Tàu Tinh Thần Rực Rỡ từ từ điều chỉnh hướng đi, rời khỏi bờ biển. Hai bên thân tàu khẽ rung, phát ra tiếng máy móc trầm đục khiêm nhường. Con tàu bắt đầu tăng tốc, chậm rãi tiến vào vùng sương mù vô tận, càng lúc càng nhanh, càng lúc càng xa, cuối cùng biến mất hoàn toàn khỏi tầm mắt Duncan.
Duncan đứng lặng trên mũi tàu Thất Hương, dõi theo hướng con tàu khuất dạng trong sương mù dày đặc. Anh nhìn mãi, đến khi không còn thấy gì nữa mới thu hồi ánh mắt, và nhận ra Alice, cô búp bê mặc chiếc váy Gothic màu tím sẫm lộng lẫy, đang đứng bên cạnh mình.
Búp bê cũng vừa nhìn về phương xa, và gần như đồng thời thu ánh mắt lại.
Chú chim bồ câu trắng mập mạp đậu trên vai Alice, nghiêng đầu nhìn chủ nhân bằng đôi mắt nhỏ như hạt đậu.
Tàu Thất Hương giờ đây thật yên tĩnh, không còn tiếng Sherry và Nina cãi vã, cũng chẳng thấy Morris mải miết ngắm biển hoặc cúi đầu trầm tư. Không có cả Vanna ngồi trên thùng gỗ chạm khắc bùa hộ mệnh, và bóng dáng khó đoán của Agatha cũng biến mất. Trên boong tàu rộng thênh thang, chỉ còn thuyền trưởng và cô búp bê đứng cạnh nhau.
Và cả chú bồ câu vừa trừu tượng vừa tham ăn kia.
"Họ đi cả rồi..." Alice thì thầm sau một hồi lâu.
Duncan không chắc cô búp bê vừa thốt ra một lời cảm thán hay chỉ đơn thuần thuật lại một sự thật vừa nhận ra.
Khi mọi người đều rời đi, chỉ có cô là không hề do dự mà ở lại, một cách tự nhiên và hiển nhiên. Duncan chưa từng ra lệnh gì, cô cũng không hề hỏi han, cứ như thể ngay từ đầu cô đã biết mình sẽ ở lại, thậm chí coi việc "ở lại tàu Thất Hương" là điều đương nhiên. Điều này khiến Duncan tò mò.
"Khi mọi người rời đi, em không hề hỏi tôi liệu mình có thể ở lại không," anh nhìn vào mắt cô búp bê, "Em hoàn toàn không nghĩ đến chuyện đó sao?"
Alice mỉm cười, không cần đến một phần vạn giây suy nghĩ: "Em đương nhiên muốn ở
Cô đáp đơn giản như vậy, và dường như trong đầu cô không hề có lý do nào khác. Hoặc đúng hơn, cô không cho rằng chuyện này cần phải có lý do.
Duncan im lặng nhìn cô, rồi đột nhiên bật cười. Anh lắc đầu, chỉ tay xung quanh: "Em thấy đấy, giờ lại giống như lúc ban đầu."
Alice tò mò nhìn quanh, rồi nhanh chóng hiểu ra: "Đúng vậy, trên con tàu này lại chỉ còn ngài và em... À, còn có bồ câu, và cả ông Lái Chính nữa."
Aye, chú chim đậu trên vai búp bê, nghiêng đầu, đột nhiên vỗ cánh lia lịa và cất giọng the thé ồn ào: "Đang khởi tạo thiết lập, đang khởi tạo thiết lập!"
Duncan nhìn sâu vào con chim, một trong những mảnh vỡ đại điện cho quê hương anh, rồi lẩm bấm như có điều suy nghĩ: ". Đúng, đang khởi tạo thiết lập. Nên tiến hành bước tiếp theo.”
Nói rồi, anh xoay người, vẫy tay với Alice mà không ngoảnh lại: "Đi thôi, Alice. Đến lúc thực hiện lời hứa với Gormona rồi."
"Rõ, thuyền trưởng!" "Aye, aye, thuyền trưởng!"
Sương mù chậm rãi trôi nổi xung quanh, như tấm màn mỏng manh mà trùng điệp vô tận, dần khép lại trên toàn thế giới. Bóng mờ mờ ảo phía đuôi tàu từ rõ ràng đến mơ hồ, cuối cùng biến mất hoàn toàn trong vùng sương mù vô tận. Tàu Tinh Thần Rực Rỡ sắp đến rìa "Quần đảo hải vực". Từ vị trí này, không còn nhìn thấy tàu Thất Hương neo đậu bên cạnh "Thánh Điện đảo".
