Nhật Ký Luân Hồi Của Hải Yêu

Lượt đọc: 3761 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206
Tiến »
Chương 96
phiên ngoại - yến đà lôi (end)

❊ ❊ ❊

Nàng nói với ta, nàng muốn ta chết.

Chỉ khi đó, nàng mới cảm thấy vui.

Ta không thể giết chết chính mình được. Ta sợ, thật sự sợ, khi ấy trên thế gian này sẽ không còn ai yêu nàng nhiều hơn ta nữa.

Nàng bảo, cớ sao ta lại cứu Vân Khinh.

Nàng dường như vô cùng chán ghét ả nữ nhân đó.

Vấn đề về Vân Khinh...Ta ngay tắp lự liền đồng ý với nàng, ta sẽ giết ả.

Nhưng ít nhất là khi mọi chuyện đã thành công mỹ mãn.

...

Vì yêu, đến cả tội ác tày trời thế nào chăng nữa, đều có thể gây ra được.

Vân Khinh không thể chết. Yến Đà Lôi rất thẳng thắn mà công nhận điều này. Nàng ta là một con tốt thí tuyệt vời, và mục tiêu tiếp theo chính là Thái tử.

Thật không khiến chàng ta thất vọng, Thái tử đúng là rất yêu Vân Khinh, yêu đến mức bốn chữ "luân thường đạo lý" về tình phụ tử cũng bị y ném ra sau đầu. Tình nguyện nghe theo lời mỹ nhân mà dấy binh tạo phản.

Trong khoảng thời gian đó, Yến Đà Lôi vừa đứng sau phò trợ Thái tử, vừa mua chuộc các đại gia tộc, vừa dùng mọi thủ đoạn để quật ngã các vị vương gia khác. Bàn cờ tranh đoạt ngai vị của người hoàng thất, chàng chơi đùa đến thành thục. Đem kẻ này làm con rối, lấy mạng sống người kia đi bỡn cợt.

Chàng không muốn Lưu Tổ Đế vì bệnh mà chết.

Chàng ép lão phải chứng kiến cảnh đứa nhi tử mà mình yêu thương cầm kiếm giết chết mình. Người phụ nữ mà lão sủng ái sẽ rơi vào vòng tay chàng.

Đều tại lão, đều tại lão hết. Đã tuổi già xấu xí như vậy rồi, sao lại còn mơ ước tới cướp đi Âm Âm xinh đẹp của chàng?

Đâu chỉ riêng mỗi phụ nữ biết ghen. Đàn ông cũng biết ghen chứ bộ. Không chỉ vậy, phái mạnh mà đem lòng ghen tuông có khi đáng sợ hơn rất nhiều.

Người đàn ông khác thì không rõ, nhưng với Yến Đà Lôi, sự ganh ghét đã thể hiện quá rõ ràng.

Đêm đêm gặm nhấm nỗi tương tư dai dẳng, chàng ta cũng gặm nhấm sạch sự lý trí của bản thân rồi.

...

"Nàng không đợi ta...Tại sao nàng không chịu đợi ta..."

Giữa một bãi chiến trường chém giết, máu tươi rải đầy mặt cỏ. Gió thoảng, cành mai rụng hoa. Vạn vạn tán hoa nhiễm hồng cả một khoảng trời, rồi đậu lên những bãi máu đỏ tươi. Khung cảnh thê lương, tuyệt diễm tới tan nát cõi lòng. Dưới những nhát vung kiếm điên cuồng của Yến quận vương, hầu hết các tử sĩ đều đã ra đi dưới đường kiếm của chàng.

Mọi sự đã thành, hồng nhan cũng không còn ở đó đợi chàng nữa rồi.

Yến Đà Lôi khụy gối trên nền cỏ hoa nhuốm máu tươi, ôm chặt cái xác đang lạnh dần của Thánh Âm. Trái tim như đang mất đi nhịp nhàng sống của nó. Chàng biết, chàng mất đi mục đích sống của mình rồi.

Bốn năm trước, chàng để lỡ mất nàng.

Bốn năm sau, chàng đánh mất nàng mãi mãi.

Người đàn ông khẽ khàng đứng dậy, ôn nhu bế thân thể đã mất đi độ ấm của ái nhân trong lòng, chẳng nói chẳng rằng. Dưới một góc nhìn mà không kẻ nào trông thấy kia, một giọt lệ khẽ lăn từ gò má nam tính, trượt xuống cằm. Cuối cùng lưu lại một vệt ướt giữa đôi lông mày xinh đẹp của Thánh Âm.

