Tôi Đi Đây

Lượt đọc: 440 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 24

Khi Ferrer tỉnh lại, cái đập vào mắt anh ta trước tiên là xung quanh toàn màu trắng chẳng khác ngày nào anh ta bị bủa vây giữa màn băng tuyết trắng xóa của vùng cực bắc. Ferrer nằm trên một chiếc giường đơn có thể điều chỉnh được theo ý muốn, trải đệm cứng, thành giường cao, một mình trong căn phòng nhỏ, không có sắc màu gì khác ngoài màu xanh lục và xa xăm của một thân cây bị bật gốc trên nền trời in hình trong một khuôn cửa sổ hình vuông. Những tấm đệm, phía trên chiếc giường, những bức tường căn phòng và bầu trời cũng toàn một màu trắng toát. Một màu xanh duy nhất là cái cây xa xa có thể là một trong ba mươi lăm ngàn cây tiêu huyền hay bảy ngàn cây gỗ đoạn hoặc ba ngàn năm trăm cây dẻ trồng khắp Paris. Thôi thì đó là một cái cây mà mình vẫn gặp đâu đó, nhưng đôi khi chẳng mấy ai quan tâm đến cái tên của nó, thậm chí còn bị coi là những thứ cây cỏ vô ích. Mặc dù cái cây cách chỗ Ferrer nằm khá xa nhưng Ferrer cố gắng xác định xem nó là cái cây gì, nhưng tựa quậy, dù chỉ một chút thôi, cũng đủ làm cho anh ta đau ê ẩm, kiệt sức, buộc lòng phải nhắm nghiền mắt lại.

Ferrer lại tỉnh dậy, không biết là năm phút sau hay là ngày hôm sau, bối cảnh xung quanh vẫn không có gì thay đổi, nhưng lần này, Ferrer cố gắng tìm hiểu bằng được cái cây đó là cây gì. Thật khó mà xác định nếu như anh ta quyết không nghĩ tới bất cứ cái gì hoặc đã mất khả năng tư duy. Ferrer cảm thấy có cái gì đó và láng máng phân biệt được cái gì đó là lạ gắn trên mũi mình, có vẻ hơi khó chịu, vướng víu, anh ta cố gắng đưa tay lên sờ nắn nhận dạng xem nó là cái gì nhưng không nhúc nhích nổi. Anh ta lờ mờ hiểu ra, cánh tay bị xoay ngửa, bị một chiếc đai kéo chặt vào thành giường và một chiếc kim truyền thuốc lớn cắm sâu dưới da. Ferrer bắt đầu hiểu cái gì đã xẩy ra, tay trái đưa lên sờ soạng, cái dụng cụ luồn vào lỗ mũi không là cái gì khác ngoài cái ống thở ô-xi. Đúng lúc đó, cửa phòng hé mở. Một phụ nữ trẻ ló đầu nhìn vào, bà ta cũng mặc toàn đồ trắng nhưng da hơi đen, sau đó bà ta quay lại phía một người, có lẽ là một cô hộ lí, yêu cầu cô ta đi báo cho bác sĩ Sarradon biết bệnh nhân số 43 đã tỉnh.

Còn lại một mình trong phòng, Ferrer lặng lẽ tiếp tục cuộc khám phá bất thành, cố gắng nhận dạng cái cây ở phía xa, nếu như không nhận dạng được cái cây đó thì chắc chắn anh ta không thể nào chợp mắt được: có một vài tiến bộ đáng kể. Khéo léo, Ferrer quan sát tỷ mỉ khắp xung quanh, ngoái đầu nhìn phân biệt các loại máy móc khác nhau để ở đầu giường, màn hình và máy tính theo dõi tình trạng quả tim: những chữ số bằng tinh thể lỏng run rẩy và liên tục thay đổi, những đường cong hình sin cũng di chuyển từ trái qua phải, lặp đi lặp lại, giống nhau rồi khác nhau, nhấp nhô như những đợt sóng. Một chiếc máy điện thoại để ngay ở đầu giường, một chiếc mặt nạ dùng để thở ô-xi trong trườn hợp cấp cứu treo trên một chiếc đinh móc. Ferrer cảm thấy sốt ruột. Bên ngoài, trời đã về chiều, biến tất cả những màu trắng trong căn phòng thành màu xám xanh và màu xanh của cái cây ngoài xa kia trở thành xanh màu đồng. Cuối cùng cánh cửa lại được mở ra lần nữa, lần này là ông bác sĩ Sarradon, bộ râu đen rậm rì và chiếc áo blu xanh màu chai, một chiếc mũ calô đội lệch cùng màu: lúc này tất cả biến thành màu xanh.

Bác sĩ khám bệnh cho Ferrer, nói cho anh ta biết rằng anh ta nhập viện trong trạng thái hôn mê hoàn toàn, bệnh viện đã cố gắng làm bằng nhiều cách để cho anh ta tỉnh lại, mọi vấn đề đã được giải quyết tương đối ổn thỏa. Nhưng khi bỏ các tấm ga trải giường ra, cô y tá tới thay băng, thì Ferrer mới phát hiện ra suốt dọc cánh tay và chân trái cũng như lồng ngực của anh ta đầy những vết khâu. Thật là một kỳ công, những đường khâu dài, mịn rất đều nhau, trông như một dải đăng ten sản xuất ở Anh quốc thời Phục Hưng hay như một hàng chữ viết đều tăm tắp. Tốt rồi, ông bác sĩ sau khi kiểm tra kết luận. Vết khâu hoàn toàn không tồi, ông nói thêm tay lật những trang bệnh án để cuối giường, còn cô y tá mặc lại chiếc áo ngủ thanh trùng cho Ferrer. Theo Sarradon thì bệnh nhân phải được chăm sóc đặc biệt trong thời gian ba hoặc bốn hôm nữa mới đưa về phòng điều trị bình thường. Rồi anh ta có thể ra viện trong khoản hai tuần. Mọi cuộc thăm viếng bệnh nhân đều phải tuân thủ theo giờ giấc nghiêm ngặt. Đêm bắt đầu buông xuống.

Sáng hôm sau, Ferrer cảm thấy sức khỏe hồi phục lại đôi chút. Anh ta giành một lát tự vấn xem có thể báo tin cho ai về tình trạng sức khỏe của mình. Tốt nhất là không nên báo cho Suzanne, hơn sáu tháng nay không có tin tức của cô ta cho nên có thể cô ấy sẽ không phản ứng gì hết trước thông tin này. Ferrer cũng không muốn làm cho gia đình phải lo lắng bởi lúc này gia đình đối với anh ta đã trở thành một quần đảo xa vời và tản mát, nước đang ngày một dâng cao có nguy cơ nhấn chìm tất cả. Nói thật là chẳng còn mấy ai nữa, nhưng Ferrer hứa với mình là trong buổi chiều sẽ gọi điện về phòng trưng bày. Mặc dù Elisabeth đã nhanh chóng nhập cuộc, quen với tình trạng thường xuyên vắng mặt ngắn ngày của Ferrer cho nên cô ta vẫn mở cửa hàng bình thường và cai quản mọi công việc hàng ngày như mọi khi, nhưng tốt nhất cũng phải cho cô ta biết hiện nay mình đang ở đâu. Nhưng mà việc này không nên vội làm gì. Vả lại cũng nên đóng cửa phòng trưng bày cho tới ngày anh ta bình phục, điều này không gây ra chuyện gì tồi tệ trong thời điểm giao thời này. Ngày mai, chắc chắn anh ra sẽ gọi. Ferrer cố gắng chợp mắt một lát khi cô y tá miễn cưỡng báo cho anh ta biết có người tới thăm. Như một cái máy, Ferrer định chống tay ngồi dậy nhưng không sao thực hiện được, anh ta còn quá yếu.

Một phụ nữ xuất hiện nhưng Ferrer không tài nào nhận ra bởi cô ta có quá nhiều thay đổi từ sau cái ngày ở phố Bốn Tháng Chín: lúc này cô ta mặc một chiếc áo len cộc tay màu xanh có những đường kẻ và một chiếc váy xé tà rất cao màu xanh. Chân đi đôi giầy thấp. Một bên sợi dây buộc của chiếc áo len cộc như sắp sửa tuột ra. Tuy nhiên, vẫn như mọi khi, cô ta là người đàn bà ít trang điểm. Sau vài giây lúng túng, cuối cùng anh ta cũng nhớ ra. Ferrer cảm thấy không được tự tin lắm trong bộ quần áo bệnh nhân của mình: một cử chỉ rất máy móc là đưa tay lên đầu vuốt lại mớ tóc dính bết vì lâu ngày không tắm gội, bởi trước khi nhập việc, Ferrer bù đầu với công việc không còn đâu thời gian để mà vệ sinh nữa.

Dù dây đeo có vấn đề, dù đường xẻ chiếc váy có cao đến đâu và mặc dù dáng đi của cô nàng tỏ ra cương quyết, nhưng ngay cái nhìn đầu tiên, Ferrer cảm thấy có cái gì đó không ổn. Mặc dù sức khỏe còn rất yếu, cặp mắt mở hé, anh ta cũng có thể nhìn rõ bóng dáng các cô y tá và lợi dụng sự có mặt của cô gái chứ không phải do nguyên cớ nào khác ẩn nấu dưới làn áo blu của họ, cô gái này không khêu gợi cho anh ta một chút cảm hứng nào khác hơn là một cuộc viếng thăm của nữ tu sĩ dòng Thăm. Gương mặt cô ta không trang điểm là cái gì đó mang tính lễ nghi tôn giáo. Ferrer cảm động thực sự và cho rằng cô ta là một người đàn bà nhân hậu.

Cô gái giải thích nhờ những người lính cứu hỏa mà cô ta có được địa chỉ bệnh viện nơi Ferrer điều trị, cô ta chỉ muốn biết tình trạng sức khỏe của anh ta lúc này ra sao. Vâng như chị trông thấy đó, mọi chuyện ổn cả, Ferrer nói, miệng cố mỉm cười, tay chỉ bâng quơ các dụng cụ truyền ô xy và thuốc. Chỉ mấy lời như vậy rồi anh ta không nói gì thêm nữa, cô gái cũng vậy không hỏi thêm gì, bước ra phía cửa như sắp sửa ra về. Trước khi đi, cô gái nói rằng cô ta sẽ trở lại thăm nếu như anh ta muốn. Ferrer có vẻ miễn cưỡng đồng ý: không dám phiền cô, tôi nghĩ không cần thiết lắm, bởi vì lúc này, trong thâm tâm, anh ta không đoán được mục đích ý nghĩa của cuộc thăm viếng này là gì, quả thực anh không hiểu cô ta muốn gì ở nơi anh.

Suốt ba ngày qua Ferrer được chăm sóc trong điều kiện đặc biệt, người đàn bà trẻ vẫn luôn đến thăm vào một thời điểm nhất định vào buổi chiều và không bao giờ ngồi quá mười lăm phút. Lần đầu tiên, cô ta ngồi trên chiếc ghế bành bọc vải nhựa màu xanh nhạt, có vẻ không được sạch sẽ lắm, cô ta kéo chiếc ghế lại gần giường Ferrer. Rồi khi đứng lên, cô ta đứng một lát bên cửa sổ giữa khuôn cửa nhìn ra phía cái cây xa xa – từ cái cây đó vọng lại tiếng chim kêu ríu rít. Ngày thứ hai, ngày thứ ba, cô ta ghé ngồi sát bên mét phía cuối chiếc giường chật hẹp: suốt thời gian cô gái đến thăm, Ferrer nằm im, đôi chân không dám cựa quậy, các ngón chân co quắp vùi trong tấm đệm.

Nhưng buổi chiều thứ ba, trước khi ra về, Ferrer mạnh dạn hỏi tên cô gái. Hélène. Hélène à. Tên cô đẹp quá. Thế cô làm gì? Phải mất mấy giây cô gái mới trả lời.

Đánh máy: Thanh Tùng, Le Quan, Minh Chi, Quang Vinh, Thiên Nhai Kiểm tra: Thùy An
Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 11 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »