Tôi Đi Đây

Lượt đọc: 427 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 13

…Hôm nay, thứ sáu, ngày 22 tháng 6, giữa lúc Ferrer đang lội trong băng giá thì Baumgartner mặc một bộ comple len, áo sơ mi trắng toát và một cái cà vạt sang trọng. Mặc dù mùa hè thật sự mới bắt đầu, bầu trời hài hòa với cảnh thiên nhiên, luôn khạc ra những cơn mưa phùn thật đê tiện. Baumgartner từ dưới bến tàu điện ngầm Chateaux-Rouge bước lên phố Suez, thuộc quận XVIII Paris. Đây là một trong những con phố nhỏ nằm gần đại lộ Barbès, trên phố có rất nhiều cửa hàng thực phẩm của người Phi, những người bán cả gà còn sống, dàn ăng ten parabôn và đủ các loại hàng dệt đủ màu sắc in ở Hà lan.

Phố Suez, phía số chẵn, phần lớn các cửa ra vào và cửa sổ những ngôi nhà cổ xuống cấp đã bị bít lại bằng những phiến đá theo một cách thức thống nhất, dấu vết còn lại của việc trưng dụng trước khi bị dỡ bỏ. Một trong những tòa nhà đó hoàn toàn bị bịt kín: hai cửa sổ trên tầng cuối cùng là còn mở he hé một chút để lấy không khí, được những tấm ri đô che kín rủ xuống bảo vệ, những tấm kính đục mờ vì bụi bám đầy – một tấm kính bị vỡ mất một góc được gia cố bằng một mảnh vải nhựa cách điện, một ô khác thiếu hẳn kính được thay thế bằng một cái túi đựng rác màu đen đóng khung lại. Bị kẹt ở lưng chừng, cánh cửa ta vào của tòa nhà nhìn ra trước hêt là hai dãy thùng thư lẻ bộ không đề tên đã tung hết cánh cửa, tiếp đến là một cái cầu thang phân bậc không đều nhau, vách tường nứt toác. Trên tường, rải rác có các điểm đánh dấu do cơ quan quản lí nhà thành phố xác định để theo dõi diễn biến của các vết nứt. Bộ phận rơ le thời gian của hệ thống chiếu sáng đã không còn hoạt động được nữa, vì thế Baumgartner phải mò mẫm bò mấy tầng lầu mới lên đến tầng trên cùng. Anh ta gõ cửa, rồi đưa tay đẩy cánh cửa mà không cần đợi chủ nhân trả lời bởi cảm thấy hình như cánh cửa tự động mở ra, một gã gầy còm, khô đét độ ba mươi tuổi vội vã bước ra, suýt nữa thì xô vào Baumgartner. Trong cảnh đang tranh tối tranh sáng, Baumgartner nhận diện được gã đàn ông – mặt dài ngoẵng, trán hói, cười nham hiểm, mũi khoằm, tay chân khẳng khiu như những dấu phẩy, lầm lì và chắc chắn hắn mang chứng dạ thị bởi hắn cứ bước ào ào trên cầu thang tối mà không một chút vấp váp nào cả.

Trong lúc đẩy cánh cửa bước vào phòng, Baumgartner biết thằng cha này không thích quay lại khép cửa bao giờ: căn phòng tồi tàn nghẹt thở, không thoải mái chút nào, mặt bằng căn phòng phía trong rất khó xác định, đảo đi quay lại như một chiếc găng tay. Bao quanh căn phòng là bốn bức tường và một cái trần bảo vệ, nền nhà mờ mờ ảo ảo đầy những rác rưởi, giấy gói thức ăn đã quá hạn sử dụng, từng mớ dây buộc, mấy tờ tạp chí rách bươm và những tờ quảng cáo mốc meo, một mẫu nến nhỏ cấm trên cái đĩa sứt mẻ đặt trên một cái sọt ở góc phòng tỏa ra thứ ánh sáng lờ mờ đủ để đọc được vài con chữ. Căn phòng bị hâm quá nóng bởi bếp lò dùng khí bu-tan, không khí như đặc quánh lại thành một khối mùi đậm đặc yểm khí lâu ngày không được thông thoáng, mùi ga cháy hăng hắc trộn lẫn với mùi mốc, thật khó thở. Một chiếc radio-cassettes cũ rích để đầu giường phát ra tiếng rè rè không rõ là đang nói về cái gì.

