Nhật Ký Luân Hồi Của Hải Yêu

Lượt đọc: 3812 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206
Tiến »
Chương 19
anh chồng quân nhân của tôi (14)

❊ ❊ ❊

(*)“*Muốn quên nhưng lại không cam lòng*

*Xem đi nỗi niềm nhớ thương giả dối đã tan thành mây khói* ”.

*Chỉ đành nói chúc ngủ ngon với chính mình*...

Năm ngày sau... Truyện Light Novel

Người Là Tình Nhân Nhỏ Bé Của Ta: [ Chết tiệt, Âm Tử! Tôi bảo cô viết ca khúc buồn. Ai dè cô cày hẳn ra bài nhạc như thế, hại tôi khóc ngập nhà vệ sinh rồi!!! ಥ_ಥ.]

Gió Thổi Bay Lung Lay Đôi Dép: [ Thiết nghĩ, cảm thấy thanh âm tan nát cõi lòng này như thể chạm sâu đến tâm hồn em ??.]

Video mới đăng được vài ngày, lượt xem đã lên tới mấy chục vạn...Thánh Âm thật không ngờ, vid của cô lần này lại có nhiều người đòi khóc lóc ỉ ôi đến thế...

Ách, không phải các người đòi ta ca khúc nhạc buồn sao?

Thứ nhân loại kì cụt!

Ánh trời chiều sớm ngả về Tây, nhuốm sắc màu đỏ rực tàn lụi. Tàn nắng yếu ớt cố xuyên qua cửa kính, rọi vào căn phòng. Thanh âm gió thổi nhẹ nhàng của cảnh hoàng hôn thật êm dịu làm sao...

Gọi đây là phòng sáng tác...thì đúng là thế thật. Đủ các loại nhạc cụ được bày quanh phòng: một chiếc đàn dương cầm, cây đàn guitar màu nâu mộc mạc, cổ cầm truyền thống đặt trên kệ đỡ bên góc phòng...đa số đều là đàn và lụa. Nhưng nổi bật nhất, vẫn là cây đàn Lia được treo đựng trong tủ kính... Đàn có bảy giây đơn giản, thiết kế theo hình dạng nốt nhạc bằng thủy tinh pha lê. Màu nước trong suốt cực kì tinh xảo, trân quý vô cùng. Lưng đàn in hình con mèo đen nhỏ xinh xẻo ** teo. Đã vậy còn đi kèm với cái móc khoá con vịt vàng moe moe nữa chứ. Đúng là một vật phẩm tuyệt nghệ, thu hút ánh nhìn người khác.

Nghề nghiệp của Thánh Âm là làm ca sĩ giấu mặt trên tiktok, cầm lấy một nhạc cụ nào đó. Đeo mặt nạ hồ ly lên che đi gương mặt xinh đẹp này, là cô có thể vô tư làm điều mình muốn rồi...

Há mồm ngáp dài một hơi, tắt phụt di động đang phát sáng trong tay mình. Bỗng nhớ đến điều gì đó, Thánh Âm cầm chiếc đồng hồ nhỏ trên mặt bàn làm việc, tự hỏi: "Giờ đã hơn năm giờ rồi sao?"

Bình thường mà nhỉ?

Đã tới giờ ăn tối đâu.

Ăn tối...

Ăn tối à...

Ăn gì ta?

Như thể nhớ tới một điều không may mắn nào đó, Thánh Âm bỗng bật dậy. Dọn dẹp qua loa đống giấy bút trên bàn, tùy tiện nhét vào cái ngăn kéo. Cô bắt đầu xách mông mình lao lên tầng, dáng vẻ chạy kia như thể đang chạy trốn zombie vậy...

A a a! Bổn yêu tinh quên béng mất!

Tối qua trong bữa tối, Vĩ Kì có nói qua với cô là tối mai hai người họ cùng đến tham dự một bữa tiệc nhỏ ở một khách sạn nào đó.

Khách sạn gì thì Thánh Âm không có nhớ...Hic hic, đến cả việc có bữa tối cô còn chẳng nhớ nữa là.

Vừa mới bước vào phòng, dưới cổng ngoài sân chợt vang lên tiếng xe ô tô kêu bíp bíp. Thánh Âm thầm nghĩ chắc là tài xế đến đón mình rồi. Nhanh nhẹn bới hết tủ đồ quần áo ra, cầm lên trên tay một chiếc áo đen xuyên thấu...

Không được, quá mỏng.

Một chiếc váy màu đỏ...

Không được, quá ngắn và rất ư diêm dúa...

Cái váy trắng khác...

Bỏ qua nốt, quá đơn điệu.

Chết tiệt, sao làm người lại khó vậy chứ. Chọn mỗi cái áo đi chơi đều là một vấn đề khó nhằn...

Hoàng gia đại tiểu thư, cô làm người gần hai chục năm nay. Bây giờ chỉ vì không chọn được một bộ đồ vừa ý thì cô kêu làm người khó sao?

Tiếng cửa mở ở dưới tầng truyền lên, Thánh Âm ló đầu ra khỏi phòng, to giọng gào xuống tầng: "Đợi tôi một tí." Sau đó, như điên bới tung tủ quần áo của mình lên...

Vẫn không có bộ nào mặc được á.

Lật bàn, người ta nước đến chân mới nhảy. Còn ta đây nước ngập cổ mới cố thoát. Liệu còn kịp không đây?

Trong lúc đang hoài nghi bản thân, tầm mắt xinh đẹp của cô nàng chợt rơi vào một chiếc váy liền thân được treo cuối góc tủ. Váy mang màu xanh đặc trưng của biển cả, tươi mát nhàn nhạt. Cổ áo thiết kế ren trắng hoa văn tinh tế, mềm mịn, trễ xuống một chút lộ ra xương quai xanh mê người. Chân váy đuôi cá bó sát đặc biệt tôn lên dáng người yêu tinh ma quỷ của cô...Đây hình như là một bộ thiết kế trong bộ sưu tập thời trang xuân hạ năm ngoái mới ra mắt của nhà thiết kế Hidram bên Ý thì phải?

Thánh Âm như thể bị mê hoặc, sao cô không biết trong tủ đồ mình có chiếc váy đẹp thế này nhỉ?

Được, mặc vào nào.

Lấy tốc độ ánh sáng ném hết đống quần áo vào tủ. Thánh Âm nhanh nhẹn mặc chiếc váy xinh đẹp trong gương, cô phi thường ưng ý. Tốt lắm, rất thanh nhã nhưng lại không kém phần sang chảnh, gợi cảm song không quá dung tục...

Giờ chỉ cần đeo khuyên tai, tô một ít son là lung linh rạng ngời ông mặt trời rồi.

____

(*) **Bài hát "Muốn chết nhưng lại không dám**" (**Bài hát của Tỉnh Lung**).

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 22 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206
Tiến »