Ferrer cũng trong tình trạng tương tự, đêm xuống anh ta không làm sao chợp mắt được. Quỳ gối trước những chiếc thùng mở toang, mân mê cả nghìn lần những món đồ cổ, xoay đủ mọi chiều, ngắm nghía. Lúc này sức lực anh ta thật sự đã cạn kiệt, không còn đủ tỉnh táo để mà ngắm nghía chúng nữa, không còn chút sinh khí để mà vui sướng với những món đồ đắt giá mới tìm được. Khắp mình mẩy đau ê ẩm, anh ta cố gắng bước đứng lên bước về phía cửa sổ nhìn thấy mặt trời đã mọc nhưng không phải, anh ta bị ảo giác đánh lừa mà thôi, ở Port Radium, chỉ có ban ngày không bao giờ có ban đêm.
Căn buồng Ferrer tạm trú giống như một phòng cá nhân trong kí túc xá, sự so sánh có vẻ khập khiễng, nhưng quả đúng là như vậy: những bức tường sơn màu xanh nhợt nhạt và trống trơn, một chiếc bóng đèn điện treo lủng lẳng trên đường, nền đất rải thảm nhựa, chậu rửa mặt đặt tít tận trong góc, giường tầng, Ferrer chọn một giường ở tầng dưới, máy thu hình bị hỏng, trên giá chứa đồ chỉ độc một cỗ bài – thoáng nhìn thì có vẻ còn dùng để chơi được nhưng kiểm tra thì không vì thiếu hẳn con át cơ – bốc mùi thum thủm bởi lâu ngày không ai sờ mó tới, lò sưởi lập lòe. Chẳng có sách báo hay tạp chí gì để đọc cả, nhưng lúc này Ferrer cũng chẳng buồn đọc chút nào, cuối cùng cơn buồn ngủ ập đến.
Sau cuộc kiếm tìm các tác phẩm nghệ thuật trên con tàu Nechilik, rất vất vả, họ mới trở về Port Radium, mọi người tranh nhau thở - mỗi lần hơi thở thoát ra người ta lai nhìn thấy những vòng xoáy hơi nước đặc quánh lại giống như những miếng ngạc bông y tế, chúng thoát ra khỏi cửa miệng rồi đụng vào không khí lạnh toát vỡ loang ra. Ferrer trả tiền công dẫn đường cho Angoutretok và Napaseekadlak rồi nói lời cảm ơn từ biệt họ. Sau đó cả hai đi về hướng Tuktoyaktuk, còn Ferrer tiếp tục ở lại thành phố thêm gần hai tuần vẫn trong căn phòng kề ngay cạnh xưởng giặt. Ngôi nhà Ferrer tạm trú là một câu lạc bộ, một phần cơi nới thêm giống như một chái bếp, Ferrer không thể hình dung được nó là cái gì, lúc nào cũng trống trải, người quản lí với vẻ mặt im lìm thường trực. Nơi đây hình như chẳng có một cuộc chuyện trò, giao lưu nào cả, có lẽ vùng đất này đã bị con người và Chúa lãng quên mất rồi, thỉnh thoảng chỉ thấy một vài du khách hiếm hoi. Ngày dài lê thê, chẳng có cái gì gọi là để giải trí, giết thời gian ở nơi đây, đúng là chó má thật. Không có đồn cảnh sát, không có cơ quan hành chính quản lý, cho nên mọi người thường e ngại người lạ đến trú ngụ ở khu vực này, họ cho rằng những người tới vùng đất này chẳng qua là muốn trốn tránh cơ quan pháp luật. Ferrer mất rất nhiều ngày, tốn kém rất nhiều đô la, phung phí nhiều cái cười, và nhiều cuộc chuyện trò cuối cùng mới giảm bớt được sự hoài nghi của người quản lí khách sạn.
