hàng loại nước hoa này tăng lên rất nhiều. Ferrer cương quyết cưỡng lại cái mùi hương đang tràn ngập cơ quan khứu giác mà anh chưa bao giờ đam mê, và cũng để tránh mặt, anh ta nhón bước theo hướng ngược lại.

Cũng vào một buổi tối tại nhà hàng Central, Ferrer cùng với Hélène đang uống giải khát ở đó, bất ngờ anh giáp mặt Victoire, người mà từ đầu năm tới giờ anh ta không có dịp gặp lại. Dáng người cô ta không có gì thay đổi, mái tóc dài thêm, đôi mắt xa xăm hơn, cứ như tiêu cự ống kính chụp ảnh lùi ra ôm trọn hình ảnh ở góc rộng hơn, để có được một bức ảnh toàn cảnh. Cô ta có vẻ mỏi mệt. Cả hai trao nhau vài lời nhẹ nhàng, Victoire tỏ vẻ lơ đễnh, bâng quơ nói vài câu với Hélène, Hélène có vẻ xa cách – Hai người nói chuyện với nhau đi, Hélène nói, một nụ cười trên môi không rõ là phục tùng thoải mái hay ngượng ngạo chua chát. Victoire hình như không biết chuyện Delahaye mất tích. Ferrer kể lại cho cô ta nghe toàn bộ câu chuyện, những điều anh ta đã biết về Delahaye. Victoire nhìn Ferrer với con mắt ngao ngán. Ferrer mời cô ta một li rượu trắng không kèm theo đồ nhắm rồi anh ta từ biệt Victoire, cất bước theo Hélène.

Trong giai đoạn này, cùng với Hélène, Ferrer chuẩn bị tất cả mọi thứ cho cuộc sống chung: phòng ngủ chung và phòng riêng cho mỗi người khi cả hai thích ngủ riêng bởi vì phải dự kiến trước mọi chuyện, văn phòng làm việc, buồng tiếp đón bạn bè, bếp và phòng tắm, sân trời, và cả những khu phụ. Rất nhiều lần trong tuần, Ferrer đi ra thăm công trường đang trong giai đoạn hoàn thành. Anh ta bước đi trên sàn bê tông, hít mùi thạch cao đang ngấm sâu vào trong tòa lâu đài. Anh ta mải mê ngắm nhìn và dự kiến các công việc còn lại và các nước sơn, màu sắc của các bức màn gió, sự tương quan hài hòa của đồ đạc, nên không nghe thấy một nhân viên nhà đất bị vấp khá mạnh đang loạng quạng giữa những xà gỗ. Còn Hélène, những ngày này, cô ta lại không thích đi cùng với Ferrer trong mọi cuộc thăm viếng. Cô ta ở lại phòng trưng bày, gặp gỡ, làm việc với các nghệ sĩ, nhất là với Martinov, anh này đang cần có sự quan tâm đặc biệt, bởi để có được một thành công, dù mong manh, thì đòi hỏi phải có một sự chú ý thích đáng và thường xuyên, đó là công việc của từng giây, từng phút, trong khi đó Ferrer, từ trên sân thượng của căn hộ tương lai, ngắm nhìn từng đám mây đang dồn tụ về.

Những đám mây hình như báo trước thời tiết sẽ trở nên tồi tệ, những đám mây dầy đặc, trôi đi cuồn cuộn, dứt khoát như một đoàn quân thiện nghệ đang dũng mãnh xông lên. Thêm nữa thời tiết cũng đột ngột thay đổi cứ như mùa đông đang nóng lòng được phô trương giá lạnh của nó, báo trước một sự khắc nghiệt, dồn đuổi mùa thu bằng những trận cuồng phong đầy sự đe dọa để thay thế nó một cách nhanh nhất, rồi lựa chọn một ngày trong tháng mười một, chỉ trong một giờ, tuốt sạch mọi chiếc lá trên cành, biến chúng chỉ còn là những kỉ niệm. Về khí hậu mà nói thì người ta có quyền chờ đợi sự tệ hại.

Đánh máy: Thanh Tùng, Le Quan, Minh Chi, Quang Vinh, Thiên Nhai Kiểm tra: Thùy An
Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 11 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »