Tôi Đi Đây

Lượt đọc: 442 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 26

Tôi cũng là bác sĩ, ít lâu sau Hélène bộc bạch, nhưng không hoàn toàn như vậy, nhất là lúc này, ý tôi muốn nói là tôi không hành nghề bác sĩ nữa. Trên thực tế cô ta không điều trị cho ai cả, mà chỉ giúp những bệnh nhân trong giai đoạn họ cần có người trông nom, chăm sóc bên cạnh, cho bệnh nhân ăn uống, nhưng từ hai năm nay, cô ta đã bỏ nghề. Lần cuối cùng cô ta làm việc ở bệnh viện Salpêtrière, khoa miễn dịch học, tôi tìm kiếm các kháng thể, quan sát xem chúng có không, , tính toán số lượng, và thử quan sát xem những kháng thể đó giống cái gì, tôi nghiên cứu các hoạt tính của chúng, anh có tin không? Tất nhiên là tôi tin, Ferrer miễn cưỡng trả lời, và đúng theo chỉ dẫn của bác sĩ Sarradon, đến lượt Ferrer, cũng như Baumgartner, chuyển sang phòng khác vào hai ngày sau đó nhưng tụt xuống phía dưới hai tầng.

Căn phòng mới này cũng khá giống với căn phòng cũ nhưng rộng gấp rưỡi vì có những ba chiếc giường được trang bị các phương tiện hỗ trợ nhưng không nhiều lắm, nên căn phòng không quá bừa bộn, tường được quét màu vàng tươi, và cửa sổ không hứng bóng bất cứ cái cây nào nhưng thay vào đó là một ngôi nhà gạch cũ kĩ. Những bệnh nhân cùng phòng với Ferrer, bên trái là một tay người vùng Ariège trông rắn chắc, bề ngoài trông như một cây cột cái, tràn trề sinh lực và Ferrer không hiểu tại sao hắn lại phải nhập viện, bên phải là một tay người Breton, bộ dạng ốm yếu, gầy còm, có vẻ là một nhà nghiên cứu về lĩnh vực nguyên tử, đeo kính viễn, lúc nào cũng chúi mũi vào một tờ tạp chí và thường xuyên bị những cơn đau loạn tim hành hạ. Hình như có rất ít người tới thăm nom họ, bà mẹ của người bị bệnh tim tới thăm hai lần (thầm thì an ủi hắn cái gì đó, không có tin tức gì), ông anh tay người vùng Ariège đến thăm một lần (bình luận về một trận bóng đá nào đó ầm ĩ, nhưng cũng chẳng có tin tức gì). Thời gian còn lại, những câu chuyện trao đổi giữa Ferrer với hai người này chỉ xoay quanh việc xem hay không nên xem một chương trình truyền hình nào đó hoặc điều chỉnh âm lượng của chiếc vô tuyến.

Hàng ngày, Hélène vẫn đến thăm Ferrer đều đặn, anh ta vẫn tỏ ra không mấy mặn mà, cởi mở cho lắm với cô nàng, không biểu hiện bất cứ một cử chỉ hạnh phúc nào mỗi khi trông thấy cô nàng đẩy cửa bước vào phòng. Không phải Ferrer có chuyện gì đó không hài lòng dẫn đến tỏ thái độ phản ứng cô ta mà đầu óc anh ta lúc này để tận đâu đâu. Ngược lại, ngay trong lần tới thăm đầu tiên của cô gái này, hai bệnh nhân cùng phòng tỏ ra rất sốt sắng quan tâm nồng nhiệt tới cô gái. Rồi những ngày tiếp theo, mỗi lần họ nhìn thấy cô ta là một lần sự thèm muốn khát khao lại lớn thêm, mỗi người một kiểu – tay quê ở Ariège thì nhìn chằm chặp, mồm mép liến thoắng như muốn ăn tươi nuốt sống cô gái, còn tay người Breton thì đầy những câu chữ ám chỉ. Cử chỉ thèm muốn của hai bệnh nhân kia không làm cho Ferrer thay đổi thái độ với cô gái như trong mọi trường hợp khác khi có các nhân vật thứ ba xen vào, chắc là các bạn hiểu tôi muốn nói cái gì rồi: một điều chắc chắn là các bạn không bao giờ chấp nhận sự hiện diện của người thứ ba đang thèm muốn, đang có ý đồ tranh giành vị trí với bạn, chuyện này thường gây ra những hiệu quả tương tác, nhưng trong trường hợp này tuyệt nhiên không mang lại một hiệu quả nào cả.

Mỗi lần đến thăm, Hélène đều hỏi thăm tình trạng sức khỏe của Ferrer và đặc biệt với con mắt nghề nghiệp, cô ta quan sát kĩ biểu đồ bệnh án treo ở cuối giường. Nhưng cuộc chuyện trò với các bệnh nhân chỉ xoay quanh chuyện bệnh viện, tuyệt nhiên cô ta không để lộ một tí gì về quá khứ của mình ngoại trừ những hoạt động y học mà cô ta đã tham gia trước đây. Ferrer cũng vậy, anh ta cũng chẳng muốn thổ lộ quá khứ hay nghề nghiệp của mình, lúc này anh ta chẳng còn lòng dạ nào để chuyện trò nữa.

Trong giai đoạn đầu, Hélène đến thăm hàng ngày cứ như là nghề nghiệp, là cử chỉ nhân đạo, là bổn phận của cô ta vậy và Ferrer thì bắt đầu tự hỏi, tìm cách lí giải thực ra thì cô ta đang cần cái gì ở anh, nhưng lại không dám hỏi. Cô gái này là một người đàn bà lừng chừng, không rõ ràng, lạnh lùng mặc dù luôn tỏ ra sẵn lòng giúp đỡ người khác, và hình như không bận bịu vì bất cứ cái gì. Sự sẵn lòng giúp đỡ người khác không phải là tất cả, mà cô ta không bao giờ tỏ thái độ suồng sã, tìm cách khơi gợi sự ham muốn nhục dục nào hết. Ferrer mệt mỏi sầu não luôn trong trạng thái lo sợ về sự phá sản của mình, lo ngại các ông chủ nhà băng hơn các y bác sĩ ở đây, luôn trong tâm trạng lo lắng bồn chồn, căn bệnh sầu não tuyệt vọng tỏ ra không có dấu hiệu thuyên giảm. Đương nhiên là anh ta không mù, chắc chắn là anh ta nhìn rõ Hélène, một phụ nữ xinh đẹp, nhưng hình như anh ta luôn nhìn cô ta qua một tấm kính chắn giống như trong một cuộc thử nghiệm về thuật đường đạn, tính toán lực đẩy của các đầu đạn vậy. Giữa họ chỉ có những câu chuyện trao đổi về các vấn đề hoặc rất trừu tượng hoặc là rất cụ thể, nó không dành chỗ cho thứ tình cảm ủy mị, mọi cánh cửa tình cảm đã bị khóa chặt. Nhưng rồi dần dần, những cuộc thăm viếng của cô gái thưa dần, hai ba ngày một lần.

Đúng như dự kiến, sau ba tuần, Ferrer chuẩn bị ra viện, Hélène đề nghị cho phép cô thu xếp đưa Ferrer về nhà. Hôm đó là vào cuối buổi sáng ngày thứ ba, Ferrer vẫn còn rất yếu, hai chân run lập cập, tay cầm một chiếc túi. Cô gái xuất hiện, cả hai lên tắc xi. Suốt dọc đường trở về nhà, Ferrer vẫn giữ thái độ im lặng, Hélène ngồi ở ghế sau, nhưng qua cửa kính chiếc xe, ánh mắt Ferrer bắt đầu chú ý tới những cô gái đang dạo bước trên vỉa hè cho tới khi xe về tới nhà, nói chính xác hơn là tới tận ngõ, Hélène không vào nhà của Ferrer. Chắc là Ferrer phải mời cô gái đi ăn tối ngay ngày hôm sau hoặc sau nữa, hay thậm chí một ngày nào đó trong tuần, tôi không rõ lắm, hình như anh ta có hẹn. Quả đúng như vậy. Ngày mai, vấn đề còn lại là ở nhà hàng nào: sau một vài giây lưỡng lự, Ferrer đề nghị gặp nhau tại một nhà hàng trên phố nhìn ra bảo tàng Louvre, ngay bên cạnh Saint-Germain-l’Auxerrois, tôi không rõ là chị có biết chỗ này không. Cô ta biết. Vậy thì tối mai nhé.

Đánh máy: Thanh Tùng, Le Quan, Minh Chi, Quang Vinh, Thiên Nhai Kiểm tra: Thùy An
Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 11 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »