Nhật Ký Luân Hồi Của Hải Yêu

Lượt đọc: 3813 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206
Tiến »
Chương 62
hoàng hậu hồng hạnh xuất tường (8)

❊ ❊ ❊

Bị Ngụy quân tử lễ phép dùng hai chữ "Xin hỏi" với mình, thân tâm của Vương quản sự xém nữa thì ngã lăn ra đất mà chết. Ông thực sự không muốn dây dưa tới chuyện này tí nào hết. Cả hai bên đều có thân phận rất trâu bò, không thể đắc tội với ai.

Á hu hu, ông ta chỉ là dân thường đi vào lầu xanh kiếm ăn thôi mà, sống khó vậy ư?

"Tiểu miêu tử!" Yến Hành hân hoan mở miệng. Ánh mắt đẫm nước của nhóc ta bỗng sáng hơn sao. Bằng tốc độ đến mắt của người tập võ cũng không sao thấy được, mu bàn tay của Yến Vô Sở rất nhanh liền xẹt qua một vệt máu đỏ tươi. Cảm giác đau nhói ập tới, khiến hắn hú hồn hất mạnh tiểu hoàng tử Yến Hành xuống. Tiên Hiệp Hay

"Vô Sở đệ!" Yến Ngụy bị hành vi tác quai tác quái này của hắn làm cho đau cả tim Trong phòng ai nấy đều căng cả cổ họng, riêng mỗi Yến Đà Lôi là mắt lạnh nhấp rượu. Tư thái đúng kiểu thế sự hồng trần không dính dáng gì tới bản quận vương. Chúng bay muốn hủy diệt thế này thì kệ mịa chúng bay.

Người đâu ra mà kì không hà.

Miao...Thanh âm mèo kêu êm dịu vang vọng. Mèo đen nhỏ ngồi bệt xuống đất. Ngạo kiều hất cằm nhìn nhân loại ngu ngục bị nó cào nát tay, tư thái khinh thường mà thu vũ khí vào đệm thịt. Tiếp đến lại quăng tiếp ánh mắt căm giận nhìn Yến Hành chật vật bò từ mặt đất dậy.

Mèo méo mèo meo...Cục nợ này, luôn khiến Sen cùng trẫm phiền toái.

Yến Vô Sở đương lúc cáu giận, không suy nghĩ thấu đáo được gì. Cộng với bản chất không coi ai ra gì thường ngày của hắn ta, bèn giơ chân tính giẫm nát con mèo đen xấu xí nọ. Mồn Lèo nhanh nhẹn nhảy phát, giơ móng vuốt cào thêm mấy tia máu lên gương mặt thiếu niên non nớt.

Chưa quá năm giây, mặt của Yến Vô Sở đã dinh dính máu tươi. Sờ sờ thấy tay nhơm nhớp màu đỏ quỷ dị, hắn thực sự bùng nổ rồi. Toan giơ chân đạp Yến Hành một cái, cơ mà lúc này Yến Ngụy đã nhanh chân trước. Trực tiếp sử dụng nội công ném ly trà vào đầu gối Yến Vô Sở, chân tê nhức khiến hắn đứng không nổi nữa. Chỉ đành khụy gối trên nền đất.

"Làm càn! Vô Sở đệ, nếu đệ cứ được một tấc đòi tiến thêm một bước là ta không bảo hộ nổi đệ đâu đấy."

Hừ, nhìn bộ dáng anh cả như cha hiền của Ngụy quân tử kìa, nồng nặc mùi giả dối.

Yến Vô Sở một bụng ngang ngược muốn há mồm phản bác. Chỉ là tầm mắt hắn vô tình bị một đôi (*)cung ngoa đỏ thẫm thêu chỉ vàng cánh hoa Thiên Điểu chặn lại. Mỗi đường kéo chỉ còn nạm thêm vài hột thạch lựu kim cương lấp lánh ánh kim. Kích thước đôi cung ngoa nhỏ xinh rất đáng yêu. Nhìn vào có cảm giác xa hoa lắm tiền tột độ. Thế mà đôi cung ngoa trông xa xỉ, cao quý này lại đang giẫm mạnh lên mu bàn tay bị cào xước của Yến Vô Sở. Thậm chí đối phương còn ác độc giẫm thật mạnh, thật mạnh.

