Những món đồ cổ không cánh mà bay hiển nhiên là một tổn thất rất lớn. Về tài chính, Ferrer đã đầu tư không ít tiền cho cuộc viễn du tới Bắc cực, nay mất sạch, nguy cơ về sự phá sản hoàn toàn là điều không thể tránh khỏi. Tai họa này lại rơi đúng vào lúc phòng trưng bày chẳng còn gì để bán, rồi các chủ nợ cũng đến kì hối thúc thu hồi lại vốn của họ, cũng là lúc các nghệ sĩ muốn kiểm tra lại số tiền trong tài khoản của họ rồi thì các khoản vay ngân hàng cũng đến kì phải hoàn trả làm cho anh ta lo lắng thêm gấp bội. Mùa hè sắp qua, cũng như mọi năm vào thời điểm này hàng loạt món tiền đóng đủ loại thuế đã đến lúc phải trả, các món lệ phí, những suất tiền đóng góp, tới kì làm lại các hợp đồng thuê mướn kèm theo là các hóa đơn thư bảo đảm của công đoàn. Nghĩ đến tất cả những thứ đó, Ferrer bắt đầu cảm thấy bị rơi vào tình thế tuyệt vọng.
Tất nhiên, bây giờ trước hết phải làm đơn trình báo việc mất cắp đã. Đây rõ ràng là một vụ trộm, Ferrer gọi điện báo cho cảnh sát quận IX lập tức một sĩ quan cảnh sát tư pháp vẻ mặt mệt mỏi xuất hiện ngay. Người sĩ quan kiểm tra hiện trường vụ trộm, sơ bộ đánh giá thiệt hại, lấy lời khai và hỏi tên hãng bảo hiểm cho các món đồ cổ. Ôi giời ơi, Ferrer nói, chúng chọn đúng lúc các món đồ chưa được bảo hiểm để nẫng đi tất cả. Tôi đang chuẩn bị để mua thì… Anh thật là ngu ngốc hết sức, viên sĩ quan cảnh sát tư pháp đột ngột cắt ngang làm cho Ferrer bẽ bàng vì sự cẩu thả của mình. Viên sĩ quan nói vậy là số phận những món đồ cổ mất tích ấy giờ đây rất bấp bênh, rất khó có thể thu hồi lại được, chỉ trông chờ vào sự may rủi thôi. Loại công việc này, ông ta cho biết, rất ít khi được giải quyết kể cả cơ quan cao nhất phụ trách việc buôn bán đồ cỗ mĩ nghệ: vụ việc này có chiều hướng bị kéo dài lôi thôi đấy. Tôi sẽ nghiên cứu xem có thể làm được cái gì giúp anh lúc này, nhưng tôi phải nói trước là rất phức tạp, tốn kém và khó khăn lắm. Tôi sẽ cho một nhân viên giám định tới, viên sĩ quan chốt lại, xem họ có khám phá ra được điều gì không. Trong khi chờ đợi, anh không được đụng tới bất cứ cái gì ở đây.
Vài giờ sau, nhân viên kĩ thuật giám định tới. Anh ta không giới thiệu gì cả mà đi khắp căn phòng xem xét tỉ mỉ đồ đạc trong phòng. Một gã mắt cận lòi, gầy nhẳng, tóc vàng sợi mảnh lơ thơ, nụ cười thường trực và có vẻ không vội vàng gì, chưa muốn bắt tay ngay vào công việc. Lúc đầu Ferrer cứ tưởng anh ta là một khách hàng – Anh cũng quan tâm đến nghệ thuật đương đại à? – trước khi người đàn ông trao chứng minh thư nghề nghiệp trong đó ghi rõ chức danh sĩ quan giám định tư pháp Paul Supin. Nghề của ông chắc là thú vị lắm nhỉ, Ferrer nói. Anh biết đấy, người kia nói, tôi chỉ là một kĩ thuật viên thôi mà, rời khỏi kính hiển vi điện tử là tôi không nhìn thấy được gì nhiều lắm. Nhưng đúng là cái nghề này luôn luôn cuốn hút tôi, vâng đúng thế. Sau khi xem xét toàn bộ căn phòng của Ferrer, anh ta mới mở túi đồ ra, một hộp đựng các dụng cụ nghề nghiệp kinh điển: máy ảnh, hóa chất trong suốt, bột, chổi, găng tay. Ferrer theo dõi anh ta tiến hành công việc từ đầu cho tới phút cuối cùng. Giám định viên có vẻ nản chí, phải đi làm lại nhiều lần, thời tiết đã bắt đầu trở nên nóng bức ngột ngạt.
