Nhật Ký Luân Hồi Của Hải Yêu

Lượt đọc: 3799 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206
Tiến »
Chương 59
hoàng hậu hồng hạnh xuất tường (5)

❊ ❊ ❊

"Công công, hiếm khi người mới đưa con ra ngoài mà. Mua con ăn thử đi." Tiểu hoàng tử thấy Thánh Âm tỏ ý không cho phép, gương mặt nhỏ bèn nhăn lại. Cúi mình xoa đầu nhóc ta, tiểu yêu tinh ôn nhu nói: "Tiểu công tử trưa nay đã ăn hai bát cơm rồi. Ban nãy lại ăn ít đồ ăn vặt ven đường nữa. Nô gia đây là lo cho ngài ăn nhiều quá đau dạ dày."

"Nhưng..."

Không để cho Yến Hành mếu máo tiếp, Thánh Âm cắt lời: "Nam tử hán đại trượng phu không lấy nước mắt rửa mặt. Nếu tiểu công tử muốn, lần sau nô gia đưa người đi ăn đậu hũ thối."

Nghe tới câu này, nước mắt trên khoé mi sắp sửa tràn ra của Yến Hành liền rút sạch. Nhóc ta mím môi, kéo căng khuôn mặt nhỏ: "Con là nam tử hán, con mới không khóc đâu."

"Ừ ừ, người không khóc." Thánh Âm đứng dậy trở lại, bàn tay nàng lại bị Yến Hành lôi kéo: "Công công ơi, ta muốn có hình người nhỏ kia."

Đoạn, nhóc ta chỉ vào sạp quán nọ.

Thánh Âm quay đầu nhìn theo. Ồ, đó chỉ là những cục đất sét nặn và tô thêm màu vào. Cái này đang là đồ chơi thú vị của bọn trẻ thời bấy giờ. Nàng dắt tay Yến Hành nhỏ bé đến đó, thanh toán mua một con.

Hai người lại tiếp tục đi dạo chơi tiếp.

Nhưng có một sự cố đột ngột đã xảy ra bên đường.

Thánh Âm bị lạc mất tiểu hoàng tử rồi.

Trong lúc nàng ngồi phân giọng cao thấp với chủ tiệm cầm đồ, Yến Hành cùng mèo đen nhỏ liền mất tích luôn.

Mất tích luôn...

Đường phố xế chiều, dòng người qua lại càng thêm đông đúc. Đèn hoa dần dần được treo lên lung linh rực rỡ. Các sạp quán ăn bán rong bắt đầu mở cửa đón chào vị khách. Thánh Âm đứng giữa dòng người đi đi lại lại, cố dùng thần thức liên lạc cùng Mồn Lèo...Ách, nhưng mọi thứ như thể chìm vào bật âm vô tín rồi.

Sủng hậu lén đưa hoàng tử ra ngoài cung dạo chơi, tội không đáng chết. Nhưng có khả năng cao là đám cung nhân sẽ phải đi chết thay.

Khi mà Thánh Âm luồn lách chạy khắp các con phố, chui vào từng ngõ ngách để tìm người. Điều này hiển nhiên không dễ dàng gì cả, tiểu hoàng tử ngắn ngủn có một mẩu, đâu phải nhìn cái là phát hiện ra ngay. Yến Hành đâu thì không thấy, thế mà lại bắt gặp một vụ công tử ức hiếp dân nữ.

Tiểu yêu tinh càng thêm buồn bực, lén lút dùng (*)âm công để đánh ngất đám phú nhị đại kia, cứu nguy dân nữ.

(*) Âm công: Tấn công bằng âm nhạc, dùng âm thanh để giết người.

Dân nữ đáng thương thấy người cứu mình là một công tử mỹ mạo yêu nghiệt, khí chất bất phàm. Da trắng môi đỏ, dung nhan như bỉ ngạn nở. Bèn thẹn thùng quỳ xuống đòi lấy thân báo đáp.

Thánh Âm:"..." Đàn bà ở thế giới nào cũng thật đáng sợ!

Sorry, lão nương không chơi less.

Hẹn kiếp sau nhé em gái.

Giờ bổn công công phải đi tìm con trai. =)))

...

Trời tối rồi.

Vào khoảnh khắc mà Thánh Âm đưa ra quyết định hồi cung dùng công phu mồm mép của mình để xin Lưu Tổ Đế trợ giúp, thì mèo đen nhỏ từ xó xỉnh nào đó nhảy ra liếm liếm tay nàng.

"Sao con giờ mới đến?" Nhấc Mồn Lèo lên trợn mắt với nó, Hải yêu nghiến răng nghiến lợi: "Có biết lão nương chèo đồi lội suối bao lâu để tìm mấy đứa không hả?"

Sen ơi...Trẫm không cố ý đâu. Chỉ là Yến Hành gặp chút chuyện phiền toái.

Áy náy dùng đầu cọ cọ vào lòng bàn tay nàng, Mồn Lèo bày tỏ nỗi lòng. Thánh Âm bèn thả nó xuống đất, hất hất ống tay áo, ra hiệu cho Mồn Lèo dẫn đường.

Á à, ra là Hành nhi thân ái bị bắt cóc.

Mắc mệt.

Lại phải cứu người.

May ta là mẹ nó đấy! ( Chị nhà sợ bị người khác cầu lấy thân báo đáp đấy mà:)))

_____

Hoa Gian Tửu.

Tửu lâu phong phú nhất giàu có bậc nhất kinh đô.

Chốn phong hoa duy nhất rất được giới quý tộc ưa chuộng. Mỗi gian phòng được thiết kế mang theo hương thơm man mát của tre và trúc. Bình phong chắn chứa chất đầy linh hồn nghệ thuật. Đồ ăn trong lâu thuộc hạng nhất đẳng, có vài món thậm chí còn nằm trong danh sách ngự thiện hoàng cung. Ồ, nhưng điều khiến rất nhiều nam nhân muốn mò đến nơi này tại vì.

Có bảng Phong thần đệ nhất hoa khôi đó nha.

Mỹ nhân xinh đẹp, mềm mại, trẻ trung, tươi non mơn mởn. Ai mà chẳng muốn đè. Đã không có ít người chi ra vạn lạng hoàng kim hòng trải qua một đêm xuân với những thiếu nữ trong bảng xếp hạng.

Nhưng cái tên đứng top.1, Dâm Dâm cô nương vẫn là một gương mặt ẩn số.

Tại vì cô nàng này đã tuyên bố chỉ hiến nghệ chứ không hiến thân. Huyền bí đến vậy, đã bao chàng công tử ca tình nguyện vung tiền gặp mỹ nhân. Sau đó lời đồn về nhan sắc vị này lan truyền cực mãnh liệt.

Cái gì mà giọng nói mềm mại như chim hoàng oanh, thấm đẫm tâm can nam nhân.

Rồi vẻ đẹp tựa thiên tiên không thuộc phàm trần, người nào mà gặp nàng ta sẽ rơi vào hai trạng thái. Một là bị vẻ đẹp trên trời đấy cảm hoá, cạo đầu quy y, một lòng xuất gia. Hai thì hoá quỷ, ngày đêm tương tư dai dẳng =)))). ( Sợ vcl ==)

Nhưng lời đồn kinh khủng nhất chính là Dâm Dâm cô nương này thực chất là đàn ông, và "nàng" ta chính là người khởi xướng cho xu hướng (**)đoạn tụ chi phích gần đây.

(**) Đoạn tụ chi phích = gay nhá.

Khi mà Thánh Âm nghe được mấy lời đồn quái quỷ này. Trong đầu nàng chỉ tòi ra duy nhất một câu hỏi.

Vì cớ gì mà đệ nhất hoa khôi này lại đặt nghệ danh là Dâm Dâm cô nương???

"Dâm" đây là dâm bụt hay dâm đãng?

Thế giới của người cổ đại có nhiều cái thật thú zị!

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 22 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206
Tiến »