(*) Cung ngoa: giày.

Giẫm nát tay nhà ngươi.

"Trời ạ, không ngờ tới đâu. Mộc Thuần Khanh đoan nhã dịu dàng vậy mà lại sinh ra đứa con ngu xuẩn giống ngươi. Bản cung cảm thấy nàng ta thân là mẹ mà lại không biết giáo huấn con tí nào." Tiếng cười quyến rũ ma mị của nữ nhân trên đỉnh đầu truyền nhẹ vào tai, hương thơm u hoặc mơ hồ len lỏi vô sống mũi. Yến Vô Sở bị đau đến há mồm. Nhưng hắn ta không dám ngẩng đầu lên.

Tại vì thiếu nữ trước mặt là kẻ địch không thể dây vào.

"Nhi thần tham kiến mẫu hậu. Mẫu hậu vạn phúc kim an." Cùng với lời thỉnh an mở đầu này của Yến Ngụy, đám người nọ cũng không dám nghĩ nhiều mà nghiêng người hành lễ theo.

Thánh Âm thực sự vẫn hơi khó nuốt trôi khi mà có một đại nam nhân lớn tuổi hơn mình kêu mình là mẹ. Nàng hất ống tay áo đỏ rực diễm lệ, không để ý đến bọn chúng mà quay ra nhấc tiểu hoàng tử Yến Hành dậy. Giở giọng quở trách: "Hành nhi, vì con mà bản cung phải mặc đồ đỏ này."

Đồ thái giám tổng quản không thể phô trương hết được khí thế của sủng hậu. Thánh Âm vì muốn ỷ thế đè người nên đành chạy đi mua đồ đỏ sang chảnh, lãnh diễm. Tiện tay dặm lại ít son làm màu. Bốn năm nàng đã sớm diễn vai yêu hậu cậy sủng sinh kiêu tới thuần thục. Chỉ cần tùy ý thổi gió với lão hoàng đế vài câu, đảm bảo sẽ đủ để khiến cho Yến Vô Sở lăn lộn đến cùng cực.

Dám bắt nạt người của bản cung?

Ngươi cũng thật giỏi.

Ném Yến Hành cùng mèo đen nhỏ cho người đàn ông mặc thường phục đứng sau cửa. Nàng nghiêng đầu lạnh nhạt nói: "Đưa tiểu hoàng tử xuống đi. Bản cung giải quyết chút chuyện."

Nam nhân đó khẽ gật đầu, sau đó bế Yến Hành đi xuống lầu. Tiểu hoàng tử ngây thơ, ngu ngốc biết là tâm trạng mẫu hậu giờ đang rất cáu giận, nhóc ta chỉ đành ngậm họng ngoan ngoãn đi theo thị vệ...

Thánh Âm đánh ánh mắt ra hiệu cho Vương quản sự lấy cho nàng cái ghế. Ông ta coi như cũng là một người thông minh, lấy đâu ra cho nàng một cái ghế thật sạch và đẹp. Thản nhiên đặt mông ngồi xuống, tiểu yêu tinh hất ống tay áo. Gương mặt xinh đẹp diễm lệ mỉm cười: "Kính vương điện hạ cùng các vị đa lễ đi. Bản cung hôm nay đến đây là để tìm Hành nhi đột nhiên mất tích."

Nàng lướt ánh mắt một lượt qua đám người giữ lễ ôm quyền với mình. Nhưng khi tầm mắt vô tình đụng phải đôi con ngươi đem thẫm vô hồn của nam nhân khoác bào đen nọ. Trái tim Thánh Âm hoảng loạn đập mạnh một cái.

Có cảm giác...người này rất khó chọc vào.

Holly shit! Đáng sợ qué! Nhìn cái nữa chắc bị móc mắt mất!

Cố gắng xua tan sự hoang mang vừa nảy sinh trong đáy lòng, mắt ngọc lưu ly sắc bén của Thánh Âm liền hướng về bóng lưng hèn mọn của Yến Vô Sở vẫn đang quỳ: "Thật không ngờ đấy, Sở vương vậy mà lại đưa nhi tử bản cung tới thanh lâu."

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 22 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206
Tiến »