Nhật Ký Luân Hồi Của Hải Yêu

Lượt đọc: 3833 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206
Tiến »
Chương 86
hoàng hậu hồng hạnh xuất tường (32)

❊ ❊ ❊

Đêm hôm khuya khoắt, không khí tĩnh lặng như tờ. Giữa hoa viên trong cung Khôn Ninh, Phượng Nguyệt Đình nhỏ bé như thể muốn hoà nhập cùng bóng đêm. Ánh trăng sáng dịu nhẹ chiếu lên mặt phẳng nước hồ sen, lấp lánh dập dờn. Tiếng nước do những chú cá quẫy đạp, tiếng dế kêu chít chít thật an bình. Trong không khí thoang thoảng mùi cỏ tươi ẩm ướt...

Tinh, tinh, tinh...Thanh âm cổ cầm trầm lắng vang vọng khắp chốn hồng trần, như thể muốn lắng đọng cùng thời gian. Ban đầu chỉ là một vài âm ca đứt quãng, càng về sau thì nghe càng khiến con người chìm đắm vào mê mẩn. Mặt trăng cùng vạn vật thiên nhiên dường như không muốn dời xa ca khúc tuyệt đẹp này. Cứ thể hiện hữu mà ngắm nhìn mỹ nhân cùng cầm cổ. Màn đêm mịt mù tối tăm, trong hồ, những con cá cũng lặng đi rất nhiều. Bọn nó cùng Hằng Nga đều đang chăm chú hưởng thụ thánh âm của thế gian.

"*Trận chiến máu đổ, một khúc loạn ly, tiếng ca đau khổ truyền khắp tứ phương*

*Kiếp sau cùng người nương nhờ núi cao sông dài*..."

Váy đỏ như lửa, tóc dài xoã tung, cổ tay đeo một vòng chuông bạc. Thanh âm chuông bạc kêu vang đinh la đinh linh theo từng cú gảy gảy dây đàn. Ôm cổ cầm tấu nhẹ một đoạn hí khúc. Tiếng ca của nàng đem đất trời hoà quyện cùng một cảnh, chúng sinh phải quỳ phục...

Ánh nến trong Phượng Nguyệt Đình le lói yếu ớt khôn cùng, cung nữ Hà Ngâu trông tâm tình Hoàng hậu nương nương hôm nay thật không tốt. Người đã cầm đàn ngồi đây xướng hí khúc hai canh giờ lận rồi. Sương đêm đã xuống, thời tiết càng lạnh thêm. Hà Ngâu lo lắng cầm áo choàng lông khoác lên vai Thánh Âm, tận tâm cúi mình: "Nương nương, không khí về đêm không tốt cho sức khỏe Người."

Thánh Âm ngẩn ngơ, uống thêm một chén rượu, sau đó phẩy phẩy tay đuổi Hà Ngâu: "Thôi, thôi, ngươi lui đi. Đêm nay bản cung sẽ ngủ ở đây." Rồi nàng ngẩng mặt lên trời cười tếu táo, từ cười cười rồi thành khóc: "Ha ha ha, Hà Ngâu, bản cung muốn thử cảm giác lấy trời làm màn, đất làm chiếu. Bản cung sắp chết rồi, a hu hu hu..."

Hà Ngâu:"..." Dạo gần đây Hoàng thượng không có đến cung Khôn Ninh thị tẩm nương nương nữa, giờ nương nương khóc thật thương tâm.

Ôi nương nương đáng thương của ta!

Hà Ngâu đau lòng lùi ra đứng sau lưng Thánh Âm, đành phải tiếp tục để thần trí trầm mình cùng giọng hát của nàng.

Hà Ngâu đoán đúng một điều, Hoàng hậu nhà nàng giờ đang rất thương tâm. Nhưng điều khiến Thánh Âm thương tâm không phải vì lão Hoàng đế, mà là nàng sắp phải chết rồi...

Hu hu hu, đi chết thật rồi!

Vân Khinh đó, sao lại là người xuyên không từ hiện đại đến đây? Lại còn có khí vận bám thân nữa chứ. Hệ thống chủ bảo nàng đi giết chết hai khí vận nhân đó...

Không thể!

Dù cho giết được cũng sẽ bị Thiên đạo một chưởng đánh chết.

