Nhật Ký Luân Hồi Của Hải Yêu

Lượt đọc: 3820 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206
Tiến »
Chương 53
anh chồng quân nhân của tôi (48)

❊ ❊ ❊

Thánh Âm không thể nào lay chuyển được ý nghĩ không bình thường của Vĩ Kì, cô đành tạm thời từ bỏ. Việc quan trọng trước mắt hiện không phải cái này.

Bị Vĩ Kì giam cầm trong lồng ngực, Thánh Âm phải quay đầu mắt đối mắt với Lăng Hành Vân. Thần sắc trên mặt tràn đầy sự bỡn cợt: "Làm chó cho bà ta lâu năm vậy. Tôi rất thưởng thức sự trâu bò của Lăng tiên sinh đấy."

Sau khi xác nhận rằng kẻ địch trước mặt đã biết chân tướng mọi chuyện, ban đầu Lăng Hành Vân còn thất kinh nhưng giờ thì vẻ mặt hắn chỉ thật ẩn nhẫn: "Đây không phải đều do Tiểu Âm sao. Tôi cũng chỉ vì muốn sống nên mới bị dồn đến bước đường cùng này."

"Ha, thật sự nghĩ rằng nhắm được điểm yếu của tôi thì có thể khiến tôi cam tâm chịu chết. Các người đúng là một lũ ngu xuẩn ngây thơ. Ả ta đem con mình đi chịu trận thay, vậy mà anh còn dám đơn thương độc mã đối đầu với Lôi tộc."

Lăng Hành Vân không trả lời. Thánh Âm rất bực mình, đặc biệt là khi nhìn thấy Lăng Tiêu Diễm thân xác rách nát vì chịu khổ quá nhiều. Ánh mắt cô trở nên sắc bén đáng sợ. Nhưng cái nhìn tựa lưỡi dao lam đó lại không dành cho Lăng Hành Vân nữa: "Tố Nhu Mi, cái tên của bà phèn như bản tính chó má của bà vậy. Mẹ kiếp, bà nghĩ lão nương ăn chay à? Có bản lĩnh thì lăn ra đây nói chuyện nhân sinh này."

Thánh Âm không phải Mary Sue, nhưng hổ dữ còn không ăn thịt con. Tố Nhu Mi này vì được sống không từ thủ đoạn hại người, hại cả cục thịt mình dứt ruột đẻ ra. Bảo sao đời trước chết đi liền bị Hắc Bạch Vô Thường đày đoạ vào kiếp làm quỷ.

Dường như thấy tâm trạng của cô sắp bùng nổ, Vĩ Kì bèn ôm chặt tiểu yêu tinh như đang trấn an. Một tay thì vỗ vỗ đầu cô ấy, cố gắng xoa dịu cảm xúc cáu kỉnh của một con thú nhỏ: "Ngoan, anh dự liệu hết rồi."

"Anh trai, anh trai...Chuyện gì vậy? Mẹ mình có liên hệ gì với việc này sao?" Lăng Tiêu Diễm sau khi nghe Thánh Âm réo tên mẹ mình ra. Một bụng đầy nghi hoặc bèn ngước mắt hỏi Lăng Hành Vân.

"Đâu chỉ đơn giản vậy." Khí thế muốn xông lên đấm người của Thánh Âm trong phút chốc lặn mất tăm. Liền trở lại làm một con yêu tinh vô hại mê người. Dựa vào lồng ngực người đàn ông đang ôm mình. Cô mở miệng thay Lăng Hành Vân trả lời em gái hắn: "Tố Nhu Mi muốn giết chết tôi nhưng không tiện lộ mặt. Cho đến khi bà ta biết được anh trai cô với tôi từng có quan hệ yêu đương, bèn mượn danh nghĩa điều này để quấy rối tôi từ hai, ba năm trước. Hồi xưa, có một lần tôi sang Mỹ tìm kiếm tin tức. Bị sát thủ truy đuổi cũng là do bà ta thuê. Không chỉ vậy, năm lần bảy lượt quấy rối tôi cũng đều do bà ta làm. Anh trai cô cùng cô đều là con rối của bà ta mà thôi. Bất quá, xem ra trong mắt bà, Lăng tiên sinh có giá trị lợi dụng hơn cô nhiều."

