Nhật Ký Luân Hồi Của Hải Yêu

Lượt đọc: 3783 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206
Tiến »
Chương 75
hoàng hậu hồng hạnh xuất tường (21)

❊ ❊ ❊

"Thưa đại bá, bá có biết đường đến Hoa Gian Tửu không ạ?"

"À, ta biết chứ. Tiểu công tử, cậu đi thẳng một đoạn đường dài nữa. Rồi rẽ trái một đoạn, rồi rẽ phải...v...v...v..." Ông chú này chỉ đường cũng tận tình ra phết, chỉ là nói dài quá, câu chữ lọt vào tai Thánh Âm có được một nửa. Nàng khẽ cúi đầu nở nụ cười tươi, chào tạm biệt ông chú. Tay ngọc nghịch ngợm, tùy tiện phe phẩy cây chiết phiến mua ở ven đường, tiêu sái dời đi.

Ông chú bốc gạo nhìn theo bóng lưng của tiểu công tử đi xa, nói với bà vợ: "Bà coi kìa, tôi trước giờ chưa gặp một vị công tử nào trong (*)cương có nhu đến vậy."

(*) Trong cương có nhu: Vẻ đẹp của nam nhân pha lẫn mềm mại của thiếu nữ.

"Ồ, đó là một nam nhân tốt đó. Trông cái tướng đi cũng rất đáng yêu kia kìa." Bà cô vỗ vai ông chú cứ tủm tỉm cười, ánh mắt thưởng thức nhìn về bóng lưng đang khuất dần của công tử Thánh Âm.

... Truyện Đam Mỹ

Cá cược là Yến Đà Lôi đã sớm phát hiện nàng mất tích từ lâu. Tốc độ của Thánh Âm cũng rất nhanh, thoắt cái đã chạy từ ngọn đồi quái quỷ đó về kinh đô. Đến nơi đông người, từ mồm mép buôn dưa lê bán dưa chuột của đám dân đen dân trắng, nàng đã nắm bắt được một số thông tin khá quan trọng.

Cái thứ nhất là thông tin về chính mình, Hoàng hậu đương triều...Khi mà nghe được điều này, Thánh Âm cũng có chút mơ hồ. Hoàng thượng là đấng quân vương, được ông trời phù hộ, bệnh nặng sắp chết liền cải tử hoàn sinh. Nhưng sau lúc tỉnh dậy không thấy Hoàng hậu đâu, tức khắc điên cuồng sai người đến đỉnh núi Như Lai bới lại đống đá vụn để tìm được nương nương về. Sống phải thấy người, chết phải thấy xác. Thậm chí Hoàng thượng còn vì quá kích động, thế là lại ngất thêm một phen. Dọa cho đám thái y cuống cuồng.

Dân chúng cảm thán: "Hôn quân si tình."

Cái thứ hai là Sở vương và Sử quan giữa đường cưỡi ngựa tới biên giới tộc Nam Man thì bị thích khách đột kích. Một người trọng thương, một người sắp chết. Trong tình thế nguy cấp thế này, Thái tử đành gấp gáp bỏ qua vua cha bị bệnh mà hội triều với chúng quan. Y bất lực hạ chỉ, phái thiếu tướng quân của nhà họ Tô đi. Trấn Quốc đại tướng sau vụ nổ ở lễ tế vẫn đang bị thương, đi sao được.

Dân chúng lại cảm thán: "Sở vương đáng thương, Sử quan càng đáng thương hơn. Đều tại Yêu hậu mà hai người đấy lâm vào tình thế này."

Tin tức cuối cùng, đây không phải tin tức trong phạm vi quần chúng. Là do chính nàng điều tra được.

Kính vương điện hạ đang âm thầm gây dựng thế lực tạo phản.

Quào, thật đáng ngạc nhiên phải không nào?