"Hệ thống chủ, ta phải làm sao bây giờ? Không phải ngươi bảo ta cố hoàn thành nhiệm vụ thật tốt sao? Ngươi giao nhiệm vụ kiểu quỷ gì thế?" Thánh Âm say rồi, miệng nàng vừa lẩm nhẩm chửi hệ thống chủ, tay nàng lại đùa nghịch lướt qua từng sợi dây đàn. Âm thanh cầm khúc tựa nỗi lòng chủ nhân, tuyệt vọng không kể...

[ Ả ta là người xuyên không, mới sống được hai kiếp. Cô sống mấy vạn năm rồi chẳng lẽ không thể quật ngã ả sao? ]

"Vấn đề là, ta sợ...ta không đấu nổi Thiên Đạo." Tiểu yêu tinh nốc thêm một ly rượu nữa, giọt rượu chảy khỏi cằm, lướt qua cần cổ nõn nà mà lưu lại một vệt ướt nơi vạt áo đỏ.

[... ] Hệ thống chủ không trả lời nữa, tại vì chính nó cũng biết tỏng, túc chủ lấy đâu ra vốn liếng để đấu cùng Thiên đạo đây. Nó đành phải dỗ nàng theo kiểu khác: [ Túc chủ phải tự tin chứ. Chỉ cần giết chính Vân Khinh là được 50% rồi mà. Tin tưởng tôi đi, đảm bảo cô một điều là nhiệm vụ chính tuyến dễ vô cùng. ]

"Dễ hả...?" Thánh Âm lèm bèm, gục xuống mặt đàn: "Mong là lúc đấy ta còn mạng để đi làm nhiệm vụ."

Nàng ấy ngủ mất tiêu.

Điều khiến Thánh Âm sợ hãi, không phải là Vân Khinh, không hẳn là Yến Đà Lôi.

Nàng sợ là sợ cái chết, mặc dù trước sau đều chết nhưng nàng muốn lưu lại thế giới này lâu hơn chút xíu. Muốn được đi khắp bốn bể thiên hạ, ngắm nhìn khung cảnh hoàng hôn trên đỉnh núi Trường An. Muốn đứng giữa Vạn Lý Trường Thành, khắc ghi cảnh đẹp cuộc sống của muôn dân cổ đại.

Nàng còn muốn rất nhiều...

Nàng sợ, sợ mình không giết được kẻ sát nhân, sợ nhiệm vụ thất bại. Nếu điều này thực sự xảy ra, vị diện sau có lẽ là một trải nghiệm kinh khủng.

Nàng cũng sợ...rất nhiều...

Thánh Âm không phải là bậc thần tiên không vướng mắc thất tình lục dục, tâm lặng như nước. Càng không phải con người sống ở các cõi hư vô, tìm kiếm phương pháp lí do để cho mình có thể tồn tại ở thế giới này. Là một con yêu tinh bị nhốt trong phong ấn trận mấy trăm năm, nàng khát khao tự do ngắm nhìn thế giới hơn bao giờ hết.

Nàng không biết mình là ai? Đến từ đâu? Là ai kiến tạo ra mình...Ngoại trừ cái tên hai chữ "Thánh Âm", nàng không nhớ gì hết...

Tìm lại niềm vui, tìm lại quá khứ...

Đêm đến, rượu say, lòng người nặng trĩu, mệt mỏi tới tâm can thổn thức.

"Nương nương, Người say rồi. Chúng ta trở về thôi."

"À, ờ." Thánh Âm nhíu mày vì chếnh choáng, tay nàng lỡ trượt qua dây đàn thứ ba. Đánh lên một tiếng tinh chói tai vô cùng.

Mặt trăng lặn lại vào tầng mây đen, cá tiếp tục bơi lội trong dòng nước. Dế kêu chít chít, mặt cỏ khẽ lay động. Bóng người màu đỏ nổi bật cùng đám cung nhân dần dần nhạt nhoà biến mất.

Rất lâu sau đó, ở một gốc cây nọ, mơ hồ ló ra một kẻ khác.

Bóng người màu đen không thể nhìn thấu được, chàng ta buồn bực nghiêng cả thân mình, dựa người vào cái cây. Đưa một tay ôm ngực, trái tim đang đập, có chút nhoi nhói...

Sai sao?

Tiếng đàn của nàng ấy, sao có thể buồn đến vậy?

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 22 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206
Tiến »