Nhật Ký Luân Hồi Của Hải Yêu

Lượt đọc: 3802 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206
Tiến »
Chương 87
hoàng hậu hồng hạnh xuất tường (33)

❊ ❊ ❊

Nắng mai chiếu rọi sáng cả Hoàng cung hoa lệ, so với mọi ngày, hôm nay không khí trong cung bỗng căng thẳng, lạnh lẽo tới lạ thường.

Thánh Âm tỉnh dậy trên giường, ôm đầu dựa người vào mặt gối, nhíu mày vì đau: "Chết tiệt, hôm qua rốt cuộc là ta đã uống bao nhiêu ly rượu thế?"

Cung nhân không có ở đây, không một bóng người nào luôn. Thế nên cũng chẳng có ai đáp lời nàng cả. Vẫn là hệ thống chủ đột nhiên "tốt tính" lên tiếng: [ Rất nhiều. ]

"Rất nhiều là bao nhiêu?" Đừng bảo là nàng uống hết ba chục vò rượu đấy nhé!

[ Cô đã nốc hết hai mươi chín vò rượu. ]

"..." Nhiều vậy à? Thánh Âm vuốt mũi, bảo sao đêm qua chuyện gì xảy ra nàng không sao nhớ kỹ nổi: "Thế ta có nói gì linh tinh không?"

Men rượu ngấm vào cơ thể, khi đó là lúc mà Hải yêu không thể khống chế nổi hành động của bản thân nhất.

Hệ thống chủ phân vân một hồi, suy xét xem có nên nói thật không. Nhưng nếu nói thật thì có vẻ không thích hợp với tính cách cao lãnh, ít nói của nó. Nhưng nếu nói dối thì...Túc chủ đâu nhớ gì chứ.

Thế là hệ thống chủ vô cùng nghiêm túc bảo: [ Cô bảo tôi cô nhớ gái Nhật. ]

Thánh Âm: "..." Gặp quỷ!

Ta sao lại có thể nhớ gái Nhật?

Ngay khi mà con cá này định phán xét hệ thống chủ thì cánh cửa khuê phòng liền bị người khác kéo ra. Hà Ngâu xách váy hoảng hốt bước vào, quỳ xuống phúc thân Hoàng hậu theo lễ nghi, cô nàng lắp ba lắp bắp nói một lèo: "Hoàng hậu nương nương, sáng nay trong lúc chuẩn bị thượng triều thì Hoàng thượng bỗng dưng ngất xỉu. Đã qua nửa canh giờ tại Dưỡng Tâm điện nhưng Ngài ấy vẫn chưa tỉnh lại. Ngự y Y viện đang chẩn bệnh."

Sắc mặt Thánh Âm ngay tức khắc liền biến đổi, nàng nhanh nhẹn nhổm khỏi giường, xỏ đôi hài vào, ra lệnh cho a hoàn Hà Ngâu: "Vấn một kiểu tóc đơn giản cho bản cung, thay một bộ y phục màu lam đi. Không cần trang điểm, liền khởi hành đến Càn Thanh cung."

Sóng gió sắp tới rồi...

Vân Khinh...

Ngoài thềm Dưỡng Tâm điện, hàng đống lão nhân mặc đồng phục của Thái y viện đứng đó.. Gương mặt già nua, các nếp nhăn nhăn lại thật rầu rĩ, có người còn không nén nổi sợ hãi mà run cầm cập. Cửa điện hé mở, một lão nhân khác lại bước ra. Người này tên Đỗ Bạch Thuật, là ngự y có vị thế cao nhất trong viện, cũng là người có kinh nghiệm khám bệnh cho hoàng tộc nhất từ các đời vua trước. Ông ta đứng vững với chức ngự y chuyên dụng của Hoàng đế lâu năm vậy, chứng tỏ y thuật của ổng ắt hẳn rất cao minh. Nhưng lần này, Đỗ Bạch Thuật khẽ cúi mình trước Hoàng hậu, lắc đầu đầy bất lực.

"Nương nương, hạ thần đã cố gắng hết sức. E là bệnh tình của Bệ hạ do di chứng của vết thương trong vụ nổ lần trước..." Nói đến câu này, ông ta không dám nói tiếp. Chỉ run run giữ nguyên tư thế quỳ sụp đầy tuyệt vọng.