Mùa hè vẫn trôi đi một cách chậm chạp, hơi nóng làm cho thời tiết trở nên nhớt nhát, ẩm thấp. Phần lớn những người trong độ tuổi lao động đã đi nghỉ hè, Paris thông thoáng hơn, sáng hơn nhưng vẫn không dễ thở chút nào, bầu không khí vẫn bất động, đậm đặc mùi khí thải như trong một quầy bar nồng nặc mùi thuốc lá trước khi đóng cửa. Gần như khắp nơi trong thành phố, tận dụng khoảng thời gian xe cộ đi lại trên phố bớt đông đúc, người ta cho đào đường sửa sang lại các khu phố: tiếng búa máy đập inh ỏi, tiếng máy khoan riết rỏng, mùi nhựa đường nóng chảy bốc lên hăng hắc dưới ánh nắng mặt trời. Nhưng Ferrer hoàn toàn không để ý gì tới quang cảnh xung quanh – bởi vì anh ta có quá nhiều thứ phải suy nghĩ, có quá nhiều việc phải giải quyết, anh ta nhảy lên tắc xi lượn khắp Paris, từ nhà băng này tới nhà băng khác, cố gắng trong cơn tuyệt vọng có thể vay mượn đủ số tiền để có thể tái dựng lại phòng tranh của mình. Cho nên lúc mười một giờ sáng, người ta lại nhìn thấy Ferrer, dưới ánh nắng mặt trời nóng ngột ngạt, trên phố mồng Bốn tháng Chín.
Dãy phố mang tên mồng Bốn tháng Chín rất rộng , nhưng lại rất ngắn. Giá thuê nhà ở phố này đắt ở mức kỉ lục. Kiến trúc tất cả những ngôi nhà ở đây đều giống nhau và theo phong cách kiến trúc dưới thời Napoléon đệ tam. Ngự trị trong những ngôi nhà này là trụ sở của các ngân hàng quốc tế, các tổ chức bảo hiểm, các hãng môi giới, các cơ sở làm việc theo giờ, bộ biên tập của các tờ tập chí tài chính, dịch vụ đổi tiền và các chuyên gia, các văn phòng quản trị về bất động sản, cơ sở giao dịch bất động sản, văn phòng luật sư, cửa hàng sưu tập bán những đồng tiền cổ, những mảnh vỡ của ngân hàng Lyon sau vụ cháy. Chỉ có một cửa hàng bán đồ cũ ở đây tên là Agio. Và ở đây còn có văn phòng đại diện của Hãng Hàng không Ba-lan, cửa hàng sao chụp tài liệu, hãng du lịch, thẩm mĩ viện, một cửa hàng cắt tóc, và tấm biển bằng đồng tưởng nhớ một thanh niên FFI [12] chết vì nền độc lập của nước Pháp lúc mới mười chín tuổi.
Ở khu phố số Bốn tháng Chín này còn có hàng nghìn mét vuông văn phòng đang được tân trang lại để cho thuê, việc cải tạo được giám sát một cách chặt chẽ của các phương tiện điện tử: họ dỡ bỏ tất cả đồ cũ nội thất, chỉ giữ lại mặt tiền ngôi nhà, hàng cột, những chiếc đầu chạm trổ nhìn xuống những chiếc cổng xe ra vào. Họ cải tạo kết cấu của các tầng gác theo tiêu chuẩn văn phòng làm việc hiện đại với những khoảng không gian thoáng đãng rộng lớn, trang trí những bức tranh phong cảnh và các cửa kính đều hai lớp ấm về mùa đông, mát về mùa hè. Và để tăng tích lũy cho hầu bao của mình, mùa hè ở Paris, chỗ nào cũng vậy, người ta trông thấy những người công nhân đội mũ bảo hiểm lao động hối hả, trước mặt họ là những bản thiết kế xây mới hoặc cải tạo trải rộng, họ ăn bánh săng-đuých ngay giữa hiện trường, chuyện trò với nhau bằng máy bộ đàm.
Đây là nhà băng thứ sáu mà Ferrer đã tới trong hai ngày qua để tìm cách vay tiền, và rất tiếc lại trở ra với kết quả là không vay mượn được gì, mồ hôi tay túa ra làm hoen ố cả tập hồ sơ vay tiền. Sau khi tìm cách vận động, thuyết phục băng thứ sáu không đem lại kết quả, Ferrer thất vọng thật sự chui vào thang máy, các cánh cửa thang máy đều mở ra ở tầng trệt toàn nhà hướng ra một căn phòng rộng lớn nhưng không một bóng người, căn phòng được trang bị những bộ bàn ghế thấp. Ferrer đi qua căn phòng rộng lớn này, nhưng chưa muốn về nhà ngay lúc này bởi quá mệt mỏi và tâm trạng chán chường, dừng lại ngồi nghỉ trên một chiếc ghế. Tâm trạng Ferrer lúc này hoàn toàn tuyệt vọng, bi quan, trông bộ dạng anh ta thật thảm hại. Trời nóng ngột ngạt là thế, vậy mà anh ta cứ mặc cả chiếc áo vét dày, bụi bám đầy trên tay áo cũng không buồn phủi nữa, bụi rơi vào mắt cũng mặc kệ, một người đàn bà đi qua, khác với mọi khi, anh ta không thèm để mắt.
Vẻ bề ngoài của người đàn bà là cái dễ đập vào mắt hơn cả. Xét về mặt lô-gíc, nếu ai đã từng quen biết Ferrer thì trong trường hợp như thế chắc chắn anh ta sẽ rất quan tâm. Hình dáng người đàn bà dỏng dỏng cao, mảnh mai, xinh như một pho tượng, môi như vẽ, đôi mắt dài xanh sáng, tóc màu đồng hun cuốn thành từng lọn, đi giầy cao gót, mặc đồ đen mỏng, phía lưng để hở một khoảng rộng vắt ngang vài vạt vải màu sáng có hình kẻ sọc trên bờ vai và nơi háng.
