Nhật Ký Luân Hồi Của Hải Yêu

Lượt đọc: 3800 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206
Tiến »
Chương 95
phiên ngoại - yến đà lôi (2)

❊ ❊ ❊

Tình cảm là một cảm xúc vô cùng khó diễn tả.

Năm tháng thấm thoắt đưa thoi, nhoáng cái đã trôi qua tận bốn năm.

Phủ Yến quận vương vào buổi đêm.

Trong thư phòng chính của quận vương gia. Cây nến vẫn còn đang thắp sáng ngọn lửa, người đàn ông tóc dài ngồi lặng yên trên ghế nhắm mắt dưỡng thần. Trước mặt chàng ta là (*)Văn phòng Tứ bảo cùng một vài bức thư mật, tranh vẽ. Chàng đang lắng nghe từng câu từng chữ do tử sĩ báo cáo. Sau khi tên thuộc hạ đó nói xong, mi mắt Yến Đà Lôi khẽ run nhè nhẹ. Rèm mi mở ra, để lội đôi con ngươi đen thẫm phảng phất tia tà khí lưu chuyển.

(*) Văn phòng Tứ bảo: Bao gồm giá treo bút, ống đựng bút, gác bút, mành bảo quản bút, mực nước, mực màu, thảm lót giấy, giáo trình thiếp bi...v...v...v...

Môi mỏng chàng khẽ nhếch: "Vân Khinh? Đích nữ của Lệnh Thượng thư đương triều?"

Chàng hình như đã quên mất đây từng là vị hôn thê của mình.

"Vâng, vị tiểu thư này có những mối quan hệ mập mờ với Kính vương ạ. Không chỉ thế, theo như những gì thuộc hạ quan sát được, nàng ta còn chiếm được rất nhiều thiện cảm với Thái tử." Tử sĩ áo đen cúi đầu, vẫn không dám đối diện thẳng với tầm mắt sâu hoắm doạ người kia của chủ tử. Bao năm trôi qua rồi, người đàn ông này càng trở nên thâm sâu khó dò hơn.

"Ngươi lui đi. Tiếp tục quan sát." Yến Đà Lôi hạ lệnh đuổi người. Sau lời nói đó của chàng ta, gò má khẽ sượt qua một trận gió thoảng. Người đàn ông áo đen mới đây còn quỳ trước mặt mình liền không còn.

Gian phòng trở nên lặng ngắt. Tiếng sột soạt của giấy vang vọng.

Vừa ngồi vừa vẩy mực vẽ linh tinh trên mặt giấy, Yến Đà Lôi bắt đầu suy ngẫm về kế sách đối phó với hoàng thất trong tương lai...

Vân Khinh...Đây đúng là một quân cờ tốt.

Chàng vốn không có tham vọng gì với ngai vàng của bậc cửu ngũ kia. Nhưng hôm nay trong buổi yến tiệc tẩy trần, chàng đã gặp lại nàng ấy.

Này là lần gặp mặt thứ ba...

Nhưng tại sao nàng lại dùng giọng điệu nũng nịu đó nói chuyện với Hoàng thượng?

Tại sao nàng lại cười với lão ta, để lão nắm lấy đôi tay xinh đẹp mà ta vẫn luôn mơ tưởng?

Tại sao...Nàng lại là Thánh Cơ Hoàng hậu?

Hoá ra là bao tin đồn trên giang hồ, chàng đều đã nghe về nàng ấy từ lâu rồi.

Lúc ấy, chiếc hộp cất giấu lòng tham và sự tà ác của Yến Đà Lôi đã bị rạn nứt, mở tung ra, chiếm lấy tâm trí chàng. Nhìn đến nụ cười ngọt ngào mà nàng ấy dành cho Hoàng thượng, chàng thề.

Thề với chính bản thân mình.

Chỉ khi nào ta là người đứng trên vị trí cao nhất trong thiên hạ, thì nàng mới là của ta.

Chàng thở dài một hơi, đem mật thư trên bàn đi thiêu rụi. Nhấc chân dời khỏi thư phòng.

Yến tiệc tẩy trần tối nay, Hoàng thượng ban nhiều bảo vật như vậy, cũng có phần bảo vật do Hoàng hậu chuẩn bị. Chàng phải kiểm tra thật kĩ trước khi đi ngủ mới được.