Lucrecia và những người khác cùng đứng trên boong cao nhất của tàu Tinh Thần Rực Rỡ, nhìn mãi cho đến khi không còn thấy một hình dáng quen thuộc nào trong sương mù. Không ai muốn rời mắt.
”. Lúc đầu, tôi còn tưởng mình sẽ 'mãi mãi bị nguyền rủa' trên con tàu đó,” Sherry lẩm bẩm, “Khi đó tôi sợ chết khiếp."
Cách đó không xa, một sợi dây phơi quần áo được buộc giữa lan can và cột cờ. Cô búp bê nhỏ Nel ướt sũng bị treo lủng lẳng trên dây. Sợi dây xuyên qua hai ống tay áo khiến cô bé đung đưa qua lại. Dường như cảm nhận được sự thay đổi trong bầu không khí, cô bé ngốc nghếch có chút bất an nhìn những người đang im lặng, rồi lo lắng nhìn chủ nhân và khẽ hỏi: "Chủ nhân... không vui ạ?"
Lucrecia quay lại nhìn cô búp bê nhỏ đang lắc lư trên dây, nở một nụ cười hiền hòa: "Không, chỉ là đang suy nghĩ."
"Suy nghĩ!" Nel lặp lại ngay lập tức, nhưng không rõ cô bé đang hỏi hay chỉ quen miệng lặp lại hai âm tiết cuối cùng trong lời nói của người khác.
Lucrecia không để ý đến điều đó, chỉ đáp lại: "Đúng vậy, suy nghĩ. Suy nghĩ về những việc phải làm sau này. Tương lai con cũng sẽ suy tính như vậy, tâm trí của con sẽ trưởng thành, giống như chị con vậy. Các con đều có 'tâm' do ta tỉ mỉ chế tạo."
Nel khựng lại trên sợi dây, rồi đột nhiên vui vẻ lắc lư: "Tâm"
Đúng lúc này, giọng nói của ông Lái Chính phá vỡ sự im lặng: "Chúng ta đã đến gần biên giới Thực thể hải vực. Ra ngoài nữa là sẽ rơi vào dòng chảy thời gian vô định. Nên tiến vào giai đoạn vận chuyển tiếp theo."
Lucrecia khẽ gật đầu, nhìn sang một bên.
Trong làn sương mù đang chậm rãi trôi, một bóng hình nữ giới mờ ảo đang đứng đó, cũng gật đầu nhẹ với Lucrecia.
"Tiếp theo xin nhờ cô và thủy thủ đoàn, cô Agatha."
“Không cần khách sáo, đều là mệnh lệnh của thuyền trưởng.” Giọng nói có vẻ thanh tao của Agatha vọng đến từ trong không khí, rồi ảo ảnh của cô dần tan biến trong sương mù.
Sau đó, một tiếng nổ kỳ dị và trầm thấp đột ngột vang lên từ sâu bên trong tàu Tinh Thần Rực Rỡ, ngay dưới chân mọi người. Cứ như thể một con quái thú khổng lồ nào đó đang tỉnh giấc ở sâu trong khoang tàu, trồi lên từ biển cả. Tiếng nổ và chấn động dần bao trùm cả con tàu. "Bóng ngược của tàu Thất Hương" mà Agatha mang đi cũng hiện ra trong không gian chiều thực tại này!
Ảo ảnh khổng lồ phủ xuống. Nó phản chiếu từ quốc gia bóng tối, trồi lên nhanh chóng từ biển rộng phẳng lặng như gương xung quanh, và mang theo khí thế không thể ngăn cản, dung hợp nhanh chóng với tàu Tinh Thần Rực Rỡ.
Sherry mở to mắt nhìn xung quanh. Cô thấy boong tàu bắt đầu bốc cháy ngùn ngụt. Ngọn lửa xanh lục giả tạo thiêu đốt từng tấc một của con tàu. Ống khói cao vút biến thành những cột buồm màu tối sầm. Hơi nước và khói sương lơ lửng trên không trung hóa thành những cánh buồm linh thể. Boong tàu bằng gỗ kéo dài trong tầm mắt cô, và ở cuối boong tàu là bệ điều khiển cao vút, cùng với chiếc bánh lái tối om.
Trong khoảnh khắc, cô thậm chí cảm thấy mình đã trở lại tàu Thất Hương.
Nhưng ảo giác đó chỉ là thoáng qua. Ảo ảnh đù sao cũng chỉ là ảo ảnh. Ở khoảng cách rất gần, cô nhanh chóng phân biệt được nhiều chỉ tiết vốn có trên tàu Tỉnh Thần Rực Rỡ từ cái bóng kia.
Nhưng mức độ "dung hợp hình chiếu" này cũng đã đủ để Dị Thường 077 thực hiện trách nhiệm của mình với tư cách là "người cầm lái của tàu Thất Hương".
