Nhật Ký Luân Hồi Của Hải Yêu

Lượt đọc: 3894 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206
Tiến »
Chương 51
anh chồng quân nhân của tôi (46)

❊ ❊ ❊

"Tôi đến rồi." Thánh Âm lê dép bông đi vào khu nhà hoang phế. Trên người cô mặc một bộ đồ trông rất là nghèo khỉ. Mũ len chống lạnh, áo khoác măng tô trùm mông, bên trong thì có duy nhất bộ đồ ngủ xanh dương hình Mickey.

Ôi trời ạ! Tiểu yêu tinh ăn mặc sao nhìn giống trẻ con thế. Phong cách này từ trước tới nay cô ấy đâu có ưa chuộng nhể?

"Mẹ phát hiện ra mặc như này khá thoải mái." Đây là câu trả lời của Thánh Âm trước nghi vấn mà Mồn Lèo đưa ra.

Được rồi, trở lại với hoàn cảnh hiện giờ. Hải yêu đã đến buổi hẹn...Phi, phải nói là hẹn chiến với kẻ sát nhân tại khu nhà hoang này. Nhưng dù cho cô có gọi hơn chục lần thì chẳng có bóng dáng của ma nào ló ra cả.

Thánh Âm mất kiên nhẫn dậm chân: "Lăng Hành Vân, anh còn không mau lăn ra đây là lão nương bỏ về đấy."

"Không không. Tiểu Âm không thể về được nữa rồi." Cô mới chỉ dứt lời, trong màn đêm chợt vang lên giọng cười êm ái của một người đàn ông. Hắn chậm rãi bước ra, chân đi giày ba - ta, đầu đội mũ lưỡi trai và mặc chiếc áo khoác bóng chày màu xanh.

Gương mặt đó, Thánh Âm tất nhiên sẽ không quên. Chỉ là so với tuổi mười bảy thanh xuân dạt dào, thì giờ thoạt nhìn xung quanh hắn có một cỗ khí âm nhu doạ người. Trợn tròn mắt quét lên quét xuống, cô ngây ngốc.

Lăng Hành Vân này, chỉ e là sống cũng không dễ dàng.

Trong khi tiểu yêu tinh quan sát Lăng Hành Vân thì hắn ta cũng ngược lại quan sát cô. Cuối cùng hắn cười ôn hoà nói: "Tiểu Âm của anh, trông em như bị bệnh sắp chết vậy."

Thánh Âm không thèm đáp lời. Khoanh hai tay trước ngực, cô không vui nhìn hắn: "Sao anh lại đến đây?"

"Là tôi hẹn em đến đây mà."

"Anh hẹn tôi?" Diễn xuất của Thánh Âm thăng cấp theo năm tháng, cô diễn vai một con bé đần độn rất chuyên nghiệp: "À, thế Roxaane đâu?"

"Em chỉ quan tâm tới Roxaane thôi ư? Tôi thực sự rất ghen tị với ả da đen đó đấy." Thở dài thườn thượt nhìn (*)bạch nguyệt quang năm xưa hiện đang đứng trước mặt mình. Lăng Hành Vân lui về phía sau một vài bước, thân thiện tiếp lời: "Trước khi đi vào tiết mục chính, chúng ta nên cho người cũ gặp mặt nào. Tôi nghĩ là em sẽ rất ngạc nhiên đấy."

(*) Bạch nguyệt quang: ánh trăng sáng, ở đây chỉ là mối tình đầu đó ==.

"Gặp gỡ người xưa sao?" Thánh Âm nghi ngờ.

Quả là không phụ sự nghi ngờ của cô, khi mà hai người họ đang trong cuộc trò chuyện lập lờ nước đôi. Bỗng dưng cánh cửa sắt của nhà hoang bị kéo ra. Có tiếng bước chân chậm rãi đi vào. Thâm tâm đem cả tổ tông dòng họ của kẻ sát nhân ra chửi, Thánh Âm nhanh nhẹn kéo mũ len đội thấp hơn, dùng vạt áo che đậy thân mình.

Trông thấy phản ứng của cô như vậy, Lăng Hành Vân không hề nói gì.

