Suốt thời gian qua, Baumgartner sống với những quán ăn, nhà nghỉ và những khách sạn sang trọng dựa theo sự mô tả về chất lượng và giá cả trong những cuốn sách hướng dẫn du lịch. Chẳng hạn, tháng bảy, anh ta đã ở bốn mươi tám tiếng đồng hồ tại khách sạn Albizzia, chỉ ra khỏi khách sạn vào cuối buổi chiều. Bồn trăm hai mươi quan kèm theo một bữa ăn điểm tâm, thoáng nhìn căn phòng không đến nỗi tồi tàn lắm: khá rộng, nhưng cách bố trí đồ đạc trong phòng rất cân xứng, rèm đăng ten, thảm hiệu Anatolie, phòng tắm đa chức năng, các băng hình phim gợi dục, khăn trải giường màu vàng hung, nằm giữa một không gian thoáng đãng của một công viên nhỏ có rất nhiều chim sáo đá, bạch đàn và cây mimosa nhập ngoại.
Nhưng con sáo đá làm tổ trên cây bạch đàn, dưới lớp ngói khách sạn Albizzia, thậm chí trong hốc tường, chúng kêu điếc tai, riết rỏng, nhại tiếng nhau và hằng cách đó, chúng làm giàu thêm những bài ca của chúng: những bài ca của những con sáo đá hòa trộn vào âm thanh của những trò chơi điện tử, tiếng còi ô tô như những điệu nhạc, âm thanh phát ra từ những chiếc máy thu thanh nào đó, rồi tiếng nói chuyện qua điện thoại di động hàng ngày Baumgartner gọi cho Flétan trước khi leo lên giường đi ngủ sớm cùng với một quyển sách.
Rồi ngày hôm sau, hắn xuống dùng bữa điểm tâm khá sớm, trên tay cầm một tờ báo, khi trong phòng ăn chưa có người. tiếng va chạm của những dụng cụ làm bếp, tiếng nói từ trong bếp vọng ra, tiếng bước chân nặng nề: hắn kéo cặp kính xuống sống mũi, đầu vẫn không ngẩn lên, mắt không rời khỏi tờ báo.
Một vài tuần sau, lúc này, Baumgartner lại chuyển đến một khách sạn khác ở phía bắc, thuộc khu nhà nghỉ Meulière trên bờ biển Anglet. Ở đây không có vườn tược gì cả, nhưng có một khoảng sân lát đá trồng những cây tiêu huyền cổ thụ, giữa những cây đó là những vòi nước nhỏ, hay đúng hơn là những tia nước khá lớn đang phun lên tạo ra những âm thanh dễ chịu, bất thường. Phần lớn thời gian, những âm thanh này hình như muốn bắt chước những tràng pháo tay nhẹ nhàng, rời rạc, và hơi kém nhiệt tình hoặc đơn thuần là một thú vui nho nhỏ nào đó. Nhưng đôi khi những nhịp tay cũng trở nên đều đặn, xâu chuỗi vào nhau như người nghệ sĩ phải trở ra sân khấu theo yêu cầu của cộng đồng.
Theo thói quen, hàng ngày Baumgartner vẫn gọi điện thoại cho vợ hắn, nhưng lần này cuộc nói chuyện qua điện thoại như dài hơn so với mọi khi. Baumgartner hỏi rất nhiều, ghi chép những câu trả lời vào bên lề một tờ báo rồi cúp máy. Suy nghĩ. Rồi lại mở máy gọi tiếp cho Flétan. Flétan nhấc máy ngay. Tốt đấy, Baumgartner khen hắn, tôi nghĩ là chúng ta đã đến lúc chuẩn bị hành động. Trước hết mày phải đi thuê một chiếc xe bảo ôn, không phải là xe tải nghe chưa, chỉ cần loại xe thể tích nhỏ thôi. Không có vấn đề gì cả, Flétan nói, tại sao lại cần tới xe bảo ôn? Mày không cần quan tâm tới cái đó, Baumgartner nói. Mày chỉ cần biết là tao cần một cái xe lạnh. Tao sẽ cho mày một số điện thoại ở Paris, ngày mai tao về trên đó vài ngày, mày gọi điện cho tao khi nào xong việc. Được, Flétan nói, tôi hiểu rồi. Ngày mai tôi sẽ lo liệu và tôi sẽ gọi cho anh ngay sau đó.