Tôi Đi Đây

Lượt đọc: 436 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 20

Baumgartner cũng gác máy, gương mặt không biểu lộ một chút gì đặc biệt. Nhưng hắn tỏ ra hài lòng bước về phía cửa sổ căn phòng: chẳng có gì ngắm nhìn ở chỗ này cả, Baumgartner mở cửa sổ: vắng lặng, vài tiếng chim hót, phía xa xa khói xăng ô tô xả ra bốc lên tạo thành một màn sương dập dềnh. Thế là hắn đã trở về Paris, trở về với căn phòng lớn trên đại lộ Exelmans, hắn không còn chuyện gì phải làm ngoài sự chờ đợi, như lúc này đây hắn giết thời gian bằng cách nhìn qua cửa sổ. Khi màn đêm buông xuống, hắn lại ngồi lặng im trước máy thu hình.

Sân lát đá, có trồng những cây đoạn và cây keo làm thành một khu vườn nhỏ có hàng rào bao quanh, ở giữa là một cái hồ nhỏ có những tia nước phun thẳng lên mặc dù không được đều cho lắm như hôm nay có lẽ là vì có chút gió nhẹ . Một vài con chim sẻ, mấy con quạ và chim hét mái đang nhảy nhót trên những cành cây, ở đó có một chiếc chậu nhựa màu trắng nhạt nhãn hiệu Bricorama đặt giữa chạc cây cao, chiếc chậu bị làn gió thổi phồng lên trông như một cánh buồm nhỏ, phát ra những âm thanh rì rầm, giống như một ống sáo sậy. Phía dưới sân, một chiếc xe đạp trẻ con bị mất bộ phận giữ cân bằng vứt chỏng chơ. Ba chiếc đèn được bố trí ở các góc sân và ba chiếc ca-mê-ra cảnh giới được bố trí trên những cánh cửa của mỗi tòa biệt thự.

Mặc dù bị những cành cây che khuất các ngôi biệt thự, nhưng Baumgartner vẫn nhìn rõ trên sân thượng của những tòa biệt thự đó có bày những chiếc ghế bọc vải kẻ sọc, bàn gỗ tếch, ban công và những ô cửa lớn, dàn ăng ten vô tuyến hiện đại. Xa hơn một chút là một dãy nhà cao tầng với lối kiến trúc khác biệt, nhưng khá thuận mắt, không có chi tiết nào quá đối lập, quá khập khiễng: phong cách kiến trúc năm 1910 cũng rất ăn nhập với phong cách kiến trúc năm 1970, sự chung sống này đã đạt tới mức hài hòa, đồng tiền phát huy sức mạnh để dìm chết sự lỗi thời.

Những người sống trong những ngôi biệt thự này hình như có một đặc điểm chung là trong khoảng thời gian ước chừng bốn mươi lăn năm nay đều có cuộc sống khá giả thu lợi từ những công việc phục vụ lĩnh vực nghe nhìn. Có một người phụ nữ mang thai, ngồi trong căn phòng màu xanh, tai đeo một ống nghe cực lớn, gõ bàn phím vi tính nội dụng bản tin đọc hàng ngày vào lúc mười một giờ mà Baumgartner vẫn nghe trên sóng đài phát thanh Quốc gia. Một người đàn ông thân hình nhỏ bé, tóc hung, ánh mắt lơ đễnh, nụ cười chẳng mấy khi thay đổi, gần như gắn chặt với chiếc ghế băng ở sân thượng, chắc ông này là nhà sản xuất chương trình. Một nữ phóng viên chiến tranh của đài truyền hình rất hiếm khi có mặt ở văn phòng, hầu hết thời gian cô có mặt tại những điểm nóng của các cuộc xung đột, lao vào những chốn hiểm nguy với chiếc điện thoại thu phát trực tiếp qua vệ tinh từ chiến trường Khmer đến Tchetchenes, từ Yémen đến Afghans. Hình như lúc nào cô ta cũng ngủ, bởi lúc cô ta ở nhà mọi cửa sổ đều được buông xuống, rất ít khi Baumgartner nhìn thấy cô ta ngoại trừ vài lần trên màn ảnh vô tuyến.

Nhưng lúc này hắn không trông thấy ai cả.

Sáng nay, phía sau tòa Đại sứ quán Việt Nam, có năm, sáu nhà ngoại giao trong bộ áo choàng khoác ngoài quần áo thể thao, họ tập thái cực quyền như mọi ngày. Còn bây giờ, phía bên kia hàng rào tòa Đại sứ, không có bất cứ cái gì khác ngoài tấm bảng bóng rổ được đóng chặt vào một thân cây, một chiếc võng treo lệch không cân đối, một chiếc két sắt rỉ lật ngửa, trên mặt sân xi-măng rộng chỉ có một chiếc ghế trống đổ nghiêng. Hình như hôm nay phía bên kia hàng rào, trời nóng hơn, độ ẩm nhiều hơn nhằm vào tòa đại sứ sản sinh ra một vùng tiểu khí hậu Đông Nam Á.

Nhưng, Baumgartner chỉ nhìn mọi người ở một khoảng cách khá xa. Nếu hắn quan sát mọi người, hắn cứ muốn thủ tiêu người ta, và hắn không chào ai cả ngoại trừ thứ hai hàng tuần, đem một bọc tiền to tướng đến trả tiền thuê nhà cho ông bác sĩ nha khoa nghỉ hưu ở tầng trệt, người đã cho hắn thuê cả tầng gác theo tuần. Cả hai đã thỏa thuận với nhau theo cách thức này, vì ngay từ đầu, Baumgartner đã nói trước với người nha sĩ rằng hắn không tá túc ở đó lâu ngày và rằng hắn có thể phải ra đi bất cứ lúc nào. Phần lớn thời gian còn lại hắn giam mình trong căn phòng khá buồn tẻ và để thay đổi chút ít không khí, hắn bắt buộc thỉnh thoảng phải ra ngoài.

