Tôi Đi Đây

Lượt đọc: 434 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 19

Phải chăng bây giờ chưa phải là lúc Ferrer có thể thư giản nghỉ ngơi đôi chút? Phải chăng anh ta quá mải mê với những trò phiêu lưu trong những cuộc kiếm tìm mà anh ta biết rõ, lần này cũng như những lần trước, kết cục của nó, một kết cục tốt đẹp chăng? Nhưng lúc này, ngay trở ngại đầu tiên, anh chàng đã buông tay: sau chuyện nước hoa Extatics Elixir, anh ta chẳng màng tới chuyện đi tìm Bérangére đang ở đâu và rồi sau đoạn khởi đầu câu chuyện babyphone, anh ta cũng không tính đến chuyện gặp lại Sonia nữa.

Trong khi chờ đợi, còn chút thời gian rỗi, anh ta tìm đến phòng khám của ông bác sỹ điện tâm đồ theo hẹn. Tôi sẽ kiểm tra lại tiếng thổi tâm thu cho anh như tôi đã nói, Feldman nói với Ferrer, anh đi ra chỗ này. Căn phòng như dài ra trong bóng tôi lờ mờ bị ánh sáng của ba chiếc màn hình máy tính chọc thủng, nhờ ánh sáng màn hình, có thể nhìn thấy trên tường ba bức ảnh sao chụp nhòe nhoẹt, hai chiếc bằng chứng nhận về mạch học được những tổ chức ý tế nước ngoài công nhận trao cho Feldman và trong một cái khung lồng kính có những bức ảnh người thân và tấm ảnh một con chó. Ferrer cởi áo quần, trừ độc chiếc quần cộc, nằm lên giường khám bệnh có trải giấy hấp thụ màu xanh, mặc dù trời nóng nhưng đột nhiên anh ta rùng mình. Cậu phải thư giãn, Feldman nói sau khi đã lên chương trình cho các máy móc của ông ta.

Rồi bác sĩ Feldman tiến hành áp đầu mũi một vật đen và thuôn dài, giống như một chiếc bút chì điện tử hay một thứ gì đó đại loại như vậy, lên khắp cơ thể của Ferrer, vào nhiều điểm khác nhau: cổ, háng, gót chân và góc mắt. Mỗi lần bút chì dí vào một điểm trong một khu vực nào đó, là có tiếng rít với tần số cao vang lên trong máy tính điện tử, những âm thanh khả nghi nghe như những luồn gió mạnh, ngắn, hay như những tiếng thổi của bộ định vị bằng sóng âm. Ferrer nghe rõ nhịp đập của các động mạch chủ, trên màn huỳnh quang, ánh sáng của các bước sóng thể hiện hình ảnh của các nhịp đập.

Cuộc kiểm tra kéo dài khá lâu, cuối cùng Feldman kết luận: không được mĩ mãn lắm, cậu có thể ngồi dậy lau người đi, Feldman nói, tay ném cho Ferrer chiếc khăn. Kết quả không khả quan một chút nào, Feldman nhấn mạnh. Ngay từ bây giờ, cậu phải thật sự cẩn trọng. Phải tôn trọng chế độ ăn uống mà tôi đã nói với cậu. Xin lỗi tôi phải nói thật với cậu rằng trong lúc này cậu không được phép sống buông thả. Lúc này thì tôi không có vấn đề gì lo lắng cả, Ferrer nói. Có thể thực hiện triệt để chỉ dẫn của bác sĩ. Còn điều này nữa, Feldman nói thêm. Cậu phải tránh tuyệt đối môi trường nhiệt độ nóng quá hoặc lạnh quá, tôi đã nói với cậu rồi, những người như cậu sống trong môi trường đó là một thảm họa đấy. Nhưng mà, người bác sĩ lẩm bẩm, nghề nghiệp của cậu, chắc cũng chẳng có nhiều cơ hội tiếp xúc với những loại nhiệt độ như thế. Tôi chấp hành những chỉ dẫn của bác sĩ, Ferrer nói nhưng không mảy may hé ra chuyện anh ta vừa thực hiện một chuyến viễn du đến cực Bắc trở về.

Lúc này là một buổi sáng tháng bảy, thành phố khá yên tĩnh, không gian tĩnh lặng trầm buồn, Ferrer ngồi một mình trong quán cà phê gần quảng trường Saint Sulpice, trước mặt là một cốc bia. Từ Port Radium, đến Saint Sulpice là cả một khoảng cách xa vời vợi, về múi giờ lệch nhau đến sáu giờ đồng hồ, cho tới lúc này, Ferrer vẫn chưa lấy lại được thói quen thường ngày trước đây. Bất chấp những lời khuyên của Jean- Philippe Raymond mãi đến sáng hôm sau anh ta mới đi kiếm két sắt và mua bảo hiểm cho những món đồ cổ mới kiếm được, bởi anh ta còn có hai cuộc hẹn sau đó vào cuối buổi chiều. Trong khi chờ đợi, Ferrer đem tất cả những món đồ cất trong một chiếc tủ nằm tít tận phía sau căn phòng rồi khóa lại. Lúc này cái mà anh ta cần là sự nghỉ ngơi, mặc dù chẳng ai có được sự nghỉ ngơi đúng nghĩa cả, đôi khi người ta nói, người ta tưởng tượng ra là đang nghỉ ngơi hoặc sẽ nghỉ ngơi, nhưng thực chất chỉ là một sự hi vọng mong manh mà thôi, người ta biết chắc chắn rằng chuyện nghỉ ngơi thư giãn thật khó mà thực hiện hay thậm chí sự nghỉ ngơi không bao giờ tồn tại đúng nghĩa, đó là cái mà người ta thường nói khi mệt nhọc.

Cho dù mệt mỏi, Ferrer cũng không chối từ việc ngắm nhìn những người đàn bà qua đường vào mùa này ăn mặc không được kín đáo cho lắm. Những bước chân của các cô nàng thật duyên dáng. Ferrer cũng thích những ánh mắt tình cờ giao nhau, những ánh mắt chỉ nhìn xuống mặt đường, thích nhìn vào bước chân của họ, những ánh mắt biết rằng từ trong quán cà phê có người đang dõi theo họ. Nhưng những lời khuyên của bác sĩ Feldman đã kéo Ferrer trở về với thực tại.

Cũng trong thời gian đó , Flétan đi bộ về phía một bãi đỗ xe rộng lớn nằm ở phía bên kia đường vành đai, phía sau cửa Champerret, có những con chó to xù làm nhiệm vụ canh gác. Vừa đi, Flétan vừa hít thở không khí, hắn cảm thấy dễ chịu hơn so với ban nãy. Hắn bị bệnh ngứa ngoài da cho nên tay lúc nào cũng đưa lên gãi sồn sột, nhưng không sao cả, hắn có thể đi hàng giờ liền dưới ánh mặt trời nung đốt mà không làm sao cả, hắn cứ đi như vậy vượt qua một trạm sửa chữa xe nhỏ- vài chiếc bàn nâng , một hố rửa xe và ba chiếc xe con đã tháo tung các bộ phận, một ròng rọc. Tiếp đến là bãi đỗ xe chuyên dụng trong đó có những chiếc xe tải hạng nặng, rơ-móc, trong một căn phòng bằng kính trong suốt là sáu chiếc màn hình làm nhiệm vụ theo dõi cảnh giới và hai chiếc gạt tàn đầy những mẩu thuốc, người đàn ông làm nhiệm vụ trông coi bãi đỗ xe thân hình nhỏ bé, nhưng đặc như một hòn pin, một toe toét cười như một cánh cửa mở toang hoác. Flétan nói với anh ta rằng hắn đến đây để lấy chiếc xe bảo ôn đã đặt thuê từ hôm trước qua điện thoại, người đàn ông gật đầu xác nhận. Người trông coi bãi xe có vẻ biết rõ việc này nên chạy ra đi vượt lên trước Flétan về phía chiếc xe.

Đó là một chiếc xe hòm nhỏ màu trắng giống như một chiếc hộp vuông vức hoặc giống như những chiếc lán ở Port Radium: hình dạng thùng xe không được thiết kế để hạn chế lực cản không khí. Phía trên nóc ca bin có gắn một động cơ làm lạnh, xung quanh có những ống tản nhiệt đối lưu giống như một tấm lưới lò sưởi. Người gác bãi xe mở khóa, kéo rộng hai cánh cửa phía sau thùng xe, để lộ ra một khoang chứa hàng khá lớn, xung quanh bọc kín bằng kim loại, một vài tấm xốp áp sát trần. Khoang chở hàng có vẻ sạch sẽ, chắc hẳn là đã được rửa sạch ở trạm Karcher, nhưng vẫn bốc ra một thứ mùi gây gây khó chịu, mùi máu, chiếc xe chắc được dùng để chở thịt.

Flétan lơ đãng nghe người bảo vệ bãi đỗ giải thích cách vận hành chiếc xe, hắn trả trước một phần tiền thuê mà Baumgartner ứng trước cho hắn, hắn mở cửa xe nhảy lên buồng lái. Đợi cho người bảo vệ đi xa một quãng, hắn rút đôi găng tay làm bếp bằng cao su màu vàng, mặt trong chiếc găng và các ngón nổi lên một lớp thô ráp nhằm tăng độ bám chống trượt khi cầm nắm đồ vật. Flétan lồng đôi găng vào hai bàn tay, tra chìa vào ổ khóa rồi khởi động xe. Chiếc xe lùi lại một cách khó khăn, nhưng khi tốc độ tăng dần, chiếc xe lăn bánh một cách nhẹ nhàng nhất là khi đi vào tuyến đường vành đai rộng rãi qua ngả Châtillon.

Tới quảng trường Cửa Châtillon, Flétan dừng xe sát một ca bin điện thoại. hắn xuống xe, đi vào cabin, nhấc máy quay số, nói một vài câu gì đó. Hình như ai đó trả lời hắn rất cộc lốc, hắn bỏ lại trên tổ hợp vài giọt nước bọt- nhíu mày gác máy, có vẻ không được hài lòng lắm. Thậm chí ánh mắt hắn còn tỏ ra một chút hoài nghi.

« Lùi
Tiến »