Nhật Ký Luân Hồi Của Hải Yêu

Lượt đọc: 3773 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206
Tiến »
Chương 79
hoàng hậu hồng hạnh xuất tường (25)

❊ ❊ ❊

Kích thích...kích thích ép buộc???

Thánh Âm không giữ nổi cung cách của một Hoàng hậu nữa. Phi, từ lúc khi bị trói với tư thế này thì nàng đã chẳng còn cung với chả cách rồi. Nàng nạt nộ uy hiếp Yến Đà Lôi: "Bản cung là thê tử của Hoàng thượng! Yến Đà Lôi!!! Dừng ngay hành vi này của ngươi lại! Ít nhất ngươi cũng nên trói bản cung với tư thế dễ nhìn hơn chứ..."

Nói đến câu cuối, giọng nàng ấy ngày càng nhỏ, cuối cùng thành nín bặt...

Tại vì Yến biến thái này đang dùng cả lòng bàn tay chàng...bóp bóp chỗ kia...

Là chỗ kia đó...

Là chỗ ấy ấy của ta đó!!!

Thánh Âm giật mình rụt rụt mông lại, ai ngờ Yến Đà Lôi rất vô liêm sỉ giữ chặt eo nàng, ngón tay bỡn cợt xuyên qua lớp vải thọc thọc chỗ đó...Nhìn bản mặt chàng ta coi, dẫu cho cái tay chó của chàng ta đang hành xử rất ư đê tiện thì vẻ mặt đó vẫn...không cười?

Không hiểu sao nàng lại nghĩ là chàng ta sẽ không cười?

Ơ, chết dẫm thật! Lại nghĩ đi đâu mất rồi!

Quay lại vấn đề chính! Cảm thấy dùng cách chửi người cay nghiệt rất phản tác dụng, địch không tổn thì ta sắp chết. Tiểu yêu tinh âm thầm cắn môi thay đổi sách lược, dùng lạt mềm buộc chặt. Kìm nén xúc động muốn đập bẹp tên này, rũ rũ mi mắt che dấu tia lửa, nàng cố dùng giọng điệu thật ôn hoà, thật nhẹ nhàng dịu dàng nói với Yến biến thái: "Yến quận vương có câu gì hỏi cứ hỏi bản cung. Bản cung sẽ cho ngươi câu trả lời tốt nhất."

Đến lúc này, ngón tay của Yến Đà Lôi mới không thọt thọt nghịch ngợm nữa. Chàng chuyển sang xoa bóp bên ngoài. Thánh Âm thì chẳng thấy thăng hoa sung sướng như những gì Lão Tú Ông miêu tả, chỉ có cảm giác muốn đánh quả rắm vào mặt Yến biến thái thôi.

Không được, tự tôn ta vẫn còn.

"Nương nương, từ lần sau đừng để thần nghe những lời như vậy." Yến biến thái chợt bóp mạnh một cái, cái tay còn lại của chàng ép ánh mắt thiếu nữ đối diện thẳng với ánh mắt hung hiểm của mình. Gằn giọng nói với nàng, Thánh Âm nảy mình vì nhói, sau đó ngoan ngoãn gật đầu.

Tuy Hải yêu chưa có hiểu rõ ý tứ Yến biến thái là gì?

Thái độ của nàng như vậy, khiến chàng phi thường hài lòng.

Mà bộ dạng cá nằm trên thớt của nàng ấy bấy giờ, càng khiến chàng điên cuồng.

Bàn tay hư hỏng của Yến Đà Lôi tiếp tục sờ tiếp phần eo non mềm của nữ nhân. Phần này là vùng da nhạy cảm đối với Thánh Âm, nàng bèn nhăn mày, cố xua tan cơn rùng mình chạy dọc nơi sống lưng. Đến lúc này, Yến biến thái mới hỏi điều mà chàng ta muốn hỏi: "Sao hôm đấy nương nương bỏ trốn?"

