Nhật Ký Luân Hồi Của Hải Yêu

Lượt đọc: 3741 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206
Tiến »
Chương 76
hoàng hậu hồng hạnh xuất tường (22)

❊ ❊ ❊

Nghe xong những lời này của Lão Tú Ông, mặc kệ cho nó có phải là sự thật hay không, nhưng Thánh Âm chợt không còn cảm giác tội lỗi khi chuẩn bị mã tấu để chém chết Vân Khinh nữa. Người phụ này ác độc còn hơn cả nàng, gì mà dùng bom để nổ chết người chứ.

Chơi gì khủng vậy!

Quá đáng sợ! Nên thay Trời hành đạo, tiễn ả về Diêm Vương thôi.

"Sao rồi đồ nhi? Con nếu lo sợ bị ám sát thì cứ ở lại trong Hoa Gian Tửu chơi đi. Đừng về hoàng cung nữa, vi sư giới thiệu cho con vài nam kỹ cơ bắp, đẹp trai." Lão Tú Ông phẩy phẩy tay áo, hương thơm son phấn bắn ra tứ phía. May là con yêu tinh này đã ngửi nhiều đến nỗi không có cảm giác gì nữa. Nàng phiền muộn uống sạch ly trà, nói: "Sư phụ ơi, nghe từ người con thấy tình hình trong hoàng cung rất không ổn. Mà còn Yến Hành ở đó, con không thể bỏ mặc thằng bé được."

Không chỉ mỗi Yến Hành, còn nhiệm vụ.

Mẹ kiếp! Có cảm tưởng vị diện này sẽ ra đi trong sự thất bại.

"Vậy là con vẫn phải về hoàng cung đấy à? Ây dà, nếu con không nhắc đến thì ta cũng không nhớ mình có một đứa cháu đâu." Dứt xong câu này, Lão Tú Ông bèn đứng cái bật dậy. Hù cho Hải yêu giật bắn người, mém nữa làm rớt ly trà. Y nhìn đồ đệ nhà mình, một cái nhìn đầy bất đắc dĩ và cảm thông. Đưa ngón tay lên vén tóc, y buồn bực bảo: "Thiệt tình, ta vẫn luôn có mong muốn làm (*)ngoại tổ mẫu. Giờ biết mình có một đứa cháu rồi thì sao có thể để thằng bé chết được."

(*) Ngoại tổ mẫu: Là bà ngoại đó, ý là cái ông Lão Tú Ông này mún làm grandmother của Yến Hành đấy=))))

Vừa tỏ ra rầu rĩ, Lão Tú Ông vừa quay thêm mấy vòng để diễn tả nội tâm mình: "Nể tình tôn tử, vi sư sẽ mang đồ đệ ngốc trở về hoàng cung. Thế nên ấy, ta vừa mới từ Giang Nam trở lại kinh đô, tạm thời sẽ không đi phiêu bạt giang hồ. Lần sau đến Hoa Gian Tửu con nhớ mang đứa cháu này tới cho tổ mẫu nha~."

Chữ "nha" ở cuối lại còn phải ngân dàiiii...

Thánh Âm giật giật khoé miệng, kiềm nén xúc động muốn há mồm cười to. Cố ngoan ngoãn gật đầu: "Vậy đồ nhi xin nhờ sư phụ. Buổi sau gặp mặt, tuyệt đối sẽ không khiến người thất vọng."

"Đồ đệ ngoan...Hì hì hì..." Lão Tú Ông hất khăn gấm, cái eo mềm mại khẽ lắc lắc. Y cười tủm tỉm: "Để hôm nay, vi sư cho con mở mang tầm mắt."

Mở mang tầm mắt của sư phụ thật là bố nó khiến cho Thánh Âm hú hồn.

Lão Tú Ông bảo nàng đứng trước cửa đợi người, tiểu yêu tinh ngoan ngoãn làm theo. Ngồi xổm ở cửa sau Hoa Gian Tửu đếm hạt cát, đã quá một nén hương, sao vẫn chưa thấy sư phụ xuống...

Vừa mới nghĩ đến y, y liền xuất hiện, cứ như thần giao cách cảm vậy.

"Đi nào, đồ đệ ngốc. Chúng ta cùng vào hoàng cung."

"Sư phụ, người lại hoá trang...thành ai đây?" Thánh Âm phủi tay áo đứng dậy, nhìn vị công tử mặc thanh sam ngọc thụ lâm phong đứng trước mặt. Dung mạo phấn son dày đặc của y đã thay đổi, trở thành gương mặt của một người khác. Mà không chỉ vẻ ngoài, đến cả khí chất cũng được lột xác hoàn toàn. Cái vẻ ưỡn ẹo của một tên bê đê đã lặn mất tăm mất tích, thay vào đó chính là...nhìn y trông rất (**)strange, rất men lỳ.

(**) Strange: thẳng.

Nhưng mà bản chất của một người khó thay đổi lắm, dẫu cho vẻ ngoài y có thay đổi như thế nào chăng nữa.

Ngọc thụ lâm phong, tiêu tiêu sái sái không quá năm phút, Lão Tú Ông lại thể hiện cái bản chất buê đuê cho Thánh Âm xem. Y móc từ vạt áo ra một chiếc lệnh bài, vuốt ve nó đầy yêu thương: "Chỉ bằng cái này, chúng ta có thể dễ dàng đi qua cửa hoàng cung. Còn có gặp được Lưu Tổ Đế không là đều dựa vào con đấy, Âm Tử à."

"Đây là...lệnh bài chuyên dụng của phủ Kính vương."

"Chính là nó." Lão Tú Ông cắn nhẹ viền lệnh bài, cười đầy lả lơi: "Âm Tử, Kính vương tuy tay dài, nhưng Thái tử còn đó. Hoàng cung chưa hoàn toàn biến thành địa bàn của gã đâu."

...

Quả nhiên là sư phụ trước giờ không hề khiến Thánh Âm thất vọng. Tác phong làm việc của y ta luôn khiến nàng nể trọng. Một đường thuận lợi vượt qua vòng canh gác của thị vệ Ngọ Môn, bọn họ thế mà đã vào hoàng cung.

Thánh Âm đề xuất cho Lão Tú Ông đi dạo chơi trong hoàng cung một mình. Y đi chỗ nào cũng được, còn nàng muốn đột nhập vô Càn Thanh cung gặp lão phu quân kia. Ai ngờ Lão Tú Ông rất không đồng ý, còn tự hào vỗ ngực nói: "Để vi sư đích thân đưa con vào tẩm cung của Lưu Tổ Đế."

Không phải y vừa bảo nàng tự đi gặp Lưu Tổ Đế à?

Nàng đã nghĩ rằng vào hoàng cung là okla rồi. Đòi vào tận tẩm cung Hoàng đế là không thể nào.

Lại một lần nữa, tiểu yêu tinh đánh giá thấp sư phụ mình.

Ngoan ngoãn nằm yên trong lòng Lưu Tổ Đế, nghe hai lão đàn ông nói chuyện này với nhau. Thánh Âm mới hiểu ra, lí do vì sao Hoa Gian Tửu của Lão Tú Ông lại có thể dễ dàng kinh doanh ngay dưới chân Thiên tử vậy được.

"Ái phi, tên thật của y không phải là Lão Tú Ông đâu. Năm xưa y là Đại tướng quân cùng trẫm đánh vào Nam ra Bắc, lập lên giang sơn Minh Trí ngày nay. Y là Tứ Kinh tướng quốc, xin trẫm cáo quan ở ẩn đấy." Lưu Tổ Đế tươi cười đầy hạnh phúc ôm người thương trong lòng. Khoảnh khắc mà thấy nàng ấy lén lút quay về khiến tim lão sướng rơn lên. Cơn đè nén tụ trong ngực như thể tan biến.

Thánh Âm nằm trong lòng Lưu Tổ Đế, mới phát hiện ra lão gầy hơn trước. Không còn lắm da lắm thịt nữa, đến cả râu cũng cạo sạch nhiều.

Lão Tú Ông tuy đang đứng trước mặt đế vương nhưng mặt y chẳng hề có chút sắc thái lo sợ nào. Y hàn huyên vài câu, thế rồi xin Thánh Âm cho phép sang cung Khôn Ninh gặp tôn tử.

Người đi mất rồi, Thánh Âm mới ngẩng đầu khỏi lồng ngực của Lưu Tổ Đế, nàng phát hiện ra là trông lão trẻ hơn trước nhiều. Bộ dạng phi thường sạch sẽ thơm tho.

"Hoàng thượng...chàng..."

"Ái phi..." Lưu Tổ Đế xoa xoa đầu Hoàng hậu của lão, nở nụ cười ngại ngùng: "Trẫm sợ nàng về thấy trẫm ốm yếu bẩn thỉu, đành phải tút tát lại vẻ ngoài khiến cho nàng không chê trẫm đấy. Ái phi có thấy trẫm trẻ hơn trước không?"

Lão tưởng nàng đã dưỡng bệnh ở ngoài, được Tứ Kinh tướng quốc săn sóc. Sở dĩ lão an tâm vì Lưu Tổ Đế biết thừa giới tính thật sự của Lão Tú Ông...Và lí do Hoa Gian Tửu ra đời.

Tiểu yêu tinh nghe lão đàn ông này nói câu vậy, liền ngây người. Sau đấy mỉm cười: "Trong mắt thiếp, chàng vẫn luôn trẻ trung như vậy."

"Ha ha ha...Ái phi, trẫm chỉ sợ nàng chê trẫm xấu thôi."

< **Góc nghi ngờ chính bản thân**>

Viết xong chương này, tôi tự dưng thấy buồn cho Lưu Tổ quá.:<<<

Đội mũ bảo hiểm vào =))))

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 22 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206
Tiến »