"Di chứng?" Thánh Âm khó hiểu. Di chứng nào nặng đến mức này đây?

Nàng cũng không có cáu giận sai người đem ngự y ra đánh cho một trận, trực tiếp vượt qua Đỗ Bạch Thuật, đi thẳng vào chính điện của Lưu Tổ Đế.

Rèm thêu màu vàng nhạt che khuất dáng vẻ yếu đuối của bậc cửu ngũ chí tôn. Thái giám tổng quản khúm núm đứng ở góc điện, biểu cảm trên mặt thương tâm gần chết. Nhìn thấy Hoàng hậu gấp gáp đi vào, y kính cẩn phúc thân: "Nô tài bái kiến nương nương."

"Đa lễ đi. Bệ hạ ngất từ khi nào?" Đi đến gần long thể của Hoàng thượng, Thánh Âm khẽ đưa ngón trỏ dí thử vô mũi lão ta, hơi thở vẫn còn đều đều. Nhưng khi nàng thử áp hai ngón tay cảm thụ mạch đập của lão, mém nữa thì hú hồn mà xỉu...

Mạch yếu quá, gần như sắp chết.

Sao lại thế này được?

Không phải hôm trước mới gặp còn khoẻ mạnh lắm sao?

[ Túc chủ, thế sự vô thường. ] Trong hoàn cảnh khó thở như vầy, hệ thống còn buông thêm một câu kiểu này nữa chứ. Hải yêu nhìn chằm chằm gương mặt tái nhợt vì bệnh tật của Lưu Tổ Đế, khẽ hỏi hệ thống chủ: "Ngươi nói xem, chàng còn cứu được không?"

[ Ta tiếc thay phải báo với cô một câu. Số của lão ta đã hết rồi, vận còn mỏng lắm, cầm hơi được mấy tháng nữa là ngủm. ] Nó là đang thông báo cho nàng, thời gian để hoàn thành nhiệm vụ tốt nhất cũng chỉ còn mấy tháng nữa mà thôi.

Lưu Tổ Đế mà chết, Thánh Âm không còn hậu đài, cơ hội hoàn thành nhiệm vụ liền trở thành con số âm.

Tiểu yêu tinh thực không cam lòng: "Không thể cứu sao? Nếu ta dùng dược của mình thì được không?"

Hệ thống chủ khó hiểu: [ Túc chủ luyến tiếc? ]

Ngập ngừng năm giây, nhìn lại cái mặt gầy gò của lão nam nhân vẫn đang ngủ trên giường. Thánh Âm lạnh nhạt nói: "Không tiếc, chỉ là lão ta chết sớm đến vậy. Ta nghĩ ta cũng khó sống."

Không tiếc thật sao?

Thánh Âm không rõ cảm xúc lúc này của mình là gì? Chỉ là có chút xót xa sao?

Nàng đương nhiên cũng có cảm xúc của riêng mình. Người đàn ông bên nàng sớm tối, vì nàng hiến dâng tất cả giang sơn, bảo vật trân quý...

Lão ta sắp đi rồi...

Có chút buồn. Nàng bảo hệ thống chủ: "(*)Bố Đường của ta sắp tèo rồi. Ngày tháng sau đấy sẽ khó sống lắm đây."

(*) Sugar daddy: Kim chủ bao nuôi là người đàn ông lớn tuổi =))))

[... ] Hệ thống bị chặn mồm, câm lặng một hồi, nó mới tiếp: [ Đây là số lão đã tận, dù cho túc chủ có cứu được lão, thì lão vẫn chết vì lí do khác thôi. ]

Thiên Đạo chỉ định, không thể trái lời.

Thái giám tổng quản vừa đi ra ngoài nay đã quay lại, cung kính bẩm Hoàng hậu: "Nương nương, chư vị phi tần cùng vương gia đang đứng ngoài kia."

___

**Mèo đen nhỏ thay mẹ nó đi làm vú em siêu cấp trông nom Yến Hành rồi. Nó sẽ sớm trở lại thoy**:>>>

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 22 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206
Tiến »