Bộ xương khô còng queo trịnh trọng chỉnh lại bộ đồng phục thủy thủ trên người, rồi gật đầu nhẹ với Lucrecia. Anh bước về phía bệ điều khiển cao vút trong ngọn lửa ảo ảnh. Anh bước lên bệ cao theo những bậc thang hình chiếu, nắm chặt chiếc bánh lái tối om. Tiếng gầm rú trống rỗng và tiếng vọng dường như vọng đến từ sâu trong ảo ảnh, cuối cùng hóa thành tiếng reo hò trở về điểm xuất phát.
"Trở lại—xuất phát!" Người thủy thủ vặn mạnh chiếc bánh lái trong tay, cất cao giọng với cái cổ họng khàn đặc mang tính biểu tượng: "Chúng ta về nhà!"
Ở nơi xa xôi ngoài khơi, dường như có tiếng rít thoảng qua. Duncan, đang bước đi trên di tích "Triều thánh con đường", dừng bước và quay đầu về hướng tiếng động.
Alice đi bên cạnh anh cũng dừng lại, tò mò nhìn theo: “Sao vậy?”
Duncan quay đầu lại, khẽ nói: "... Họ trở về điểm xuất phát rồi, mọi chuyện suôn sẻ."
"Thật sao? Vậy thì tốt quá," Alice vui vẻ cười nói, "Không biết tình hình của Prande bên kia thế nào rồi..."
"Prande... hiện tại vẫn ổn."
Duncan chậm rãi nói, cảm nhận được "tín hiệu" mơ hồ và xa xôi vượt thời gian truyền đến.
Anh vẫn có thể cảm nhận được tình hình của Prande. "Hóa thân" đang dừng lại trong tiệm đồ cổ vẫn đang thi hành mệnh lệnh anh truyền đi. Nhưng anh có thể cảm nhận rõ ràng rằng mối liên hệ này đang trở nên ngày càng không ổn định.
Đó không phải do môi trường ảnh hưởng, cũng không liên quan đến khoảng cách xa xôi của "Tận cùng thế giới"... Đây là sự chuyển dời thời gian, là sự thay đổi tất yếu sẽ xảy ra khi "Chu Minh" phát triển và thức tỉnh như một "Nghịch kỳ điểm".
Nơi ẩn náu yếu ớt không thể chịu đựng được sự quan sát trực tiếp của "Nghịch kỳ điểm". Một ánh mắt vượt qua Vô Ngân hải sẽ chôn vùi Vô Ngân hải trong cái nhìn dù chỉ kéo dài 0,002 giây đó.
Đây là lý do tại sao anh nhất định phải để Nina và Morris trở về Vô Ngân hải, để sử dụng họ làm "đôi mắt" của mình. Bởi vì bản thân anh sẽ sớm mất đi khả năng quan sát Vô Ngân hải.
Sau một lát cảm nhận, Duncan bắt đầu cẩn thận kiểm soát mối liên hệ giữa mình và hóa thân xa xôi kia. Anh cảm nhận được mức độ "thức tỉnh" trong bản chất của mình, và một lần nữa làm suy yếu các giác quan của hóa thân. Bây giờ, anh đã đóng các giác quan vị giác, khứu giác của hóa thân, che giấu cảm giác ấm lạnh và đau đớn, che giấu tất cả những cảm xúc yếu ớt và phức tạp thuộc về "con người".
Những cảm xúc này vô cùng quan trọng đối với anh. Cảm giác ấm lạnh, sự nhạy cảm với đau đớn, cũng như giấc ngủ quý giá, đã giúp anh duy trì các tiêu chuẩn cơ bản để nhận biết mùnh là "con người". Nhưng bây giờ, anh buộc phải dần đóng chúng lại để kéo dài thời gian quan sát Vô Ngân hải càng lâu càng tốt.
Anh nghĩ rằng ít nhất phải kiên trì cho đến khi Nina bình an trở về nhà.
"Thuyền trưởng?"
Giọng nói lo lắng truyền đến từ bên cạnh. Duncan quay đầu lại và thấy cô búp bê đang lo lắng nhìn anh, nắm lấy tay áo anh và lay nhẹ.
"Ngài không sao chứ?" Alice lo lắng hỏi, "Sắc mặt ngài không tốt lắm."
Vẻ mặt của Duncan từ từ dịu lại.
Ngay cả khi không dựa vào những "thông tin" mà các hóa thân truyền đến, anh vẫn có thể duy trì phần nhân tính của mình.
"Không sao," anh khẽ nói, "Đi thôi. Họ đã lên đường, chúng ta còn một con đường rất dài phía trước."