Nhật Ký Luân Hồi Của Hải Yêu

Lượt đọc: 3815 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206
Tiến »
Chương 70
hoàng hậu hồng hạnh xuất tường (16)

❊ ❊ ❊

Buổi tối tại phủ Yến quận vương...

Lão tổng quản đứng một bên hành lang, ra hiệu cho đám người hầu cẩn thận bưng từng rương gỗ đựng bảo vật vào. Ông ta giơ tay vuốt ngực mấy cái, thở phì phò vì mệt mỏi. Đã qua hai canh giờ rồi, đây có lẽ là rương báu cuối cùng từ hoàng cung gửi đến đi.

Rương báu cuối cùng được cất đi thành công, đám người hầu cùng lão tổng quản bước chân ra khỏi phòng ngân khố. Quỳ xuống phúc thân, và đại tổng quản mở miệng trước: "Quận vương, ngân khố chúng nô tài đều sắp xếp xong rồi."

Yến Đà Lôi khẽ gật đầu, sau đó phất tay vài cái. Làm quản gia cho phủ ngài ấy đã lâu, lão tổng quản đương nhiên hiểu rằng đây là quận vương nhà ông đang đuổi người, liền rất thức thời đưa đám người hầu cắp đít dời đi.

Khoá xong cửa phòng ngân khố, Yến Đà Lôi mới trở về nội thất nằm ngủ. Chàng đã thay ra bộ Nguyệt bào mặc trong cung yến, treo nó ở giá đỡ. Trên người khoác độc nhất bộ trung y màu trắng. Gối đầu trên nhung chẩm, Yến Đà Lôi dí chiếc túi thơm nhỏ màu đỏ vào mặt mình, tham lam hít hà...

Đây là một chiếc túi thơm thêu sắc đỏ chim phượng hoàng. Là vật dụng duy nhất mà chàng ta may mắn cướp được từ Thánh Âm. Tuy mùi hương từ cái túi này không thể so sánh được với người thật, nhưng có còn hơn không. Dẫu gì nó cũng là đồ đã nhuốm mùi thơm cơ thể nàng...

Tự dưng cảm thấy ghen tị với cái túi thơm này...

Yến Đà Lôi vẫn chưa có tắt nến đi ngủ, mà cứ nắm chặt chiếc túi thơm nhỏ trong tay. Tầm mắt si ngốc của chàng ta lại hướng đến bức hoạ nữ nhân treo trên mặt tường bên cạnh giường. Nữ nhân trong tranh phi thường xinh đẹp, một vẻ đẹp thanh vận tuyệt trần. Tư thế múa của nàng ấy qua bức họa được khắc hoạ vô cùng dẻo dai, mềm mại.Sóng mắt đa tình hút hồn người khác. Từng sợi tóc lớt phớt qua gò má hoàn mỹ, đôi lông mi cong cong như cánh bướm run rẩy. Cần cổ cao ngẩng lên để lộ ra xương quai xanh đẹp kiêu sa, ngạo nghễ. Dây áo quây ngực chèn ép đôi gò bồng đảo hút hồn kia. Chỉ mặc có mỗi bộ hồng y đơn giản, thế mà trông nàng y hệt tiểu yêu tinh bước ra từ các câu chuyện dân gian. Thành công câu mất tâm hồn của chàng...

Khi đó, chàng hai mươi ba tuổi, đến nơi đất Giang Nam sông nước chiêm ngưỡng cảnh đẹp. Lại vô tình chứng kiến được điệu múa Nghê Thường Vũ Y nọ của người ấy, từ đó mặc định nàng sẽ vĩnh viễn thuộc về mình...

So với Giang Nam, nàng mới là cảnh tượng đẹp nhất trong lòng chàng.

Mạc Đà Lôi trẻ tuổi chưa phải là Yến quận vương. Chưa có cẩm tú tiền đồ, chưa có phủ lớn dựng tại kinh đô, cũng chưa có nhiều người coi trọng chàng đến vậy. Ngoại trừ cái danh Tân Trạng Nguyên kia ra, chàng chẳng có gì cả. ( Bố đấm chết mẹ m giờ, thế còn kêu không có gì?:)).

Nhất kiến chung tình, nhị kiến khuynh tâm. Năm xưa nếu mà nghe thấy câu này thì Yến Đà Lôi quả thật sẽ khịt mũi khinh thường. Cho đến khi mà mình trở thành nạn nhân của tiếng sét ái tình, chàng mới hiểu...

Tìm hiểu một chút quanh đất Giang Nam, hoá ra cô nương này chính là đệ nhất hoa khôi của lầu xanh. Và đây cũng là màn biểu diễn đầu tiên của nàng ấy ra mắt công chúng. Mạc Đà Lôi nghe vậy vừa chua xót vừa hưng phấn. Chua xót vì nàng tuổi còn nhỏ vậy, thân là nữ nhân mà phải cố làm trò vui cho người khác. Hưng phấn là vì, chàng đã có cơ hội biến nàng ấy thành của mình...

Nhưng không...

Sau bao nỗ lực, nàng ấy vẫn không phải là của chàng...

Chỉ trách bản thân mình không đủ quyền lực.

Yêu bằng mắt đúng là cách yêu ngu xuẩn, tầm thường. Mạc Đà Lôi đã cố gắng an ủi bản thân rằng mình sẽ sớm quên đi nàng ấy. Là chàng quá tự tin, sau đó bị ông trời vả cho lật mặt. Trải qua bao nhiêu năm, gặp qua bao mỹ nhân, lập ra bao công danh, cũng không bằng giây phút ấy chứng kiến điệu múa của người ở trên Liên Đài Giang Nam...

Chàng nhớ nàng...Nhớ đến mức giờ đã sắp ba mươi tuổi mà vẫn không dung nổi bất cứ nữ nhân nào bên người mà không phải là nàng...

Tình cảm khó nói ra...Sẽ càng khó khăn hơn khi nàng là Hoàng hậu...

Đêm đen mộng mị, người đàn ông ngồi dựa đầu vào thành giường gỗ. Tầm mắt đói khát dán chặt lên bức hoạ điệu múa của mỹ nhân Tay đặt chiếc túi thơm lên lồng ngực, ngay cạnh nơi mà trái tim đang đập bùm bà là bùm. Chàng nhắm tịt mắt, cố gắng tưởng tượng đến viễn cảnh thật dâm mỹ, đặt nàng ấy dưới thân tha hồ chà đạp. Nghe được tiếng rên cầu hoan khóc lóc thảm thiết xin tha...Hơi thở của Yến Đà Lôi dần trở nên thô suyễn, đôi con ngươi đen ngòm như phủ lên một lớp sương. Bàn tay phải của chàng nắm người em trai dưới thân mà chuyển động cực nhanh. Tự phóng thích ham muốn cực đoan trong tay mình đầy vui sướng...

Hoá ra chỉ mỗi túi thơm của nàng thôi, cũng khiến chàng điên cuồng mức vậy.

Đến tận sáng canh ba, nến ở phòng ngủ của Yến quận vương mới tắt...

< **Góc tuổi tác**>

Thánh Âm sắp mười chín tuổi còn Đà Lôi hai bảy ròi nhá ???**

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 22 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206
Tiến »