Hình dáng của gã thanh niên dặt dẹo nằm ườn trên tấm đệm mút nhũn nhẹo, ga trải giường rách bươm được cột túm lại đầy những nút, cái gối bẩn thỉu bẹp dí dúm dó. Baumgartner bước gần lại, trông thấy gã thanh niên mắt khép hờ có vẻ như vẫn thoi thóp thở, dấu hiệu của sự sống nơi hắn ta. Hắn nằm bất động như kẻ sắp chết. Cái radio-cassettes được dùng làm giá đỡ cho một chiếc thìa nhỏ, một chiếc bơm tiêm, một nhúm bông bẩn thỉu và phần còn lại của một quả chanh, Baumgartner hiểu ngay gã thanh niên này đang trong trạng thái nào, tuy nhiên anh ta vẫn lo lắng. Này, Flétan, anh ta gọi, này Flétan. Baumgartner cúi xuống trông thấy Flétan đang thở dốc, chứng tỏ hắn đang trong trạng thái rất khó chịu chứ không phải đang phiêu diêu nơi miền cực lạc. Mặc dù, đã bước lại gần hơn, lại đốt thêm cả một cây nến nữa, nhưng ngay cả ánh sáng được tăng cường cũng như khoảng cách được rút ngắn lại thì hình hài của Flétan vẫn nhập nhèm, cứ như tạo hóa đã ban phát cho hắn một dáng vẻ đặc biệt. Một thân hình xanh mướt, không còn sức sống, áo quần sẫm màu và nhàu nát, tuy nhiên, hắn ta cũng không đến nỗi tỏ ra quá bẩn thỉu. Cuối cùng một bên mắt của hắn cũng mở ra được.

Flétan mệt mỏi chống tay ngồi dậy chìa một bàn tay về phía Baumgartner. Baumgartner nắm lấy bàn tay hâm nóng và nhớt nhát lôi hắn dậy, rồi bước lùi ra đưa mắt tìm một chỗ ngồi, chỉ có một chiếc ghế đẩu khập khiễng, thấy thế, Baumgartner không ngồi mà đành chịu đứng. Còn gã thanh niên lai buông mình chống tay xuống gối như sắp nôn tới nơi. Có lẽ, hắn nói, giọng uể oải, tôi cần một chén trà, nhưng tôi không thể ngồi dậy được, quả thực không làm sao ngồi dậy được. Baumgartner bĩu môi nhưng rõ ràng anh ta không thể từ chối việc pha trà giúp hắn được, cần phải giúp hắn trong lúc này. Trông thấy một cái ấm đun đặt gần chậu rữa tối tăm, anh ta đổ đầy nước, đặt lên bếp ga rồi moi ở tận trong góc phòng trên nền nhà ẩm ướt loang lổ một cái chén sứt quai và một cái bát mẻ. Cả hai thứ dụng cụ này chẳng cân xứng một chút nào. Flétan lại nhắm mắt, vẻ mặt khi thì vui vẻ khi thì nhăn nhó. Trong lúc chờ nước sôi, Baumgartner lục tìm đường nhưng không có, nhặt lại mẫu chanh đã dùng, còn hơn là không có, chiếc radio tiếp tục lải nhải giết thời gian. Này, Flétan vừa nói vừa uống trà, khi nào thì tôi có thể tiến hành công việc.

Vấn đề đó chỉ còn tính ngày thôi, Baumgartner nói và lôi trong túi ra một chiếc điện thoại di động, cái này hoạt động được trong một tháng đấy. Vấn đề là ngay từ bây giờ, tao cần phải liên lạc được với mày trong bất cứ lúc nào, anh ta nói và chìa ra chiếc điện thoại di động cho gã thanh niên. Mày cần phải chuẩn bị tinh thần sẵn sàng ngay khi tình huống xảy ra.

Flétan vồ lấy chiếc điện thoại di động, đưa ngón tay trỏ lên lỗ mũi trái ngoáy rồi lần lượt kiểm tra điện thoại di động và ngón tay của mình: tuyệt vời, hắn ta kết luận sau khi đã xem xét cả hai thứ, số của nó thế nào? Mày không cần quan tâm đến số thuê bao, Baumgartner nói, tao là người duy nhất biết được điều này, biết được số của cái điện thoại này, như thế tốt hơn. Tao nói cho mày hay điều quan trọng ở cái điện thoai này là nó không phải dung để gọi, có phải không? Nó chỉ dùng để nhận các cú gọi đến thôi. Nó chỉ dùng vào mỗi một việc nghe tao nói thôi, nghe tao thôi, khi tao gọi cho mày, mày hiểu chứ? Hiểu rồi, gã thanh niên nói và hỉ mũi vào ống tay áo. Mày phải đeo nó thường xuyên bên mình, nhớ đấy, Baumgartner nói tay cầm nước sôi đổ đầy chiếc chén và cái bát mẻ. Tất nhiên rồi, Flétan nói. Có điều, Flétan nói thêm, tôi cần một chút tạm ứng.