Người đàn bà đó đi ngang bên cạnh Ferrer, bất cứ những ai, kể cả anh ta trong trạng thái bình thường, cũng phải nảy ra ý nghĩ rằng bộ quần áo cô ta đang vận trên người sẵn sang chờ đợi sự cởi bỏ, thậm chí có thể xé toạc ra. Chiếc túi đựng hồ sơ màu xanh cô ta kẹp dưới cánh tay, chiếc bút đưa nhẹ trên làn môi như những đạo cụ phim ảnh đúng nghĩa, cô gái giống như một nữ diễn viên của một bộ phim tình ái dữ dội đang thể hiện những cảnh mào đầu hay khởi động mà mỗi người gọi một cách khác nhau làm đà cho máy móc trở nên sôi động. Có thể nói người đàn bà này hoàn toàn không có trang điểm gì đặc biệt. Đúng lúc Ferrer nhận ra tình tiết này, mặc dù anh ta chẳng quan tâm gì lắm tới người đàn bà và cảnh bài trí trong phòng, thì một cảm giác đột ngột ập đến, cực kì khó chịu, nó chụp xuống đầu anh ta, toàn bộ cơ thể chìm trong trạng ngộp thở như thiếu dưỡng khí.
Một khối lượng nặng hàng trăm kilô đột ngột đồng thời đè ụp xuống vai, hộp sọ và cả lồng ngực anh ta. Trong miệng anh ta dâng đầy một thứ dịch vị như kim loại bị axít ăn mòn và bụi khô quánh đặc, trán toát mồ hôi, cổ bỏng rát, gáy nhức nhối, cảm giác nghẹt thở. Ferrer cảm nhận là không thể cưỡng lại được cảm giác tệ hại đó, cổ tay bị tê dại, tinh thần hầu như hoàn toàn bị tê liệt, mất khả năng tri giác, nỗi lo lắng, sợ hãi ập đến như người sắp chết đến nơi. Một cơn đau dữ dội như xé toạc lồng ngực Ferrer, như mũi khoan xoáy sâu từ cổ xuống xương mu, từ rốn lên vai làm tê dại hai cánh tay, chân trái rồi toàn thân, làm anh ta ngã nhào xuống ghế, mặt đất chao đảo lật nhào, nghiêng ngửa vùi xuống anh ta, thời gian như chậm lại. Sau khi ngã nhào xuống đất, Ferrer nằm bất động, không thể lấy lại thăng bằng rồi ngất lịm đi – bao nhiêu lâu, anh ta không thể nào biết được, nhưng một lúc sau, trí não bắt đầu phục hồi, anh ta nhớ lại những gì mà bác sĩ Feldman đã dặn rất kĩ rằng nếu trường hợp anh ta rơi vào vùng nhiệt độ tới hạn, quá lạnh hoặc quá nóng, thì nó sẽ có những tác động, ảnh hưởng cực xấu tới hệ thống động mạch vành.
Trí nhớ Ferrer nhanh chóng được phục hồi nhưng miệng cứ lắp bắp mà không thể nói được lời nào: đây không phải là toàn màu đen chiếm lĩnh toàn bộ màn hình vô tuyến như lúc tắt máy, không, tầm mắt của Ferrer đã tiếp tục hoạt động trở lại thu nhận những hình ảnh như một máy quay phim bị đổ kềnh xuống đất khi người quay phim đột ngột tử vong, khi đổ xuống nó tiếp tục ghi được một cảnh tĩnh bất ngờ đập vào ống kính: một góc tường, một cái gói, một góc bệ lọt vào khuôn hình. Ferrer cố gắng đứng lên nhưng lại nặng nề đổ gục xuống, lại cố gắng lần nữa nhưng vẫn không được. Ngoài người đàn bà trẻ khoác áo đen còn có dăm ba người khác chạy đến chỗ anh ta, Ferrer cảm nhận được họ đang cúi xuống nhìn mình, họ cởi chiếc áo khoác anh đang mặc, đặt anh nằm ngửa chân duỗi thẳng, rồi họ gọi điện, những người lính cứu hỏa lao đến trên những chiếc xe tải.
Những người lính cứu hỏa là những thanh niên đẹp trai rất bình tĩnh, tay chân rắn chắc, họ mặc quần áo màu xanh nước biển, các dụng cụ bằng da, dây lưng đeo các móc lò xo. Họ nhẹ nhàng đặt Ferrer lên một chiếc cáng, chiếc cáng được đẩy lên chiếc xe một cách chính xác. Lúc này, Ferrer cảm thấy mình được che chở bảo vệ. Trên xe, anh ta cố gắng khôi phục lại giọng nói, nhưng họ ra hiệu cho anh im lặng cho tới khi đến bệnh viện. Rồi Ferrer lại ngất đi một lần nữa.