Nhật Ký Luân Hồi Của Hải Yêu

Lượt đọc: 3771 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206
Tiến »
Chương 73
hoàng hậu hồng hạnh xuất tường (19)

❊ ❊ ❊

Sau khi Yến Đà Lôi dời đi, Thánh Âm lại hoài nghi lần thứ n, nàng sờ loạn y phục trắng trên người mình: "Là ai thay y phục cho ta?"

Ừm.. Càng nghĩ càng thấy có vấn đề.

Đáp án này, đương nhiên là Hải yêu chẳng thể biết rõ được.

...

Yến Đà Lôi tuy bước chân ra khỏi phòng nhưng chàng không có ý định chạy luôn. Đứng trước cánh cửa kéo, chàng ta khẽ gục đầu xuống. Toàn thân màu đen như trầm mình cùng bóng đêm. Trong ánh mắt đen thẫm kia, niềm vui hưng phấn khó tả tràn lan. Chàng dựa mình vào nền tường, một tay ôm lấy ngực, cảm thụ nhịp đập bùm bà là bùm cuồng nhiệt của trái tim. Gương mặt điển trai đỏ đến kì lạ...

Trời ạ, trời ạ! Vừa nãy hai người bọn họ...rất gần. Chỉ cần chàng tiến thêm một tấc nữa là có thể đè nàng ấy dưới thân...

Chàng biết, ngắm nhìn nàng thôi chưa đủ. Thứ mà chàng muốn với nàng còn nhiều hơn.

_______

Tin tức Hoàng thượng bị thương vốn dĩ sẽ được giấu kín. Nhưng ở đó đông người như vậy, tiếng gió thổi không giấu quá mấy ngày, liền lọt qua bức tường kín, trực tiếp truyền thẳng tới hậu cung.

Các phi tần người thì hả hê đắc ý, người thì cắn răng lo lắng không thôi. Không ai có tâm tư đâu với ngôi vị đế vương cả, tại vì hầu hết các vị thân vương cùng Thái tử đều bị thương trong buổi lễ tế.

À, mấy bà phi này có vài bà còn ác liệt hơn. Ngày đêm ngồi dưới điện thờ, mồm thì cầu nguyện cho nhi tử cùng Hoàng thượng, mồm lại nguyền rủa sao cho Hoàng hậu nương nương ngủm củ tỏi chết luôn đi.

Bọn họ đâu biết rằng Thánh Âm mới là một trong những người người bị thương nhẹ nhất.

À không, còn Yến quận vương nữa cơ mà. Chàng ta chỉ bị xây xước một xíu ở vùng da ẩn.

Tin tức Hoàng hậu nương nương sống chết không rõ, y hệt quả bom quăng mạnh vào hậu cung. Tạo nên một đợt sóng thần cực lớn, không ai lo lắng cho nàng ấy cả, có mỗi tiểu hoàng tử Yến Hành.

"Mẫu hậu sẽ chết sao?" Nhóc ta tự hỏi, hậu quả là nhận lại sự khinh bỉ của con mèo đang ườn mình nằm trên bàn ăn.

Yến Hành không hiểu ý con mèo này là gì, nhưng mà nhóc ta sắp khóc nữa rồi. Đúng vậy, đây có lẽ là lần thứ hai mươi tám nhóc ta rơi nước mắt. Thái giám Tiểu An ban đầu khuyên nhủ tiểu hoàng tử, không ngờ lại bị nhóc tỳ này cáu kỉnh hạ lệnh đuổi người. Mồn Lèo thấy nước mắt sắp ộc bờ mi, bèn ngồi thẳng lưng, buồn bực dùng chân trước đỡ cái trán lắm lông. Bản mặt mèo tràn ngập sầu đời.

Con Sen còn chưa có chết, nhãi con này khóc lóc hoài khiến trẫm thật mệt.

Trẫm là Mèo Thần cơ mà, từ khi nào lại trở thành vú em siêu cấp đây? Lại còn phải thay Sen đi trông trẻ.

Yến Hành đang rấm rứt rơi lệ, chợt cảm nhận được một cục đệm thịt bông đụng đụng vào mu bàn tay. Nhóc ta ngẩng đầu, đối diện với đôi con ngươi tròn xoe của Mồn Lèo. Thẫn thờ said: "Mẫu hậu...mẫu hậu...sẽ chết ư?"

Mồn Lèo: "..."

Bố cào rách mặt mài giờ! ( Mèo yang hồ? =))))

___

Thánh Âm ngồi nghỉ ngơi, biết trước được mình sẽ được đưa về hoàng cung, nàng liền không suy nghĩ gì nhiều nữa. Tạm thời có mèo đen nhỏ bên cạnh Yến Hành, sẽ không ai có thể hại chết thằng bé được.

Chân bị thương, Hải yêu đương nhiên không biết được nơi nàng đang nghỉ là ở đâu. Nhưng chỗ này của Yến quận vương cũng rất không tồi, gian phòng nhỏ chỉ cần kéo nhẹ rèm cửa lên là có thể thu trọn toàn bộ cảnh núi sông bên ngoài vào tầm mắt.

Không rõ thời gian đã trôi qua bao tuần, nỗi hoài nghi trong đầu Thánh Âm càng mãnh liệt. Nàng lại hỏi Yến Đà Lôi, rốt cuộc khi nào chàng ta sẽ đưa nàng về hoàng cung?

Chân nàng sắp khỏi rồi còn gì? Nam nhân này có ý xấu gì đây?

Mi mắt Yến Đà Lôi cụp xuống, nhìn vào đôi chân có thể đứng chệnh choạng của thiếu nữ trước mặt. Chàng nhíu mày nhìn nàng, không vui đưa tay đỡ nàng ấy về giường ngồi: "Nương nương tĩnh dưỡng thêm vài hôm nữa. Thần sẽ đưa người về hoàng cung."

Dường như sắc mặt chàng ta có chút u tối. Thánh Âm rùng mình bởi vẻ tối tăm khó lường này: "Được rồi. Ngươi lui đi, bản cung muốn nghỉ ngơi."

...

Tối hôm ấy, tiểu yêu tinh trằn trọc không ngủ. Nàng chán chường đưa hai tay chống cằm, ngắm nhìn cảnh sông núi trong bóng tối. Chẳng có cảnh đẹp gì sất, ngoại trừ tiếng sóng vỗ êm tai.

[ Túc chủ, chồng cô tỉnh lại rồi.] Hệ thống chủ ngoi lên, nhỏ giọng thì thào với Thánh Âm.

Tiểu yêu tinh ỡm ờ một hồi, sau đấy mới nhớ ra chồng mình là ai: "Ông ta chưa chết? Thế sao vẫn chưa sai người đi tìm ta?"

Lưu Tổ Đế tỉnh dậy, thấy hậu cung thiếu vắng sủng hậu lão yêu thương là nàng thì phải đi tìm nàng chứ nhỉ?

Hệ thống chủ để mặc con cá đần độn này suy nghĩ, nó lăn đi chỗ khác chơi.

Đến lúc này rồi, tiểu yêu tinh còn chưa hiểu chuyện gì xảy ra thì nàng là đồ ngu mất. Chết tiệt, ngay từ đầu nàng đã vốn ngu rồi...

"Yến Đà Lôi đang giam lỏng ta?"

Hoàng thượng tỉnh lại chắc tầm một hai ngày, đây là tin đại mừng. Ắt hẳn Yến quận vương đã nghe được. Chàng không thông báo cho Hoàng hậu nàng đây mà âm thầm giữ bí mật...Chàng ta đúng là có ý xấu thật.

Có thần tử nào mà cứ hễ lại đòi gần gũi nương nương đâu?

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 22 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206
Tiến »