Ở Port Radium, tìm được một người thợ thủ công giỏi có khả năng đóng được những cái thùng đủ tiêu chuẩn để đựng những món đồ cổ lấy được trên con tàu Nechilik thật không dễ dàng gì. Cái khó nhất là không kiếm đâu ra gỗ trong thời tiết khắc nghiệt này: nói là không tìm ra nhưng mọi thứ đều có thể, vấn đề là giá cả. Ferrer gặp một chủ cửa hàng ở khu siêu thị chấp nhận sửa chữa những chiếc thùng trước đây dùng để dựng vô tuyến, tủ lạnh, máy công cụ thành những thùng chứa hàng. Việc sửa chữa cũng mất một thời gian, Ferrer không còn cách lựa chọn nào khác là phải kiên nhẫn chờ đợi. Trong thời gian chờ đợi, nói chung, Ferrer luôn để mắt tới căn phòng của mình, không bao giờ rời xa những món đồ cổ, cam chịu giam mình trong cảnh âm u buồn bã khi không còn sức chiêm ngưỡng chúng nữa. Port Radium không phải là điểm đến để giải trí, kể cả chủ nhật, không khí nơi đây thật buồn tẻ, im lìm lạnh lẽo.
Cuối cùng Ferrer cũng phải chịu chui ra khỏi căn phòng, ra ngoài dạo một vòng, nhưng cũng chẳng tìm ra được cái gì thú vị cả: ba phần chó một phần người và khoảng hai chục nóc nhà nhỏ phủ màu ảm đạm, mái lợp tôn ngoảnh mặt ra hướng cảng. Trời lạnh quá, Ferrer có thói quen không bao giờ đứng lâu ở bên ngoài. Qua những dãy phố hầu như không một bóng người, anh ta nhanh chân dạo một vòng quanh những ngôi nhà được xây dựng theo hình tròn, lối kiến trúc khối tròn này nhằm mục đích là không để cho cái lạnh còn chỗ để bám víu ở các góc cạnh, băng giá không còn chổ để neo đậu. Để ra phía bến cảng, anh ta men theo khu nhà khám bệnh sơn màu vàng, một cơ sở bưu điện sơn màu xanh, khu siêu thị sơn màu đỏ và ga-ra sơn màu xanh, phía trước dựng một hàng dài xe trượt tuyết. Và trên khu vực cảng, có rất nhiều con tàu xếp hàng chờ đợi mùa khí hậu ôn hòa tới. Điều quan trọng nơi đây là trên mặt đất tuyết thường tan sớm, nhưng giữa biển băng chỉ có một con kênh nhỏ hẹp được khơi thông, phần còn lại của vịnh vẫn bị băng phủ kín.
Xung quanh vẫn lặng lẽ, Ferrer quan sát một số hoạt động đang diễn ra ở đây. Có hai người, lợi dụng lúc tan băng, đào những cái lỗ trên nền đất mai táng người thân của họ bị chết trong mùa đông vừa qua. Hai người khác, xung quanh chất đầy nguyên vật liệu, đang xây một ngôi nhà theo đúng khuôn mẫu những ngôi nhà khác đã xây ở đây căn cứ vào bản thiết kế trên băng ghi hình có thuyết minh chi tiết; phá tan sự yên lặng là một chiếc máy phát điện đặt ngoài trời đang cung cấp điện năng cho bộ vidéo. Ba đứa trẻ đi gom nhặt vỏ chai ở khu siêu thị. Rồi một ngôi nhà thờ cổ mái kim loại vươn cao bên bờ biển tại một góc cảng, ở đó có hai chiếc thuyền máy vỏ sắt sơn màu xám, đang di chuyển giữa con kênh hẹp trên boong có khoảng mười hai hành khách mặc áo quần trượt tuyết, đi những đôi giày to xù. Vùng băng trên mặt vịnh đã bắt đầu nứt ra thành từng mảng như những mảnh trò chơi ghép hình của một kẻ mới bắt đầu tập chơi và phía ngoài ca kia rất nhiều những mảng băng lớn nhỏ đang tan dần dưới ánh nắng mặt trời nhợt nhạt, và có đến hàng trăm núi băng đủng đỉnh trên mặt biển. Trên đường quay về nơi ở, Ferrer gặp lại hai người đàn ông đang tiếp tục xây căn nhà của họ. Để thay đổi không khí và giải trí một chút, họ đã thay cuộn băng vidéo ghi bản thiết kế ngôi nhà bằng một cuộn băng ghi hình phim tươi mát, cả hai đứng bất động, im lặng mặt đầy suy tư.