Sau lưng cô ấy có rất nhiều người, đi đầu chính là Lôi Hoằng và Vĩ Kì. Hai cha con họ đứng cạnh nhau, nhưng nhìn đi nhìn lại kiểu gì cũng cảm thấy hơi bất đồng.

Thánh Âm rụt càng thêm rụt, bèn nhón chân đi sang bên phải, tránh xa cái đám người sau lưng mình một chút.

Người mở miệng trước là Lôi Hoằng. Ánh mắt nghiêm nghị của ông đặt trên thằng nhãi ranh đứng trước mặt, lạnh giọng nói: "Lăng Tiêu Bộ rất khá, đều sinh ra được hai đứa con tốt."

Ông ta vừa mới dứt lời, từ phía sau hai anh vệ sĩ cao to đeo kính râm xách chiếc bao tải đi lên trước. Rút dây buộc trên đó ra, hất mạnh chiếc bao tải xuống.

Một mùi hương tanh thối thoang thoảng bên sống mũi. Thánh Âm rùng mình, bèn nhẹ nhàng lén lút dịch chân ra xa hơn nữa.

Mà khi trông thấy được người trong bao tải là ai, sắc mặt của Lăng Hành Vân bèn tái nhợt. Vẻ tươi cười giả tạo liền bị đánh bay.

Lôi Hoằng sống đến giờ đã hơn nửa đời người, còn có chuyện gì mà ông ta chưa trải qua chứ. Biết rõ nội tâm của Lăng Hành Vân bị chấn động mãnh liệt, ông ta càng thêm hài lòng.

Vĩ Kì đứng ở bên cạnh, hờ hững nhìn diễn biến mọi chuyện. Biểu cảm trên mặt theo năm tháng không hề dao động, như thể mọi việc đây không hề liên quan đến anh vậy.

"Anh trai, anh trai..." Tại vì chiếc bao tải bị vệ sĩ ném mạnh tay quá đà, nên Thánh Âm có thể nhìn rõ người đó là ai. Nhưng khi trông thấy một thân thể tàn tật khuyết thiếu của Lăng Tiêu Diễm. Dạ dày cô không khỏi cồn cào. Sống lưng tê dại, da đầu thì túa mồ hôi.

Thánh Âm đã từng nghĩ, nếu cô đi giết người. Cho dù là người ác cỡ nào thì cô vẫn sẽ cho hắn cái chết toàn thây.

Tại tiểu yêu tinh ghét máu me.

Vậy mà thủ đoạn bắt người hành hạ của Lôi tộc, tàn nhẫn ngoài sức tưởng tượng.

Lăng Tiêu Diễm năm xưa xinh xắn đáng yêu một phần cũng không còn. Tóc tai bù xù che khuất gương mặt xám xanh. Da thịt trắng nõn hiện rõ dấu vết bị lăng nhục, hành hạ. Thánh Âm mơ hồ còn có thể trông thấy những vết thương hở máu đỏ tươi. Cả người tràn ngập hương vị bẩn thỉu giống những tên ăn mày khu ổ chuột. Nhưng không, điều kinh dị nhất là cô ả không có bàn tay. Đều không có cả hai bàn tay. Truyện Võng Du

Thánh Âm hãi đến mức chân mềm nhũn, mém nữa thì ngã lăn ra.

Mẹ ơi, sao trên đời này lại có cái phương thức dày vò người ma quỷ thế?

Hèn mọn lết đầu gối đến gấu quần anh trai mình, Lăng Tiêu Diễm ngước đôi mắt sưng húp do khóc quá nhiều. Thì thào cầu xin: "Anh trai cứu em. Anh trai dừng lại cứu em."

Cả người Lăng Hành Vân trông rất không ổn. Nhưng hắn cũng không có cúi mình đỡ lấy Lăng Tiêu Diễm mà chỉ dùng đôi con ngươi tàn bạo nhìn hai cha con họ Lôi: "Lôi tiên sinh chơi đùa mạng người vui đến vậy. Không sợ phu nhân của ngài gặp chuyện gì sao?"

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 22 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206
Tiến »