Được thôi, Baumgartner đồng ý đưa tay vào túi lấy ra sáu tờ giấy bạc loại năm trăm quan nằm giữa một cái kẹp. Tốt, Flétan nói và trả lại chiếc kẹp cho anh ta. Hiển nhiên, nếu được nhiều hơn một chút nữa thì cũng tốt. Không, Baumgartner nói, và đưa tay chỉ vào thứ dụng cụ đặt trên chiếc radio, tao biết mày lắm, đưa cho mày rồi mày lại đem ném nó vào những trò ngu xuẩn thôi. Nhưng Flétan cứ kì kèo mãi cuối cùng Baumgartner đành phải dúi cho hắn thêm bốn tờ khác nữa. Baumgartner kéo căng chiếc kẹp bóp lại cho tới khi nó trở thành gần như một thanh sắt thẳng dẹt.

Một lát sau, khi đã ở ngoài phố, Baumgartner kiểm tra cẩn thận xem những thứ ô uế, bẩn thỉu trong căn hộ của Flétan còn đeo bám trên áo quần của anh ta không. Dù không thấy gì, nhưng Baumgartner vẫn dùng cái phất trần quét mạnh lên quần áo cứ như mọi thứ yểm khí hôi hám trong nhà Flétan đang bám chặt làm ô uế áo quần, mặc dù anh ta cố gắng không để quần áo chạm vào bất cứ thứ gì trong căn hộ đó, nhưng điều cần thiết phải làm là rửa tay thật sạch sẽ, và khi về nhà là phải đánh răng. Trong khi chờ đợi để làm mọi việc, Baumgartner đến bến tàu điện ngầm Chaateau-Rouge để trở về nơi ở mới. Còn cả một tiếng đồng hồ không biết dùng vào việc gì, trên toa mặc dù chẳng đông khách nhưng Baumgartner vẫn thích ngồi ở chỗ ghế phụ.

Trên tàu điện ngầm, dù là tàu đông khách hay thậm chí chẳng có ai thì Baumgartner vẫn thường chọn cho mình chiếc ghế phụ, điều này khác hẳn với Ferrer, anh ta lại rất thích ngồi trên những ghế băng dài. Ngồi trên những chiếc ghế băng, Baumgartner thường bị bắt buộc phải ngồi bên cạnh một ai đó hoặc phải đối diện với một người nào đó. Ngồi như thế, hắn thấy rất khó chịu vì cứ phải đụng chạm vào nhau, chân tay không được thoải mái co duỗi, rồi những ánh mắt giao nhau, những cuộc trò chuyện bất đắc dĩ, nhiều lần hắn phải đứng lên nhường chỗ, cho nên chiếc ghế phụ tỏ ra phù hợp với hắn hơn. Thêm nữa, cái ghế phụ biệt lập trong một góc hiếm hoi đó, dưới mắt hắn là một ưu thế hơn hẳn chiếc ghế phụ ghép đôi, bởi lẻ loại ghế này vẫn thường gây ra những điều phiền toái hỗn tạp – nhưng mà sự phiền toái hỗn tạp này dù sao vẫn ít tác hại hơn là sự bất cập của cái ghế băng kia. Baumgartner là như vậy đó.

Nửa giờ sau, hắn bước vào căn hộ mới bên đại lộ Exelmans, mân mê ngó nghiêng mẩu dây sắt giữa những ngón tay, Baumgartner không thể làm sao để có thể vứt nó đi được: cuối cùng hắn cắm cái mẩu sắt đó vào một cái chậu hoa rồi nằm dài trên đi-văng. Hắn muốn chợp mắt một lát, hắn muốn ngủ quá, chỉ cần chợp mắt khoảng hai mươi phút hoặc nửa tiếng đồng hồ thôi, nhưng không, không thể được.

« Lùi
Tiến »