...

Sắp đến lễ tế Nam Giao rồi.

Sắp đến mùa đông rồi.

Lại một năm trôi qua mà không có nàng.

Nhưng năm nay còn tốt, ít ra thi thoảng chàng còn có thể nhìn trộm nàng ấy. Nắm trọn tin tức về nàng ấy trong tay.

Nhà giam của Hình bộ.

Yến quận vương mặc một thân cẩm bào màu đen hoa lệ, đầu đội kim quan màu bạc. Giữa một khung cảnh tràn ngập mùi máu tanh thối nát cùng tiếng người oán thán này, trông chàng ta thật khác biệt làm sao. Đi sâu đi mãi vào một căn phòng giam, bước chân chàng khẽ dừng lại.

Trong căn ngục đó, không khí tanh hôi ẩm ướt thật nồng nặc, như xộc vào mũi người ta. Cái xác gầy gò đến nỗi lộ rõ xương phủ gục trên sàn đá đầy bọ, quần áo của kẻ này rách nát vô cùng. Làn da đen sạm, hai chân bị bẻ gãy. Dáng vẻ tiều tụy đến mức không nhận ra hình dạng ban đầu mất.

Yến Đà Lôi quay đầu lạnh băng nhìn chằm chằm thiếu nữ bị trói sau lưng mình. Hai tay ả ta đã có hai cai ngục xách lên, phòng khi ả ngã vật xuống. Ả nhìn vào cái người phụ nữ thê thảm trong căn ngục. Nước mắt ộc trào tuôn rơi, miệng khẽ thều thào đầy đau thương: "Mẫu thân...Mẫu thân..."

Trông nước mắt của Vân Khinh chảy ra nhiều đến vậy chỉ vì người phụ nữ mà ả hay gọi là "mẫu thân" kia. Trong lòng Yến quận vương chẳng có chút đồng cảm hay đau xót gì sất. Có chăng cũng chỉ là nhạo báng.

Nhìn xem, con người ngu xuẩn nhất khi để lộ rõ yếu điểm của mình.

Thứ gọi là tình phụ mẫu này, chung quy cũng chỉ là một sợi gông xiềng cùm chặt bản tính con người ta mà thôi.

"Ngươi muốn sao? Ngươi muốn ta phải làm sao để có thể tha cho mẫu thân ta?" Vân Khinh thực sự không sao chịu nổi phương pháp giày vò ngoan độc này của Yến Đà Lôi được nữa. Mấy ngày qua tên này bắt cóc ả, ép ả chứng kiến cảnh mẫu thân mình bị đánh đập. Ả thực sự không chịu nổi nữa rồi. Nếu chàng hành hạ ả thì không sao đâu, nhưng đụng tới mẫu thân ả, ả thực sự đầu hàng rồi.

Người đàn ông này đúng là một con quỷ!!!

Quỳ dập đầu với Yến Đà Lôi, hèn mọn gục xuống trước mũi giày của chàng. Ả khẩn thiết cầu xin: "Yến quận vương muốn ta làm gì? Ta liền làm đó, xin ngươi hãy tha cho mẫu thân đi."

"Nếu như ngay từ ban đầu ngươi nghe lời bản quận vương thì có phải tốt hơn." Chán ghét nhíu mày, Yến mặt băng lui về sau một bước. Tránh để cho ngón tay bẩn thỉu của con bọ Vân Khinh đụng vào mũi giày, chàng đưa ra mệnh lệnh của mình. Hờ hững nhìn ả ta: "Kính vương yêu ngươi như vậy. Hãy dụ dỗ gã, để gã tìm mọi cách giết chết Hoàng thượng trong lễ tế giao."

Sắc mặt Vân Khinh tím tái, ánh mắt đầy vẻ kinh hãi. Ả cúi gằm mặt, hỏi nhỏ: "Thế mẫu thân..."

Yến Đà Lôi không vui cắt lời ả: "Làm tốt nhiệm vụ của ngươi đi. Đừng làm bản quận vương thất vọng."

Sau Kính vương, là đến Thái tử.

Âm Âm, chúng ta sắp không phải xa nhau nữa rồi.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 22 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206
Tiến »