Nhật Ký Luân Hồi Của Hải Yêu

Lượt đọc: 3834 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206
Tiến »
Chương 43
anh chồng quân nhân của tôi (38)

❊ ❊ ❊

Sau khi tùy tiện ăn qua bữa sáng, Thánh Âm lại lăn ra ghế sô pha ngồi nghịch điện thoại. Vĩ Kì dịch dịch mông đến gần, để cho đầu Thánh Âm dựa lên đùi mình. Vuốt ve mái tóc thoang thoảng hương hoa ngào ngạt của thiếu nữ, anh mở miệng: "Âm Âm, chiều nay để anh đưa em đi chơi."

Ở nhà quá nhiều cũng không tốt.

Thánh Âm ngước mắt nhìn anh. Từ góc độ của Vĩ Kì có thể thấy rõ ràng đôi (*)con ngươi sắc tím nhạt long lanh của cô chớp chớp thật đáng yêu. Tắt điện thoại đi, cô ấy cầm tay Vĩ Kì đùa nghịch: "Hôm nay là ngày đặc biệt gì ư? Không đâu lại muốn đưa em ra ngoài?"

(*) Chị nhà mắt vốn màu tím. Do hệ thống chủ thay đổi ít dữ liệu nên đương nhiên sẽ không gây nghi ngờ. Nếu trong mấy chương trước mà mình lỡ ghi là cổ mắt đen thì chắc do mình nhầm á ==.

Thánh Âm vừa dứt lời, không khí xung quanh như thể bị đóng băng.

Cô ngơ ngác tựa chú nai vàng đáng thương. Không hiểu lắm tại sao thái độ Vĩ Kì dường như có chút cáu kỉnh.

Vĩ Kì mạnh bạo kéo Thánh Âm ngồi lên đùi mình, ôm chặt cô hỏi nhỏ. Giọng điệu thì thầm êm ái, chỉ là ẩn giấu một sự nguy hiểm không hề nhẹ: "Em không nhớ hôm nay là ngày gì sao?"

Trong đầu Thánh Âm chợt vang lên hồi chuông báo động đinh đinh. Nếu anh ta hỏi câu này thì chắc chắn hôm nay là một ngày nào đó đặc biệt. Nhưng cô đã cố gắng nhớ đi nhớ lại, vào những ngày này năm ngoái có gì xảy ra đâu cơ chứ...

Sinh nhật Thánh Âm...chắc không phải.

Sinh nhật Vĩ Kì...ừm, cũng không đúng.

Vành tai trắng trẻo bỗng bị người đàn ông ngậm lấy. Liếm liếm vài cái chưa đủ, Vĩ Kì còn thực ác độc cắn nhẹ vào nó. Thánh Âm vỗ mạnh cái mặt thú của anh ta, can ngăn: "A Kì bình tĩnh xíu. Anh làm gì mà đã sờ áo người ta thế à?"

Cô mới chỉ dứt lời thôi, vậy mà một bên ngực dưới lớp áo của cô đã bị Vĩ Kì...Chết tiệt, anh ta cứ thế này sao cô nhớ được đây?

Dùng tốc độ bàn tờ nhảy ra khỏi lòng anh, Thánh Âm đưa hai tay ôm ngực đầy cảnh giác. Lại liếc xuống cái thứ ghồ ghề ẩn ẩn sau lớp quần kia. Thánh Âm chợt bực dọc, anh ta thế mà lại động dục nữa à?

Vĩ Kì đưa cái tay ban nãy trong áo cô lên mũi xoa xoa, lạnh lùng buông một câu: "Âm Âm có vẻ như không nhớ ra hôm nay là ngày gì."

Không phải câu hỏi, mà là khẳng định.

Anh ta đang rất bất mãn.

Nội tâm của tiểu yêu tinh đau đớn chảy hàng đống lệ. Cô nhớ được có cái quỷ ấy!

Chỉnh sửa lại áo lót trong, Thánh Âm nghiêm túc đứng thẳng. Cúi đầu sờ cằm suy nghĩ, thực chất thì trong não cô ấy đang kêu gào gọi hồn hệ thống chủ về cứu người!

