Dù đi theo hướng xa lộ hoặc quốc lộ, vượt qua biên giới tại Hendaye hoặc ở Béhobie, tới phần đất phía nam Tây Ban Nha, thì đều bắt buộc phải qua ngả Saint-Sébastien. Sau khi vượt qua những khu công nghiệp hoang phế, rồi dọc theo những khu nhà phong cách kiến trúc nặng nề dưới thời Frăng-cô, thỉnh thoảng anh ta tự vấn hắn làm cái quái gì ở đó, rồi đột ngột, anh ta lái xe vào một thành phố biển hoa kệ, hoàn toàn bất ngờ. Thành phố được xây dựng trên một doi đất hẹp, đầu nọ, đầu kia là một ngọn núi và một dòng sông ngăn cách hai bờ vịnh gần như đối xứng một các cân đối, vụng lõm kép này tạo nên hình dáng gần giống kí hiệu omêga, hay bộ ngực một cô gái, ăn sâu vào đất liền, hai bầu vú đại dương được nâng đỡ bằng tấm xu-chiêng là miền duyên hải Tây Ban Nha.
Ferrer lái chiếc xe mới thuê vào bãi đỗ xe đặt ngầm dưới mặt đất gần khu vực vịnh chính rồi tìm đến một khách sạn nhỏ nằm ở trung tâm thành phố. Trong khoảng thời gian một tuần, anh ta đi khắp các đại lộ rộng lớn yên tĩnh, thoáng mát, được quét dọn sạch sẽ, những khu nhà sáng sủa và sang trọng, và cả những con phố nhỏ hẹp cũng được chăm sóc rất sạch sẽ, mặc dù không được sáng sủa, dọc phố là những ngôi nhà hẹp, nhưng chắc chắn. Cung điện và những khách sạn sang trọng, những cầu và công viên, nhà thờ với phong cách kiến trúc ba-rốc, gô-tích và tân gô-tích, đấu trường rực sáng mới toanh, những bãi biển rộng mênh mông được bao bọc bởi một viện liệu pháp biển, của câu lạc bộ ten-nít hoàng gia và sòng bạc. Mọi cảnh vật, nhà cửa ở đây đều sang trọng, bốn chiếc cầu được xây dựng theo nghệ thuật lát mảnh và tạo khía răng cưa bằng đá, thủy tinh, tấm đúc, được trang trí bằng những cột tháp bằng bạc và vàng, những chiếc gương phản chiếu bằng sắt rèn dũa kĩ càng, những tượng nhân sư và tháp canh được chạm trổ những chữ kí tắt của các vương triều rất tinh xảo. Nước sông màu xanh trước khi đổi sang màu xanh thẫm hòa vào nước biển. Ferrer luôn luôn bị mê hoặc bởi những chiếc cầu và nhất là những cuộc đi dạo xung quanh bờ vịnh có hòn đảo nhỏ, trên đó người ta cho xây dựng một tòa lâu đài nhỏ.
Ferrer cứ đi dạo chơi loăng quăng như vậy, nhiều ngày trôi qua, không có mục đích gì khác biệt hơn là làm một công việc rất ngẫu nhiên, cố gắng kiểm kê hết thảy các khu phố, và cuối cùng thấm mệt thậm tệ bởi cái thành phố này quá rộng lớn mà cũng quá nhỏ bé này, không bao giờ biết được đích xác mình đang ở đâu giữa thành phố. Supin không cho thêm chỉ dẫn nào khác ngoài cái tên Saint-Sébastien, kèm theo một giả thiết rất hạn chế. Hình như kẻ đã nẫng gọn toàn bộ số đồ cổ đang sống ở đây.
Ban đầu, vào đúng giờ các bữa ăn, Ferrer thường lui tới hầu hết các quán bar nhỏ nhộn nhịp trên khu phố cổ, đứng ngay ở quầy hàng, anh ta cũng có thể ăn được mọi thứ, chỗ đó người ta không bị bắt buộc trong tình thế phải ngồi ăn một mình, cái đó làm cho Ferrer phải chịu một áp lực tâm lí mệt mỏi. Nhưng ngay cả chuyện đứng ăn, Ferrer cũng bắt đầu cảm thấy chán chường: cuối cùng, anh ta cắm rễ, ở mé cảng tại một hiệu ăn ít người qua lại, nơi đó nỗi cô đơn vơi đi ít nhiều. Anh ta gọi điện về phòng trưng bày cho Elisabeth vào mỗi cuối buổi chiều và rồi buổi tối, đi ngủ sớm. Nhưng sau một tuần, cuộc thăm dò của anh ta xem ra không có hi vọng, tìm một kẻ vô danh trong một thành phố xa lạ, rộng lớn chẳng khác nào như kẻ mò kim đáy bể, sự nản chí ngày càng bộc lộ rõ rệt trong tâm trí anh ta. Trước khi trở về Paris, Ferrer quyết định bỏ thêm hai ngày nữa nhưng rút kinh nghiệm, không chạy loăng quăng như trước mà ngồi ru rú cả buổi chiều trong một chiếc ghế vải gập trên bãi biển giữa trời thu đang đẹp, rồi giết những buổi tối còn lại sau cùng này, một mình, trong quán bar khách sạn Maria Cristina trên một chiếc ghế bành bọc da, trước mặt là một cốc txakoli và bức chân dung toàn thân một vị thống lĩnh cộng hòa.
Một buổi tối, toàn bộ tầng trệt khách sạn Maria Cristina chật ních những chuyên gia bệnh học ung thư về đây tham dự hội nghị, nên Ferrer muốn đi sang khách sạn Londres, khách sạn này ít sang trọng hơn và quán bar ở đây có cái hay là các cửa kính đều có thể mở thông thoáng. Tối hôm đó, không gian ở đây yên tĩnh hơn khách sạn Marie Cristina nhiều – ba hoặc bốn đôi trung tuổi ngồi trong phòng, hai, ba người đàn ông đứng một mình bên quầy bar, ít người đi lại, Ferrer ngồi tận trong góc phòng lưng tựa vào một cửa kính lớn. Đêm đến, ánh đèn trên bờ biển phản chiếu mờ mờ trên một đại dương màu dầu tĩnh lặng, phía cảng, là hai mươi lăm chiếc du thuyền.
Những tấm kính cho phép, theo từng góc nhìn khác nhau, quan sát được tất cả , bên ngoài cũng như bên trong căn phòng bất động qua hình ảnh phản chiếu vào gương. Một bóng người xuất hiện phía góc quầy bar: cánh cửa có ngăn đệm bắt đầu quay xung quanh nó một lúc, rồi Baumgartner đột ngột xuất hiện, hắn đi đến tỳ khuỷu tay lên quầy bar cạnh những người đàn ông đơn độc, lưng quay về phía vịnh. Phản chiếu vào cửa kính khá xa một chút, nhưng cặp vai kia, tấm lưng này làm cho lông mày Ferrer nhướng lên kinh ngạc. Ánh mắt Ferrer nhìn chằm chằm vào kẻ đang đứng quay lưng lại kia, ánh mắt hối thúc anh ta đứng lên rời khỏi vị trí thận trọng đi về phía quầy bar. Cách Baumgartner khoảng hai mét thì dừng lại, anh ta có vẻ lưỡng lự giây lát rồi tiến lại gần hắn ta. Xin ông thứ lỗi, anh ta nói, tay đặt nhẹ nhàng lên vai người đàn ông, hắn quay lại.
Ôi, Ferrer nói, Delahaye à. Tôi đã nghĩ như vậy.