Tôi Đi Đây

Lượt đọc: 441 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 25

Baumartner chuẩn bị đỗ xe ngay trước một khách sạn lớn bên bờ biển ở Mimizan-Plage, nằm phía tây nam dãy Pyrénées-Atlantiques, ngoài vùng đất mà thời gian gần đây hắn thường xuyên lui tới. Khách sạn có vẻ không được sang trọng lắm nhưng mà vào mùa này, thật khó có thể tìm thấy được khách sạn nào khác khá hơn, thế nhưng cơ sở này cũng đầy ắp khách thuê phòng: bãi đỗ xe của khách sạn rộng mênh mông chật ních những chiếc xe mang biển số nước ngoài, Baumartner đã lựa chọn vị trí đắc địa này để cất xe. Hắn cho xe chạy từ từ dọc theo lối đi của bãi đỗ xe, hắn gặp vài đôi tình nhân, dăm ba gia đình mặc áo quần cộc nhiều màu đang đi ra phía bãi biển. Mặt trời rắc nắng trên bãi biển mênh mông, nhựa đường nóng lên dưới ánh mặt trời thiêu đốt, trẻ con chạy chân trần, chúng chạy lò cò cãi cọ nhau. Quả là không còn một chỗ trống nào trong bãi đỗ xe, Baumgartner cho xe chạy mãi mà không tìm được chỗ đỗ, rất bực mình nhưng hắn còn rất nhiều thời gian, chẳng đi đâu mà vội, việc lái xe lòng vòng kiếm chỗ đậu lại là cách tốt nhất để giết thời gian trong lúc này. Hắn cẩn thận tránh xa những chỗ đỗ xe đã được đánh dấu trên mặt đất, những hình vẽ chiếc xe đẩy đánh dấu lối đi dành cho người tàn tật. Không phải Baumgartner là người quá có ý thức trách nhiệm của một công dân, cũng không phải hắn thương xót gì tới số phận của những người tàn tật, hoàn toàn không phải, mà chẳng qua hắn muốn tránh mọi rủi ro có thể xảy ra với hắn.

Vấn đề tìm chỗ đậu xe cuối cùng đã được giải quyết, Baumgartner lôi chiếc va li của hắn ra khỏi cốp chiếc xe Fiat rồi đi về phía lối vào khách sạn. Mặt tiền khách sạn đã được tân trang lại sạch sẽ, những chòm sao màu trắng sữa thu mình kín đáo tại các góc và phòng đợi rộng mênh mông sực nức mùi sơn quét tường, mùi chua chua nồng nồng nhưng mát mẻ, giống như mùi sữa chua. Xung quanh khu khách sạn, hắn trông thấy một vài địa điểm và vật dụng chứng tỏ một công trường xây dựng nơi đây mới kết thúc, những mảnh nhựa dính vôi vựa, keo bẩn chất đống trong các công-ten-nơ đặt dọc theo bãi đỗ xe, những tấm ván gỗ dính bê bết những vết xi măng chồng đống tại một góc chết. Người lễ tân đội chiếc mũ có tấm biển viết chữ màu đỏ, đưa một tay lên gãi mạnh vào vai phải, mắt nhìn vào sổ tìm tên Baumgartner đã đăng ký giữ chỗ từ trước.

Căn phòng tối và không được tiện nghi và đàng hoàng cho lắm, đồ đạc dễ vỡ và khập khiễng có vẻ giả tạo như những đạo cụ sân khấu, chiếc giường có giát lò xo uốn cong như chiếc võng và khổ vải của tấm ri-đô không vừa với cửa sổ. Trên chiếc tràng kỉ cứng, một bản in li-tô lem nhem những lời đề nghị, vài bông hoa di-nha cắm trong lọ nhưng Baumgartner không quan tâm tới những thứ đó, hắn đi thẳng đến chỗ đặt điện thoại, đặt hành lí xuống nền nhà: hắn nhấc máy và quay số. Chắc là đầu dây bên kia đang bận bởi trông nét mặt Baumgartner nhăn nhó khó chịu, hắn gác máy, cởi áo khoác ngoài rồi xoay chiếc va li của hắn lại nhưng không mở ra.

Vài phút sau, hắn vào phòng tắm rửa tay, tiếng nước chảy từ vòi rô-bi-nê nghe đều đặn. Lúc trở ra, Baumgartner bị trượt chân trên sàn gạch men trơn láng. Trở lại phòng, hắn kéo tấm ri-đô, đứng bên cửa sổ. Từ đây, hắn nhìn bao quát khắp xung quanh, một cái giếng, không khí không được trong lành lắm, một ống thông khói nhỏ tí bốc mùi ngột ngạt. Một lát, hắn lại quay số máy điện thoại, gọi lễ tân đề nghị đổi phòng. Người lễ tân chỉ cho hắn một căn phòng khác ở tầng trên nhưng nhân viên khách sạn ở đây có vẻ trễ nải, không ai tới khuân hộ va li cho hắn nên hắn đành phải tự mang lấy.

Và ở tầng trên, mọi việc vẫn diễn ra như cũ: Baumgartner quyết gọi điện thoại lần nữa, nhưng đầu dây bên kia liên tục bận. Hắn tỏ thái độ cáu giận nhưng cố kìm nén lại, giữ bình tĩnh, hắn mở va li, bỏ áo quần ra treo vào tủ áo tối mò. Xong đâu đấy hắn đứng lên đưa mắt nhìn khắp căn phòng một lần nữa thấy vẫn giống hệt căn phòng cũ nhất là bản in lèm nhèm đặt trên chiếc tràng kỉ, hắn ngao ngán: ở đây, cây nghệ tây đã thay thế loài hoa di-nha. Nhưng nếu như cửa sổ ở căn phòng này nhìn thẳng xuống bãi đỗ xe không hay ho gì lắm thì ít ra nó cũng đón được chút nắng vào cho căn phòng, và từ đây, Baumgartner có thể canh chừng chiếc xe của hắn.

Đánh máy: Thanh Tùng, Le Quan, Minh Chi, Quang Vinh, Thiên Nhai Kiểm tra: Thùy An
Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 11 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »