Tôi Đi Đây

Lượt đọc: 414 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 2

Sáu tháng sau, cũng vào khoảng mười giờ, trước cổng B sân bay Roissy-Charles-de-Gaulle, cũng anh chàng Felix Ferrer bước xuống xe tắc-xi dưới ánh nắng nhạt tháng sáu, phía tây bắc có nhiều mây. Ferrer đến sớm nên các quầy làm thủ tục vào sân bay chưa bắt đầu: còn bốn lăm phút nữa, người đàn ông phải lang thang trong phòng đợi, đẩy chiếc xe chở túi đeo, túi xách tay và chiếc áo măng-tô đã trở nên quá dày bởi thời tiết lúc này đã bắt đầu bước sang hè. Sau khi uống thêm một tách cà phê nữa, mua một ít khăn giấy, thuốc aspirine, Ferrer tìm một góc khuất yên tĩnh kiên nhẫn ngồi chờ chuyến bay.

Tìm được một chỗ yên tĩnh ở đây thật không dễ gì, sân bay không phải là nơi tồn tại cho riêng nó, là nơi hội tụ, nhộn nhịp, là một chiếc sàng lớn, một khuôn viên lẻ loi nằm giữa cánh đồng mênh mông bát ngát, một vọng lâu được bao quanh bởi những đường băng cất hạ cánh, ở đó thường có những chú thỏ hốt hoảng nhảy cẫng lên vì mùi xăng dầu, một mặt sàn động bị ô nhiễm bởi những luồng không khí chở đầy những siêu thực thể có nguồn gốc rất khác nhau – những hạt cát của sa mạc, những bụi vàng và mica của nhiều dòng sông, khói bụi núi lửa, bụi phóng xạ, phấn hoa, vi-rút, tàn xì gà và bụi trấu. Tìm một góc yên tĩnh không phải là điều dễ dàng, nhưng cuối cùng Ferrer phát hiện ở dưới tầng ngầm của nhà ga cuối một khu nhà nguyện nhỏ ở trong có những chiếc ghế bành, mọi người có thể bình tâm thư giãn, không phải suy nghĩ đến những vấn đề lớn lao. Ferrer giết một phần thời gian ở đây trước khi vào làm thủ tục đăng ký hành lý ở khu vực miễn thuế vì anh ta không đem theo rượu, thuốc lá, nước hoa, không có gì hết. Anh ta không phải đi nghỉ hè và không có bất cứ lý do gì để phải mang nặng cả.

Gần mười ba giờ, Ferrer bước lên chiếc máy bay DC-10, một bản nhạc nhẹ nhàng làm cho vị khách của chúng ta bớt phần căng thẳng, Ferrer bước lại chỗ ngồi, gập gọn áo măng-tô, nhét cả áo và chiếc túi đeo vào trong khoang hành lý, rồi ngồi xuống khoảng không gian rộng chừng một mét vuông vừa vặn với khổ người ngay bên cạnh cửa sổ và sửa soạn xếp sắp vài thứ, đeo thắt lưng bảo hiểm, lục tìm mấy tờ báo, tạp chí bày ra trước mặt, kính và thuốc ngủ đặt đúng tầm tay. Chỗ ngồi bên cạnh may mắn không có ai ngồi, anh có thể sử dụng như một ghế phụ.

Như mọi chuyến bay khác, Ferrer cứ phải kiên nhẫn, một tai nghe những lời thông báo quen thuộc, mắt lơ đễnh liếc nhìn chỉ dẫn an toàn bay. Rồi cuối cùng, máy bay cũng bắt đầu nhúc nhích, lúc đầu là những chuyển động nhẹ nhàng, khó nhận ra nhưng sau đó mỗi giây trôi qua, máy bay di chuyển càng nhanh rồi cất cánh trực chỉ hướng tây – bắc xuyên qua những đám mây dày đặc. Ít phút sau, máy bay vượt qua tầng mây, nghiêng người về phía cửa sổ, Ferrer nhìn thấy mặt biển rộng mênh mông bao quanh hòn đảo quen thuộc, rồi một dải đất ở giữa là một cái hồ, đến lúc này thì chịu, không thể xác định vị trí phía dưới được nữa. Ferrer cảm thấy buồn ngủ, nhưng vẫn mơ màng theo dõi trên màn hình vô tuyến những hình ảnh giới thiệu về một bộ phim mà chắc là sẽ rất khó khăn mới xem cho đến hết được, rồi lại lơ đễnh nhìn mấy cô chiêu đãi viên đi lại, hình như lúc này họ không giống như mọi khi, tâm trạng của Ferrer lúc này hoàn toàn cô độc.

Hai trăm con người nêm trong một chiếc máy bay thế nhưng anh ta vẫn cảm thấy cô đơn hơn bao giờ hết. Nỗi cô đơn lạnh lẽo này, anh ta suy nghĩ, có lẽ là cơ hội tốt để điểm lại cuộc đời mình đã trải qua, suy nghĩ về ý nghĩa của những sự kiện kết nối với nhau làm nên chặng đường chìm nổi ấy. Ferrer nghĩ ngợi một lúc, tự ép mình một chút nhưng không cố nằn nì trước những lời độc thoại rời rạc, cuối cùng, anh ta gạt bỏ hết mọi thứ, không nghĩ ngợi gì thêm nữa, thu mình lại, uể oải, muốn gắng ngủ một chút nên hỏi xin người tiếp viên một cốc nước, có lẽ như thế sẽ dễ ngủ hơn, rồi lại một cốc nước nữa để chiêu một viên thuốc ngủ và rồi anh ta ngủ thật.

Đến Montréal, khi bước xuống chiếc DC-10, anh ta cảm thấy nhân viên nhà ga hình như bị phân tán một cách không bình thường dưới một bầu trời như rộng lớn hơn so với những bầu trời khác, chiếc xe ca Greyhound cũng dài hơn những chiếc xe ca ở nơi khác, nhưng chiều rộng đường cao tốc thì lại bình thường. Đến Québec, Ferrer gọi một chiếc tắc-xi hiệu Subaru để đi ra bến cảng, thuộc khu vực đồn biên phòng duyên hải, đê chắn sóng 11. Xe tắc-xi thả anh xuống trước một tấm biển có ghi dòng chữ bằng phấn tuyến: Bắc cực và, hai giờ sau chiếc tàu phá băng NGCC Des Groseilliers khởi động nhằm hướng cực Bắc rẽ sóng.

« Lùi
Tiến »