Tay cầm súng của Lăng Hành Vân siết chặt, hắn không dám nhìn vào mắt của Lăng Tiêu Diễm. Chỉ có thể đau đớn nhắm chặt mắt, thở sâu thật bình tĩnh.

Đúng vậy, hắn là con rối. Hắn biết rõ người mẹ ác ma của mình có bao nhiêu tàn độc. So với em gái không biết gì kia. Thì hắn phải chịu nhiều sự uy hiếp từ Tố Nhu Mi hơn.

"Thế..." Nghĩ đến anh trai cùng với tình trạng người không ra người, ma không ra ma này của mình. Lăng Tiêu Diễm khóc đỏ mắt, giọng điệu dần dần có xu thế sụp đổ: "Người khiến em như này, người ép em đi quyến rũ Lôi thiếu. Không phải anh mà là mẹ ư?"

Trong mắt cô ta, mẹ là một người phụ nữ sống phóng khoáng. Tuy đã có tuổi nhưng ăn chơi đàn đúm tuyệt đối không thua một ai. Nhưng bà vẫn làm tròn trách nhiệm của một người mẹ.

Lăng Tiêu Diễm thực sự rất khao khát tình thương từ Tố Nhu Mi.

Nhưng...

"Đúng vậy." Thánh Âm kéo cái mũ len từ trên đầu xuống. Vuốt ve lại mái tóc trắng có chút rối bù: "Không chỉ vậy, khiến tôi hoá ra một màu tóc trắng tang thương thế này. Âu cũng nhờ ơn bà ta ban cho."

Đậu má! Cả đầu lông trắng thế này thoạt nhìn có chút kì dị.

Đúng lúc này, điện thoại của Lôi Hoằng điện tới. Tiếng nhạc chuông tít tít đánh vỡ cục diện đang xảy ra. Chỉ mở máy nghe chưa quá mười giây, ông ta hài lòng cúp di động. Hướng ánh mắt ra lệnh cho vệ sĩ nhà mình: "Bắt người đi."

Và thế là đám vệ sĩ cả lũ đều thi nhau chạy lên. Rất nhanh liền áp chế được Lăng Hành Vân. Thực chất là do hắn ta ngán ngẩm không buồn chống đỡ, cứ thế bị mấy anh áo đen này cho knock out.

Đôi con ngươi thẫn thờ của hắn nhìn đến bàn tay của hai người nam nữ bị chiếc còng xích lại, bèn ngẩng đầu hỏi Thánh Âm: "Tại sao...Tại sao kiếp này để cho tôi gặp cô?"

Trong đầu kẻ này vĩnh viễn mặc định, Thánh Âm là cội nguồn của mọi sai lầm.

Đều tại cô mà mẹ mình mới trở nên vậy.

Đều tại cô khiến năm đó hắn yêu cô đến vậy.

Đều tại cô...

Vĩ Kì rất không vui khi có một đôi mắt khác cứ ngó chằm chằm vợ mình. Mà điều đáng ghét là anh lại cảm nhận được sự thương cảm mà Thánh Âm dành cho đối phương. Thế là gã đàn ông này thật cáu kỉnh dùng lưng chắn tầm mắt không mấy tốt đẹp của Lăng Hành Vân. Tiện đà cắn vào môi Thánh Âm, rồi lại chụt cái nữa lên mí mắt cô. Còng tay phát ra âm thanh nghe thật ngứa tai: "Ngoan, nhìn anh. Đừng nhìn người khác, nhìn anh."

Sự thương cảm mà Thánh Âm dành cho Lăng Hành Vân liền không còn.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 22 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206
Tiến »