Nhật Ký Luân Hồi Của Hải Yêu

Lượt đọc: 3762 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206
Tiến »
Chương 77
hoàng hậu hồng hạnh xuất tường (23)

❊ ❊ ❊

Thánh Âm trở về hậu cung, việc đầu tiên nàng làm là đi ủi chết bà Mẫn Quý phi vẫn luôn tơ tưởng ngôi vị Hoàng hậu này. Ai bảo con trai bả đòi giết bản cung cơ?

Mẫn Quý phi ở trong cung âm thầm bị hành hạ cho sắp chết đói thì Kính vương điện hạ trên buổi thượng triều cũng không dễ dàng gì cho cam.

Hôm nay Hoàng thượng đích thân lâm triều rồi.

Ngồi trên long ỷ mắt lạnh nhìn đứa con năm xưa mình từng sủng ái, trong lòng Lưu Tổ Đế phẫn nộ vô cùng. Lão ngồi lắng nghe hàng đống nhân chứng, vật chứng do bên Hình bộ đưa ra. Và Thái tử là người dâng nốt bức mật thư cuối cùng: "Phụ hoàng, mật thư này có chính dấu ấn của Kính vương phủ. Nó được gửi lên cho một tiểu thần quan trước khi lễ đài diễn ra một ngày."

Đoạn, y dâng bức thư đó đưa cho đức vua kiểm chứng. Lưu Tổ Đế đọc xong, cực kì cáu giận. Trực tiếp cầm nghiên mực trong tay thái giám, ném mạnh một cú thẳng vào đầu Kính vương. Đầu gã tức khắc chảy ra máu tươi, máu tươi cùng màu đen của mực lẫn lộn với nhau. Nhìn thế nào cũng thật mẹ nó doạ người.

Thái tử tâu thưa xong một tràng, bèn rất ngoan ngoãn lui về vị trí của mình. Đứng đằng sau y là Yến quận vương. Chàng cúi mình chắp hai tay, nghiêng đầu đội mũ cánh chuồn chuồn, nghiêm giọng thưa: "Bệ hạ, hạ thần đã hợp tác cùng Triệu đại nhân, tra ra được thích khách ám sát Sở vương và Sử quan trong đường đến biên giới Nam Man. Hung thủ là Kính vương ạ..."

Trong một buổi triều, tội trạng của Yến Ngụy bị liệt kê ra thành một danh sách dài. Ban đầu phe Kính vương còn cãi cố cãi tốt cho gã, nhưng chứng cứ mà Hình bộ đưa ra quá mức chân thực. Bọn họ từ phản kháng trở nên câm lặng...

Vì ngôi vị mà giết vua cha, mẫu hậu...

Huynh đệ tương tàn...

Yến Ngụy này, sao có thể làm càn đến vậy...?

"Yến Ngụy, ngươi có muốn biện giải gì không?" Lưu Tổ Đế nhìn đứa con trai đang quỳ phục trên nền đất, còn đâu dáng vẻ của một vương gia, giờ nhìn gã thật thảm hại làm sao.

Thái tử cúi mặt, tầm mắt thông cảm nhìn chằm chằm vào Yến Ngụy sắp sửa rớt đài kia. Sau đó lập tức đứng thẳng lên. Lén lút lau bớt mồ hôi dính trong lòng bàn tay đi...

Yến Ngụy cúi gằm mặt không nói gì, đến cả một ánh mắt cũng không thèm liếc đến đấng quân vương ngự toạ trên ngai vàng. Không ai cầu tình cho gã cả, tại vì đến cả gã cũng cảm thấy bản thân mình quá mức ác độc.

Gã không sai người đi ám sát Ngũ đệ...nhưng gã đã đặt bom để khiến cho cha mình chết.

Dù có giải thích hay không, cũng chẳng ai tin nữa rồi.

Đáng ra...gã không nên nghe lời ả đàn bà đó. Hoàng hậu nương nương tuy khắp giang hồ tiếng xấu lan tỏa. Nhưng ít nhất trong hậu cung nàng cũng ít khi đụng chạm tới mẫu phi gã, cớ sao gã phải lao đầu hại nàng, đi tìm đường chết đây?

"Nhi thần...không còn gì giải thích."

"Kính vương vì tham lam quyền lực, hạ sát thân thích. Phạm vào tội đại nghịch bất đạo, biếm làm thứ dân, tước bỏ tước vị Thân vương. Phủ Kính vương lập tức niêm phong, đem tất cả thê tử, thứ thiếp, con cái nhốt vào Đại lao. Chờ ngày đưa lên pháp trường." Vì Yến Ngụy là nhi tử Lưu Tổ Đế, chỉ có thể diệt môn chứ không thể diệt tộc.

Hình phạt này quá mức thích đáng, Thánh Âm ngồi trên Phượng toạ ẩn sau mành trướng vô cùng hài lòng. Nhìn xem, nhân cơ hội này đập bẹp Vân Khinh "nhuôn". Sáng nay nàng đã bò theo Lưu Tổ Đế đi thượng triều. Đây cũng không phải là lần đầu lão ta cho nàng ngồi nhiếp chính nên phản ứng của chúng quan đã sớm quen thuộc.

Yêu hậu này chỉ thiếu điều giết chồng ngồi lên long ỷ mà thôi.

[ Túc chủ, cô không thể sát hại những sinh mệnh vô tội.] Đang mải mê cắn hạt dưa, chợt giọng điệu thối hoắc của hệ thống vang vọng. Thánh Âm nhướn mày: "Ta nào có giết sinh mệnh vô tội nào đâu. Yến Ngụy cùng Vân Khinh...À..."

Tội của Yến Ngụy cùng Bạch Liên Hoa làm, mắc mớ gì lôi cả người vô tội đến chết cùng.

Thánh Âm cắn nốt hạt dưa cuối cùng, mới bắt đầu há miệng cầu xin Lưu Tổ Đế...

...

Chiếu chỉ hạ xuống, phủ Kính vương chính thức niêm phong. Cấm vệ quân đi áp giải có mỗi Vân Khinh cùng a hoàn cô ả đi. Để lại đám người Kính vương phi vẫn đang ngơ ngác...

Chuyện gì thế này?

Kính vương phi dắt đứa con trai đứng ngẩn ngơ, bỗng nhiên Thống lĩnh Cấm vệ quân Tôn Hiến đi đến gần đây. Hắn nghiêng người, nghiêm túc nói với nàng: "Hoàng hậu cho mời phu nhân cùng tiểu thiếu gia vào cung ạ."

Thánh Âm rất ư hào phóng, đối với người phụ nữ bị sắp thành goá bụa này như Kính vương phi...À không, giờ nên gọi nàng ta là Yến phu nhân. Nàng cực kì tận tình ban thưởng nàng ta vài món đồ có giá trị cùng lời an ủi. Đều là phụ nữ cả, sao có thể chèn ép nhau được.

"Thần phụ cảm tạ ân đức của nương nương."

"Không thành vấn đề. Dẫu sao tiểu thiếu gia cũng là cháu trai của Hoàng thượng, người không thể vì Yến Ngụy mà đuổi cùng giết tận được. Ngươi tạm thời quay về nhà mẹ đẻ ở đi. Sóng gió còn chưa trải hết đâu."

Yến phu nhân gạt bỏ nước mắt đọng trên khoé mi. Cùng con trai một lần nữa quỳ lạy cảm tạ Hoàng hậu: "Thần phụ tạ ơn nương nương."

Phu quân vô tình, thứ thiếp vô lễ. Nàng chỉ đành cố phấn đấu vì nhi tử. Ai ngờ đùng một cái Yến Ngụy lại làm ra chuyện tội ác tày trời này, may thay là có nương nương thương xót cầu tình. Nếu không thì mẫu tử nàng phải gánh chịu oan ức, biết kêu cho ai thấu?

Hoàng hậu nương nương...đâu có xấu xa như trong lời đồn.

_______

< **Góc tác giả** >

Vị diện này sắp end rồi, trẫm nói là sắp thôi nha. Mọi người đã chuẩn bị tốt mũ bảo hiểm khiến trẫm rất mừng =)))

Bình chọn vị diện sau, cho đến khi hết thế giới này trẫm sẽ quay lại chương này đếm phiếu vote nghen ??

1, Hoá ra...tôi đã từng chết ở quá khứ.?( Tương lai Dân quốc:)))

2, Tuyết thần...mùa đông sẽ không còn nữa.☃️❄️.( Hoàng gia phương Tây. Vị diện này là một thử thách lớn thú zị. =))))

Chọn đi nha, trẫm rất mong chờ ???

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 22 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206
Tiến »