Nhật Ký Luân Hồi Của Hải Yêu

Lượt đọc: 3760 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206
Tiến »
Chương 32
anh chồng quân nhân của tôi (27)

❊ ❊ ❊

Khi mà mở cửa, nhấc một chân vào phòng. Đập thẳng vào tầm mắt của Vĩ Kì là hàng đống mảnh thủy tinh lụn vụn to nhỏ nằm rải rác trên sàn. Cây đèn ngủ nát bét nằm chỏng chơ giữa đó. May thay anh ta đi dép, cũng do cánh cửa đã quẹt trước lớp thủy tinh gần đó. Nên Vĩ Kì không hề bị thương tí nào...

Nhìn đến mái tóc nâu sữa dài ló ra khỏi tấm chăn, sự u ám trong đáy mắt anh càng dày thêm.

Chẳng ai dám ném nát đồ trong phòng ngủ của chủ nhân cả. Thế nên kẻ tội đồ bày ra đống đổ vỡ này chắc chắn chỉ có thể là con yêu tinh đang nằm trên giường kia thôi.

Tạm thời không nhìn đến đống vụn đó, Vĩ Kì đi đến gần giường. Kéo nhẹ chiếc chăn ra, Thánh Âm thì đương say giấc nên không có biết gì. Đột ngột bị gã nam nhân này đoạt đi chăn bông ấm áp, thân thể nhỏ bé của cô ấy khẽ run.

Ừm, ánh mắt Vĩ Kì tối càng thêm tối. Anh bèn đắp lại chăn cho Thánh Âm ngay tức khắc...

Tại vì...cô ấy cư nhiên không có mặc quần áo.

Sáng nay Vĩ Kì dời đi trong tình trạng nào thì bấy giờ Thánh Âm vẫn giữ nguyên tình trạng đó. Vẫn một thân không mảnh vải, lộ rõ da thịt trắng nõn. Điều này chứng tỏ...cả ngày hôm nay cô nàng này ngủ say như chết, dán chặt thân mình trên chiếc giường. Tuy là vậy, nhưng đầu óc Vĩ Kì lại không có một chút suy nghĩ bẩn thỉu nào. Thứ khiến anh ta lo lắng hơn cả là...có phải hay không sức khoẻ của tiểu yêu tinh có vấn đề?

Thánh Âm chỉ cảm thấy cô muốn ngủ nữa, ngủ mãi. Ngủ đến hết đời này cũng được. Bao ý tưởng về mấy ca khúc định viết đã sớm bị lãng quên. Hạnh phúc mơ về một bãi biển cả tươi mát đầy muối, cùng với Mồn Lèo, con vịt con và vài người bạn cá heo nhỏ đáng yêu... Đối với Hải yêu, đây đúng là một giấc mơ tuyệt vời.

Nhưng vịt có sống ở biển không nhể?

Thánh Âm chả quan tâm nhiều, cô sung sướng ngẩng đầu lên nhìn trời xanh mây trắng trên đầu. Đám cá kia nô đùa làm cho sóng biển chuyển động, dòng nước dưới ánh mặt trời thật là loá mắt quá đi, man mát ôm trọn lấy thân thể cô...

Xúc cảm chìm này...so với cái ao nhỏ trong động phong ấn còn tuyệt vời hơn gấp tỉ lần.

Ồ, cô dường như thấy được...mèo đen bé nhỏ nằm trên lưng của chú vịt con vàng hoe. Hai đứa nó nắm cổ nhau lắc lư theo dòng nước, quả thật trông có chút hài hước.

Nhưng mộng đẹp lại chẳng kéo dài bao lâu. Trong khi con Hải yêu này đang hưởng thụ cảm giác bơi lội nơi Đại dương...thì chợt có biến cố kì quái xảy ra. Bầu trời mới ban nãy còn trong vắt, thăm thẳm chợt hoá đen. Một cục mây đen từ đâu ra xuất hiện, trở nên to dần to dần. Chưa đầy một khắc, cảnh nên u tối bao trùm lấy vạn vật, mở đầu báo hiệu cho một cơn giông tố sắp đến. Sóng biển mới đây còn vỗ về nhẹ nhàng dịu dàng tựa vòng tay người mẹ hiền, nay bỗng hung ác lạ kì. Bầu trời đen bất ngờ giáng xuống một tia sét màu tím nhạt, mang theo khí thế hủy diệt đánh vào lòng nước. Đàn cá heo hoang mang kêu vài tiếng sau đó lặn xuống mất tăm mất tích. Thánh Âm sợ hãi, tại vì cô không sao cử động thân mình được...Và hơn cả, là mèo đen nhỏ cùng chú vịt vàng đã mất tích.

"Âm Âm, ai cho phép ngươi chạy ra đây?" Giọng nói nam tính trầm thấp vang vọng trong đầu, một giọng nói mơ hồ có chút quen thuộc. Thánh Âm mờ mịt nhìn quanh, cảm giác hoang mang tột độ dần trào dâng trong lòng. Nước biển lạnh ngắt, song cũng không bằng cái lạnh len lỏi vào sống lưng, như thể muốn nhấn chìm cô ấy. Quẫy đuôi cá để giữ thăng bằng, Thánh Âm lạnh giọng hỏi: "Ngươi là ai?"

Cô vừa dứt lời, liền cảm thấy eo nhơn nhớt. Một sinh vật nào đó đã dùng xúc tu của nó cuốn lấy cái eo mềm mại của cô. Tiểu yêu tinh ngẩn người, nhìn theo chủ nhân của chiếc xúc tu đấy...Ồ, kẻ đó chính là yêu quái bạch tuộc. Nhưng hẵng khoan, vì cớ gì con yêu quái này lại sở hữu gương mặt lạnh lùng âm trầm đáng sợ của Vĩ Kì chứ?

Yêu quái bạch tuộc Vĩ Kì giơ tay, dùng xúc tu kéo Hải yêu lại gần mình. Thánh Âm quẫy quẫy đuôi cá trong vô lực, nhưng sự kìm hãm của yêu quái quá khủng, cô thoát không được. Một chiếc xúc tu cuốn chặt eo cô, một chiếc xúc tu xanh lè khác bắt đầu mơn trớn cái đuôi cá vảy tím lấp lánh ánh bạc, sờ đến đôi vây mềm mịn. Sắc mặt yêu quái không có cảm tình, nhưng không hiểu sao Thánh Âm nghe trong giọng nó tràn ngập hứng thú: "Tiểu yêu tinh có cái đuôi cá đẹp như vậy. Nếu ta không bắt về cất giữ thì thật đáng tiếc."

Đoạn, yêu quái dán sát mặt mình lại với cô, nở nụ cười đầy cổ quái: "Ta sẽ bắt ngươi về. Cắt cái đuôi xinh đẹp này ra trưng bày được không?"

Ôi ôi, con yêu quái này. Nhà ngươi chớ có dùng cái mặt của Vĩ Kì cười điên cười khùng được không?

Thánh Âm sợ rồi.

Cô tỉnh mộng.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 22 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206
Tiến »