Nhấp xong chung trà xanh, Thánh Âm nhìn xuống đáy ly trống rỗng. Người đối diện biết thừa con nhóc này rất thích uống trà xanh do đích thân mình pha, liền cuồng nhiệt rót đầy thêm ly trà. Y cười đầy từ ái, như bà mẹ hiền đón đứa con lâu năm trở về quê nhà: "Âm Tử, ta nói thật với con đấy. Cả cái Hoa Gian Tửu này đều thuộc địa bàn của ta. Có chuyện gì mà ta không biết chứ."

Thánh Âm gật gù nhìn người đàn ông phấn phấn son son, ống tay áo hoa tung bay ngồi trước mặt mình lúc này. Y chính là Lão Tú Ông, là sư phụ mà nàng đã bái môn hạ khi được tham nhập học hỏi công pháp thượng đẳng của kĩ nữ trong lầu xanh. (Tên của cha nội này là Lão Tú Ông nha. Ổng họ Lão tên Tú Ông =))))

"Sư phụ, thế người có biết Vân Khinh là ai không ạ?"

"Vân Khinh?" Lão Tú Ông vuốt vuốt bản mặt dính đầy phấn trắng của mình, môi đỏ nhếch nhẹ: "Đương nhiên vi sư biết rồi. Vân Khinh chính là con gái của Lệnh Thượng thư đương triều. Hiện đang là trắc phi của Kính vương đấy. Không phải Hoàng hậu là con chỉ hôn cho người ta sao? Giờ đã quên mất?"

Thánh Âm nhíu mày hồi tưởng, mới nhớ ra được Vân Khinh này là ai...Nguyên lai là ả Bạch Liên Hoa lén lút tính kế hại chết Nghi Hoà quận chúa. Nếu như biết trước là nhiệm vụ phụ tuyến như thế này, nàng đã sớm bóp chết cô ả rồi.

"Vân Khinh này thực sự...là một nữ nhân không thể khinh thường. Ta đã nghe được sương sương vụ này nhưng nghĩ cũng không ảnh hưởng đến mình nên đã quên mất còn con." Lão Tú Ông móc đâu ra cái khăn gấm nhỏ phẩy phẩy như đang đuổi muỗi vậy, đầy chán ghét: "Giờ xét lại vụ nổ trong lễ tế Nam Giao, ta nghi ngờ là do Kính vương gây ra."

"Tại sao người nghĩ vậy, sư phụ?" Thánh Âm hai tay siết ly trà, dáng vẻ rửa tai chăm chú lắng nghe.

Lão Tú Ông biết đồ đệ nhỏ phi thường bận tâm việc này, liền tỏ ra thần bí liếc liếc xung quanh. Sau đó dán mồm gần tai Thánh Âm, hun cho cả mũi nàng nồng nặc mùi phấn: "Bữa trước vi sư đã thấy Kính vương đưa trắc phi của gã vào một gian phòng ở đây, ta cũng nghe được bọn họ bàn bạc việc công với môn khách. Kính vương điện hạ nghĩ cách muốn lật đổ con để thay mẫu phi gã lên làm Hậu. Nhưng không có biện pháp ra tay, thế là vị Vân Khinh này đã đưa ra cao kiến dùng thuốc nổ để nổ chết con cùng Lưu Tổ Đế trên tế đài."

"Thế mà gã vẫn đồng ý?" Thánh Âm hơi khó tin. Kính vương thoạt nhìn là người không muốn chịu thiệt về mình. Trong vụ nổ ở lễ tế đó gã cũng có bị thương nhẹ. Cơ mà nếu chuyện này mà tra mạnh tay xuống thì gã còn đường sống sao?

Đâu chỉ tiểu yêu tinh, đến cả Lão Tú Ông mới đầu nghe được mưu kế này cũng giật con nhà bà mình lắm chứ. Y nhún vai: "Chắc tại sắc đẹp của Vân Khinh kia làm mờ mắt gã."

Rồi y dùng ánh mắt đúng đắn nhìn Thánh Âm: "Âm Tử, con hiểu mà."

_______

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 22 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206
Tiến »