"Yến quận vương..." Thái tử không hiểu nhìn một loạt hành động kì lạ này của Yến quận vương. Nhưng không để cho y ta buông hết câu, một đạo kiếm khí liền vung tới.

Máu bắn tung toé, đầu người đã rơi.

Vân Khinh hoảng sợ lấy tay che miệng, nhắm tịt mắt lại. Không có đủ can đảm để đối diện với tràng cảnh Thái tử bị chém đứt đầu.

Thống lĩnh Cấm vệ quân Tôn Hiến im lặng không mở miệng, cũng không có đứng lên tỏ ra đại nghĩa mà ngăn cản.

Hắn hiểu...một chút về bản chất con người Yến quận vương này. Tốt nhất lúc mà người đàn ông này đang điên cuồng thì không nên xông vào tìm chết.

"Tôn thống lĩnh..." Yến Đà Lôi siết chặt thân thể mềm mại của nàng ấy vào lồng ngực mình, hận không thể khảm nhập nàng vào tận cốt tủy. Quăng một ánh mắt vô cảm cho Tôn Hiến, chàng hờ hững nói: "Đống tàn dư đây, nhờ ngài giải quyết."

"Ta lĩnh mệnh, Yến quận vương."

Một khắc kia bị tầm mắt đen đặc sâu hoắm đó nhìn lướt tới, nội tâm Tôn Hiến bỗng nảy sinh sự hoảng loạn kinh hãi.

Đúng thật là quái dị.

Nhưng may là thay, Yến quận vương đại nhân dành cái nhìn đó cho hắn chưa quá ba giây, bèn thu hồi nó về.

Yến Đà Lôi quay lưng nhún mình,đạp khinh công dời đi. Tà áo đen của huyền bí của chàng ta hoà vào làm một cùng hồng y đỏ rực lửa hoa lệ của người đó. Giữa một bầu trời ngả chiều phủ đầy cánh hoa, thật sự khiến con người ta não lòng khôn xiết.

Trong trò chơi con rối tranh đoạt ngai vàng, người điều khiển dây rối đã bỏ đi mất rồi.

Một lần đi này, là bặt âm vô tín. ngôn tình ngược

Một lần đi này, là không thấy trở về.

Âm Âm của ta, trong sử sách sẽ không kẻ nào dám ghi lại về một Thánh Cơ Hoàng hậu - Thiên cổ Yêu hậu hại nước hại dân.

Ta không muốn, đến cả khi nàng đi qua cầu Nại Hà rồi, thế nhân vẫn còn đồn đại rằng nàng từng là người phụ nữ của Lưu Tổ Đế.

Thời gian, sẽ khiến bọn họ quên đi tất cả.

Chỉ mong ta cùng nàng mới mãi mãi là vĩnh hằng.

Yến Đà Lôi thật bi lụy và tội nghiệp làm sao. Chàng ta nào có biết, chàng yêu nàng nhiều đến vậy. Thân tâm nàng lại chẳng có đoái hoài gì đến chàng.

Cay đắng mà nói, Thánh Âm còn chán ghét chàng ta.

Ừm, vẫn là tại con mẻ hệ thống chủ hết.

...

Hệ thống chủ: [... ] Quàng sạn, thần dịch chuyển khỏi thế giới này rồi. Ngài đừng có gọi hồn thần trở về nữa!!!

Quàng sạn ( Vênh váo ném điện thoại): "Bất mãn hả? Tính tạo phản hay gì? Trẫm cứ thích gọi ngươi đấy. Có gan thì ngồi sáng tác đi nè. Xấc xược lần nữa kiếp sau trẫm liền cho ngươi hiện thân thành bao cao su!"

Hệ thống chủ:"???" Mẹ nó, bản hệ thống cao lãnh hoa quý không thể đánh mất hình tượng.

Bản hệ thống cao lãnh hoa quý không thể đánh mất hình tượng.

Bản hệ thống cao lãnh hoa quý không thể đánh mất hình tượng.

Chuyện quan trọng phải nhắc lại ba lần!!!

Chảo chiên không dầu mình để đâu nhỉ?

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 22 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206
Tiến »