Đây là câu hỏi mà dù đã ngẫm nghĩ vạn lần song chàng vẫn chưa hiểu được...

Yến Đà Lôi chuẩn bị mọi thứ vô cùng kĩ càng, vô cùng chân thực. Thậm chí để đề phòng về sau con cá này phản kháng, chàng ta cũng đã mua sẵn dây xích...

Ai ngờ ngoài những gì đã dự liệu, nàng ấy không hỏi một câu, không nghi ngờ một chữ mà lén dời đi luôn. Đến cả lí do khiến nàng lén trốn mình là gì, Yến biến thái vẫn không biết...

Thánh Âm chửi bậy trong đầu...

Tại vì nhà ngươi biến thái chứ sao!

Hỏi ngu, tát cho cái giờ!

"Đương nhiên là vì bản cung muốn về hoàng cung rồi. Khi đó bản cung cũng không muốn phiền tới Yến quận vương, liền tự mình đi về." Tiểu yêu tinh cố nặn ra một nụ cười thật (*)chân chó. Nhưng biểu cảm chân chó giả tạo của nàng liền bị nứt toác ngay sau đó.

(*) Chân chó - tính từ: nịnh nọt =))

"Thật đấy à?" Yến biến thái nhướn mày, chàng cúi mình liếm nhẹ một miếng da vùng bụng Hải yêu. Cảm nhận thấy thân mình người phụ nữ bên cạnh này run rẩy kịch liệt, chàng tỏ ra khó hiểu: "Nhưng phản ứng của Người đang thể hiện rằng Người nói dối thần."

Thánh Âm:"..." Thôi, sống đến ngày hôm nay là đủ rồi.

Đi nào, tự tử để bảo toàn trinh tiết!

Tưởng tượng đến viễn cảnh mình chết một cách an nhiên không chịu một chút đau đớn nào. Thánh Âm bỗng mẹ nó khao khát muốn cắn lưỡi đi lĩnh cơm hộp, nhưng còn nhiệm vụ, còn hệ thống, còn cả tên biến thái...

Gồng mình chịu đựng, hai tay bị cột trên đỉnh đầu khẽ giật giật. Nàng nhíu mày đáp lại: "Không phải, đó căn bản là phản ứng sinh lý..A!"

"Nương nương, Người nói dối thần!"

"Đó là câu trả lời tốt nhất bản cung có thể cho Yến quận vương rồi."

Hậu quả của việc nói điêu được chứng minh tức khắc, vạt áo nàng liền bị gã thiểu năng này kéo ra rồi...

Kéo ra thật rồi...

Hở hết cả rồi...

"Được rồi, bản cung cảm thấy ngươi có mục đích xấu với mình, thế nên mới hoang mang trốn đi." Tiểu yêu tinh cuống quýt nói một lèo. Đây là lí do chính đáng nhất, chẳng lẽ nàng phải gọi cả con hệ thống ra nữa để làm bày tỏ sự chân thành? Trước ngực thật trống không, Thánh Âm bỗng cảm thấy hối hận khi đi ngủ còn lười mặc cái yếm trong: "Yến quận vương, áo...kéo áo bản cung lại."

Yến Đà Lôi là người luyện võ tinh anh, mắt chàng ta có thể nhìn thấy trong bóng tối. Và dường như chàng đã thấy được một thứ còn mềm mại, tuyệt vời hơn so với bánh bao trắng trắng mềm mềm. Ôm trọn một bên ngực của người ấy...To thật, tay chàng ôm chưa đủ.

Thế là Yến biến thái ngẩng đầu khỏi ngực Hoàng hậu, sử dụng giọng điệu đúng đắn nói chuyện với nàng. Có điều sự hưng phấn nơi đáy mắt kia đã bán đứng chàng ta: "Nương nương thật thông minh. Thần đúng là có ý xấu với Người."

Thế à, đa tạ ngươi nha!

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 22 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206
Tiến »