Hệ thống: [... ] Nó là đi cứu cá chứ không phải người đâu.

Tuy rất khinh thường đạo đức làm vợ của Hải yêu, song hệ thống cũng rất tận tâm quăng cho cô cái đáp án nghi vấn của Vĩ Kì. Đến lúc này Thánh Âm bèn lật mặt nhanh hơn cả lật sách, ngẩng đầu mỉm cười nhìn Vĩ Kì, tỏ ra thật hạnh phúc: "A Kì nhớ ra hôm nay là ngày kỉ niệm hai năm kết hôn của chúng ta ư?"

Ánh mắt Thánh Âm tiêm nhiễm một niềm vui đầy hứng khởi, y hệt một cô bé ngốc nghếch được ba mẹ tặng đồ chơi cho vậy. Quả nhiên câu nói này của cô đã lấy lòng Vĩ Kì. Anh ta tựa người lên ghế sô pha, ngắm nhìn dáng vẻ cổ áo xộc xệch của cô. Thích ý gật đầu: "Đúng vậy." Đoạn, anh ta nhíu mày, có chút...có lẽ là Thánh Âm cảm thấy anh ta có chút "áy náy" nói tiếp: "Năm ngoái đã khiến em chịu ủy khuất rồi."

Thánh Âm lén lút xì một tiếng. Đúng là vậy, năm ngoái làm quần què có cái nghi thức kỉ niệm này cơ chứ? Không đâu Vĩ Kì lại học được cái trò chơi tình thú này thế? Tên tảng băng vô cảm xúc này không ngờ có ngày cũng nói với cô những câu trên.

Thánh Âm cảm thán...Thời gian trôi nhanh quá. Thế mà cô với Vĩ Kì kết hôn đã tròn hai năm rồi...

Hai năm à...

Sau đó tiểu yêu tinh bèn đưa tay che miệng kinh hãi...Cô ngay tức khắc đến ngồi cạnh Vĩ Kì, giơ tay mở cái ngăn kéo dưới bàn kính hoa lệ ra. Trong đấy đa số toàn là mấy thứ đồ dùng nhỏ lỉnh kỉnh vớ vẩn. Nhưng đây lại là nơi Thánh Âm cất giấu nhật kí của mình.

Không trách được, người ta có ba chữ "não cá vàng" hòng để chê bai trí nhớ kém của ai đó. Mà ai đó đương nhiên là con người rồi. Huống chi Thánh Âm lại là một con cá ngu ngốc. Tuy thân xác cô sống giờ đang là nhân loại nhưng trí não của cô ấy đích xác là giống cá đó.

Thánh Âm hay bị đãng trí về mấy chuyện lặt vặt, cô đành lấy sổ tay ghi hết vào. Về sau nhìn lại sẽ nhớ.

Cầm sổ tay nhỏ lật lật...Trời ạ! Thời hạn để cô với kẻ sát nhân "ân ái yêu đương" chỉ còn ba năm nữa thôi...

Còn ba năm nữa là game over. Thế mà đến cả một quả rắm của hắn ta có còn chẳng thấy đâu á. Âu cũng do dạo sau vụ bị bắt cóc bên Mỹ, Thánh Âm đều bị Vĩ Kì nhốt trong nhà. Khi khỏi bệnh thì lại tới Tết âm, cuộc sống cô quay mòng mòng bao đống việc thì sao có thể nhớ đến những chuyện như này đây.

Khi mà Thánh Âm giấu quyển sổ ghi chép nhỏ vào túi áo, người quản gia từ ngoài bèn ló đầu vào. Thấy Vĩ Kì đang thư thái ngồi trong phòng, đầu ông ta cúi xuống thật cung kính: "Tiên sinh, phu nhân! Có một bưu phẩm được gửi đến theo tên phu nhân ạ."

Ông quản gia này là người của Vĩ Kì, đương nhiên ông ta sẽ gọi anh là tiên sinh, gọi Thánh Âm là phu nhân.

"Bưu phẩm? Đơn hàng á?" Thánh Âm ngờ vực: "Gì chứ? Dạo gần đây tôi đâu có mua hàng trên mạng!"

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 22 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206
Tiến »