Nhật Ký Luân Hồi Của Hải Yêu

Lượt đọc: 3745 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206
Tiến »
Chương 3
nhiệm vụ ủy thác từ các vị thần (1)

❊ ❊ ❊

Như mọi ngày, Thánh Âm lại ngồi pha chế thuốc độc. Mục tiêu hôm nay của cô nàng chính là bằng mọi giá, phải chế ra thành công độc dược "Cốt Tán Đà."

Cốt Tán Đà - loại độc dược ma quỷ có thể gặm nhấm xương cốt của người trúng độc. Khung xương trong cơ thể kẻ đó cứ thế bị ăn dần ăn mòn. Chìm trong đau đớn không thể tả. Sống không được mà chết cũng không xong...

Cuối cùng, thứ còn dư thừa chỉ là cái thân xác mềm oặt như bãi bún mà thôi...

Thời gian thuốc hiệu nghiệm là (*)hai canh giờ...

(*) một canh giờ = hai tiếng đồng hồ.

Vui vẻ múc nốt giọt nước thuốc còn lại duy nhất từ cái lu đá. Sâu trong đáy mắt vốn không có tia sáng của sự sống của Thánh Âm nay lại có chút tươi cười. Bàn tay trắng nõn, thon dài, khớp xương xinh đẹp ẩn ẩn hiện hiện mê người. Nhấc từng lọ thủy tinh nhét vào hộp gỗ. Cô nàng cất đống chai thuốc chứa dung dịch Cốt Tán Đà đi, nhủ thầm là khi nào có cơ hội thì dùng tới...

Uầy, ước gì có chuột bạch thử nghiệm nhỉ?

Cô không thể rõ được công dụng của thuốc thế nào?

"Hời, vậy là xong việc." Mỹ mãn gật đầu, Thánh Âm dập tắt ngọn lửa đang bập bùng. Đậy nắp lu đá lại, cô nàng bèn ôm lấy con mèo đen. Hất hất mái tóc dài mềm mượt, Thánh Âm tiếp tục tâm sự với nó: "Cục cưng, ta thành công rồi. Tuy không biết thứ này sẽ phát tác như thế nào nhưng..." Đoạn, cô di di ngón trỏ vào cái mũi ươn ướt của mèo đen, lại tiếp tục điệp khúc u sầu: "Thành công là tốt rồi."

Chỉ là có chút buồn vì không nhận được lời khen...

Mèo đen ngao ngao kêu, cái đầu nhỏ dụi dụi vào bờ ngực non mềm của Thánh Âm...

Con sen thật giỏi!

"Cảm ơn nhóc."

...

Hôm nay thật nhàm chán...

Mèo đen không có đến chơi với cô như mọi ngày...

Thánh Âm hiện giờ không có tâm tình đâu ra mà đi pha chế thuốc. Cô nàng ngả người dựa lưng vào lên tảng đá, tay cầm nhành hoa giấy đùa nghịch. Bộ ngực to mềm, đàn hồi rung rinh rung rinh theo từng nhịp thở của cô nàng. Nhấp lên nhấp xuống, hai miếng vỏ sò che đậy càng khiến người ta si mê hơn. Vòng eo nhỏ nhắn chỉ bằng một nắm tay là đủ để ôm trọn. Đuôi cá tùy tiện quẫy lội trong dòng nước. Cả hang động ngoại trừ thanh âm bếp lửa khẽ bập bùng ra thì cũng chỉ còn tiếng hít thở đều đặn...

Thánh Âm nhíu mày khó hiểu, đôi mắt u sầu khép hờ. Một lúc sau, cô ấy nhấc mí mắt dậy. Cặp đồng tử tím nhạt vốn đong đầy nỗi buồn nay tràn ngập sự vũ mị, lẳng lơ. Biến về hình thái nhân loại, yêu kiều cầm tấm sa mỏng che đi hạ thân trần truồng. Cô nàng hất hất tóc ra sau vai, liếm môi đảo mắt. Cong khoé miệng nhẹ nhàng: "Ai da, có vẻ như hôm nay có một vị khách lạ tới chỗ nghèo nàn này của bổn yêu tinh nhể. Quý hoá cho ta quá, xin hỏi ngài là quái vật từ phương nào bay tới?"

Tứ phía không gian tĩnh lặng, chưa đầy năm giây sau. Trong không trung truyền chợt đến giọng điệu non choẹt đầy tức giận: "Cái con yêu tinh nhà ngươi, trăm năm không gặp, tính cách vẫn như cũ là thế nào?"

"Thì đó..." Cười duyên che miệng khúc kha khúc khích hai tiếng, Thánh Âm lắc eo đầy phong tao mị hoặc. Đá lông nheo về hướng phát ra giọng nói: "Người ta là do nhớ ngài quá mà."

Xung quanh lại một lần nữa trở nên im ắng, Thánh Âm đặt mông ngồi lên cái ghế kim sắc được đục đẽo bằng đá, hai chân thon dài vắt chéo. Miệng ngân nga những giai điệu ngắn ngủn...Quả nhiên, đúng theo dự đoán của cô nàng. Ẩn thân thuật đã bị phá bỏ, thiếu niên xinh đẹp hạ cánh xuống nền đất, mang theo vòng hào quang của đỉnh Olympia. Vành mũ mềm mại, khẽ ngẩng lên. Ánh mắt kinh dị hướng về con Hải yêu Thánh Âm lả lơi kia: "Ngươi tém tém lại cho ta. Đừng có hở tí thì phóng điện nữa."

"Nhưng vì người ta..."

"Câm miệng! Ta còn nhỏ tuổi hơn ngươi đấy." Bực dọc kéo vành mũ che đi nửa gương mặt. Hiệu ứng thánh quang ban nãy còn toả quanh người cậu ta vô thức tan biến. Chuyên Húc móc cái hộp gỗ giấu sau lớp áo choàng hoàng kim. Cẩn trọng mở nó ra, cầm bọc giấy da lên, cậu ta mới liếc liếc sang cái con yêu tinh đang ngồi trên ghế: "Có mệnh lệnh ủy thác từ các vị thần linh đây."

"Uỷ thác gì cơ?" Nghiêng người ra đằng sau, ngón tay giơ lên đùa nghịch lọn tóc dài. Thánh Âm bâng quơ hỏi: "Ta phải làm sao?"

Trong lòng âm thầm vỗ ngực thở phào vì con yêu tinh này không có bắn thính như vừa rồi. Chuyên Húc mở bọc da giấy, tầm mắt chuyên chú cẩn thận, giọng điệu nhàn nhạt: "Hải yêu, Thủy thần Cộng Công thấy ngươi bị phong ấn ở đây trăm năm. Ngày ngày ủ rũ cô độc, nay ngài ấy thương tình bèn bay đến Cửu Trọng Thiên. Cầu tình với Bàn Cổ Đại đế cho ngươi một cơ hội để xám hối, dời thoát phong ấn trận và tu luyện thành tiên. Nếu chăm chỉ hơn nữa, ngươi cũng có thể phi thăng hoá thần."

Đọc tờ giấy, bụng dạ Chuyên Húc phun tào hơn tỉ lần...

Cái quái gì thế trời!

Con yêu tinh này thì có gì ủ rũ cô độc chứ???

Người trước mặt thao thao bất tuyệt một tràng dài, nhưng điều duy nhất gây sự chú ý của Thánh Âm là...

Cô có thể thoát dời phong ấn trận.

Thoát dời phong ấn...

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 22 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206
Tiến »