Những ngày đầu, Ferrer ăn cơm một mình trong phòng, không có ý định làm quen với người quản lí khách sạn. Nhưng cuộc đối thoại với ông ta trong một lần nào đó hình như có cải thiện đôi chút, làm cho ông ta yên tâm hơn, nhưng thực ra trong đầu ông ấy vẫn còn lởn vỡn hoài nghi một điều gì đó. Cố gắng diễn đạt, bày tỏ thái độ bằng ngôn ngữ cử chỉ đã làm cho Ferrer chán ngấy lên rồi. Những cuộc dạo chơi ngắn ngủi, những người địa phương mà anh có dịp gặp trên đường luôn mỉm cười với anh và anh cũng mỉm cười với họ. Nhưng mọi việc cũng chỉ dừng lại ở đó. Rồi trước hôm chuẩn bị rời Port Radium, tò mò, anh ta nhìn qua cửa sổ màu vàng của một ngôi nhà, thấy một cô gái trẻ đang mỉm cười với anh như mọi cư dân khác ở đây. Và cũng như đối với những người khác, Ferrer cũng mỉm cười đáp lễ, nhưng lần này còn có cả bố mẹ cô gái cũng cười với anh ta. Rất vui vẻ, không khách sáo gì cả, họ mời anh ta vào nhà uống rượu: để làm lạnh rượu whisky, ông bố bảo cô con gái chạy ra ngoài bẻ băng ngay sát vách nhà rồi mọi người cứ thế uống rượu suông, cuối cùng họ giữ Ferrer ở lại cùng ăn tối, nhưng trong lúc chờ đợi, họ đưa Ferrer đi thăm ngôi nhà: ngôi nhà rất biệt lập, có điện thoại, ti vi, một chiếc chảo ăng ten lớn, bếp hiện đại, đồ gỗ màu trắng giá rẻ làm theo kiểu phương bắc nhưng mua ở tận ngoại ô Paris.
Ferrer nhanh chóng gây được thiện cảm với cả gia đình Aputiarjuk. Lúc ngồi vào bàn, anh ta không hiểu lắm về nghề nghiệp của ông bố cuối cùng vỡ lẽ ra rằng ông ta không có nghề nghiệp gì cả. Ông ta là người hưởng tiền trợ cấp xã hội, rất thích đi săn hải cẩu ở ngoài biển hơn là đổ mồ hôi trong văn phòng bé tí tẹo, trong nhà máy khổng lồ hoặc trên một con tàu xuyên đại dương. Ngay cả việc đi câu, dưới con mắt người đàn ông này, cũng chỉ là một thứ cần câu cơm thảm hại: không có công việc gì có thể so sánh với việc đi săn hải cẩu được cả, đó thật sự là một môn thể thao thú vị. Ferrer cùng với mọi người ăn bánh mì, nâng cốc chúc mừng, chuốc rượu nhau một cách hào phóng mừng cho những cuộc đi săn hải cẩu thành công, họ uống rất nhiệt tình vì sức khỏe của những con hải cẩu. Chẳng mấy chốc, rượu đã phát huy tác dụng, họ mời Ferrer ngủ lại nhà họ nếu không có gì trở ngại. Ferrer có thể chia sẻ căn phòng cùng với cô con gái, không có vấn đề gì. Rồi ngày hôm sau, kể cho nghe những giấc mơ như mọi gia đình khác vẫn làm theo phong tục của họ vào mọi buổi sáng. Thật là phức tạp, Ferrer không thể chối từ được, ngọn đèn phát ra thứ ánh sáng yếu ớt và chiếc radio đang phát một bài hát của Tonny Bennett, trong căn phòng ấm cúng, chiếc chảo sôi sùng sục, tất cả mọi người vui đùa, cô gái mỉm cười với Ferrer nì nèo kể cho em nghe về Port Radium đi anh.