Ô kìa, đúng lúc đang định ra ngoài dạo một vòng, hắn trông thấy cô phóng viên chiến trường đã thức dậy, miệng ngáp vì ngái ngủ, hình như cô ta tới dự một cuộc họp trong ban biên tập thì phải. Đây là một trong những cô gái có mái tóc vàng uốn thành lọn lớn, tóc vợ hắn, màu lục thiên thanh. Khu phố này có đông người danh giá cư ngụ và họ quen biết không ít những kẻ nổi danh, đây cũng là khu phố đẹp luôn cuốn hút không ít những gã săn ảnh giật gân rình rập.

Đúng là có hai gã săn ảnh đang ngó nghiêng rình rập dưới một mái che ở phố Michel- Ange, họ đeo những chiếc máy chụp ảnh có ống kính thuôn dài màu xám cỡ lớn, trông không giống máy chụp ảnh mà giống như kính viễn vọng hay những công cụ giải phẫu hoặc thậm chí nó giống một loại vũ khí có hệ thống ngắm bắn bằng tia hồng ngoại. Những tay săn ảnh này còn rất trẻ, trẻ một cách đáng kinh ngạc, ăn mặc như trên bãi biển, áo sơ mi cộc tay nhưng trên gương mặt của họ thật căng thẳng, ánh mắt không rời cánh cổng phía đối diện, chắc chắn họ đang đợi một siêu sao nào đó xuất hiện cùng với người tình mới. Baumgartner tò mò, hắn dừng lại giây lát bên cạnh họ, kín đáo quan sát, không để lộ ý đồ mãi tới lúc có người lịch sự đề nghị hắn đi chỗ khác. Hắn không phản ứng gì mà bỏ đi.

Hắn là một kẻ nhàn cư, rỗi rãi đến đau khổ. Hắn dạo một vòng xung quanh khu nghĩa trang Auteuil cách đó một quãng ngắn, chu vi nghĩa trang cũng không có gì là ghê gớm cả, tại đây, có nhiều người Anh yên nghỉ, họ nguyên là những bá tước, thuyền trưởng. Một vài phiến đá bia mộ đã bị vỡ, không người chăm sóc, một vài ngôi mộ khác đang được tu sửa, một trong những tượng đài của nghĩa trang giống như một mái đình nhỏ được gắn trang trí những bức tượng và những câu danh ngôn của Credo, Baumgartner đi qua nấm mồ Delahaye nhưng không dừng lại, mặc dù hắn lùi lại vài bước dựng lại chiếc bình hoa đã bị đổ nghiêng và sửa lại cho ngay ngắn tấm bia ngôi mộ của một người vô danh mà lúc còn sống chắc anh ta có đôi tai kém thính – Những người bạn kém thính Orléans kính viếng , phiến đá như muốn gào lên- rồi trước mộ Hubert Robert - Người con hiếu thảo, người chồng thắm thiết, người cha tốt, người bạn thủy chung, phiến đá thì thầm- thôi đủ rồi: hắn rời khỏi khu nghĩa trang Auteuil, đi ngược theo phố Claude- Lorrain trở về phố Michel- Ange.

Một lúc sau, siêu sao mà những kẻ săn ảnh mong đợi xuất hiện dưới mái vòm cổng ngôi nhà cùng với người tình mới, họ giương máy nhắm vào đôi tình nhân bấm liên tục. Cô gái đứng như trời trồng, tức tối trước việc mình bị mấy tay thợ ảnh săn đuổi, còn Baumgartner, từ nghĩa trang trở về, trong đầu đang rối lên bao ý nghĩ cho nên vô tình đi qua mà không biết hắn bị lọt vào ống kính của những tay săn ảnh trước khi trở về nhà mình. Hắn rót một cốc đầy rượu, lại nhìn qua cửa sổ thong thả ngồi nhìn ánh tà dương đang làm cho mọi vật xung quanh như dài ra, bóng những ngôi nhà, những hàng cây, những bậc thềm và bóng những cây keo, rồi cuối cùng những cái bóng đó bị nhấm chìm trong một cái bóng khác lớn hơn làm cho sắc màu của chúng trở nên nhạt nhòa cho tới khi hấp thụ hoàn toàn, uống cạn ráo, làm cho chúng tắt ngấm và biến mất, đúng lúc đó chuông điện thoại reo vang.

Tôi đây, Flétan nói. Mọi việc đều diễn ra tốt đẹp cả. Mày có chắc là không ai nhìn thấy mày chứ? Baumgartner lo lắng hỏi. Anh nghĩ xem, Fléntan nói, tôi đã nhiều lần quan sát, kể cả phía sau không thấy ai cả. nói thật là ngay cả trong quán cũng chẳng có ma nào cả. Những thứ đó có vẻ không được mĩ mãn cho lắm. Anh nói cho tôi hay, nghệ thuật hiện đại là thế nào? Câm mồm đi, thằng ngu, Baumgartner nói, rồi sao nữa? Bây giờ mày đang để những thứ đó ở đâu? Tất cả đang ở trong thùng bảo ôn như đã dự kiến, Flétan trả lời, hiện chiếc xe đang đỗ gần nhà tôi, ngay khu vực mà anh đã thuê. Làm gì bây giờ đây? Ngày mai gặp nhau ở Charenton, Baumgartner nói, mày vẫn nhớ địa chỉ đó chứ?

« Lùi
Tiến »