Nhật Ký Luân Hồi Của Hải Yêu

Lượt đọc: 3758 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206
Tiến »
Chương 8
anh chồng quân nhân của tôi (3)

❊ ❊ ❊

Tiệc vui rồi sẽ đến lúc tàn...

Hoàng hôn rực màu lửa đỏ dần dần ngả về phía Tây, từng áng mây bồng bềnh trôi giữa bầu trời. Ngồi trên xe ô tô chuyên dụng, Thánh Âm tay chống cằm nghiêng đầu ngắm cảnh ngoài cửa sổ. Hiện giờ cô đã thay một bộ quần áo khác trông gọn gàng hơn. Do muốn về biệt thự sớm để nghỉ ngơi, nên Thánh Âm đã xin phép ba mẹ chồng tha về trước...

Đừng hỏi vì sao cô đi xin cha mẹ chồng thay vì xin tên chồng mới cưới kia...

Chỉ sợ chưa kịp hỏi anh ta, đã bị ánh mắt của ảnh đóng băng rồi...

Hù, nhân loại gì mà trông hung thế?

"Phu nhân, tới biệt thự rồi ạ." Bánh xe đã dừng tự khi nào. Trời gần như ngả về sắc tối, tài xế nghiêng người cung kính thông báo. Xuống xe, chạy ra mở cửa sau. Bác tài cúi người nghiêm chỉnh, ra hiệu tư thế mời. Mỉm cười gật đầu cảm ơn một tiếng, Thánh Âm tay cầm túi xách dời đi...

...

Mệt mỏi đá bay đôi giày khỏi chân, ném túi xách lên ghế sô pha. Cô nàng vốn định chạy vào phòng ngủ ôm gối đánh một giấc nghỉ ngơi. Ai dè bị cảnh tượng trong phòng ngủ chính doạ cho phen há hốc mồm...

Cái quần què gì đây?

Căn biệt thự này là khi bay tới (*)L.A chuẩn bị hôn lễ, thì hai bên gia đình để cho Thánh Âm ở trong này cho đến ngày được xách vào lễ đường. Thực ra mà nói thì, từ khi tới L.A, cô còn chưa có gặp mặt anh chồng sắp cưới của mình bao giờ đâu. Điện về cho ba mẹ mình bên Trung Quốc, hai kẻ đó chỉ bảo...Vĩ Kì làm việc trong quân đội gì đấy...

(*)L.A: Viết tắt của địa điểm Los Angeles.

Trăm công ngàn việc, nên không có về gặp mặt vị hôn thê đáng thương này được...

Thánh Âm nghe xong, bĩu môi dè bỉu...

Bớt xạo chó đê!

Căn bản là tảng băng đó không muốn gặp bổn yêu tinh thì có!

Trong tiềm thức, chỉ cần khi nghe đến hai chữ "Vĩ Kì", là Thánh Âm sẽ luôn liên hệ với hình ảnh cục băng lạnh lẽo bên Nam Cực...

Cô còn tự hỏi bản thân, với khí chất có thể ngưng đọng không khí này của Vĩ Kì. Liệu có ai dám nói chuyện với anh ta quá hai câu không đây?

Chắc hẳn là không đi...

...

Trở lại với câu chuyện căn phòng ngủ hiện giờ, kinh ngạc nhìn đống hạnh nhân, hoa hồng rải rác khắp nệm trắng. Tạo thành hình trái tim đầy ngọt ngào, lãng mạn cho một đêm tân hôn tuyệt vời. Rèm cửa trang trí màu đỏ tung bay trong gió đêm. Đã vậy, ở bên bệ cửa sổ còn thắp một hàng nến cốc lung linh, rực rỡ nữa chứ...

Má nội nó! Nhìn mà đau cả mắt!

Chỉ sợ đây chính là trò mà ba mẹ chồng cô bày ra nhằm tăng cao tình thú cho đêm nay đây mà.

Bỗng dưng Thánh Âm cảm thấy may mắn khi mình là người chứng kiến khung cảnh lãng mạn đầy buồn nôn này trước. Cô không muốn tưởng tượng ra vẻ mặt của Vĩ Kì khi thấy cảnh tượng này đâu...

Mà anh ta có bao giờ trở về đây đâu nhỉ...

Đêm nay có lẽ cũng như vậy đi...

...

Sau khi trải qua 7749 quá trình dọn dẹp, vứt rác các thứ. Cuối cùng, phòng ngủ cũng thành công trở nên sạch sẽ, bình thường. Do hôm nay quá ư mỏi mệt, Thánh Âm không buồn suy nghĩ gì thêm nữa mà nhảy lên nệm. Vùi đầu vào gối và đi đánh cờ với Chu Công...

Kệ mẹ sự đời đi..

Bổn yêu tinh cần nghỉ ngơi.

Gương mặt xinh đẹp trở nên thả lỏng. Mi mắt dài nhẹ nhàng khép lại, chìm vào giấc ngủ bình yên. Không rõ thời gian đã trôi qua bao lâu, kim đồng hồ vẫn cứ kêu tích tắc, tích tắc trong phòng...Màn đêm dần dần buông xuống, bao trùm lấy bầu trời L.A. (Tại vì chị nhà đi ngủ lúc tầm xế chiều mà =))))

"Miao." Cánh cửa tủ quần áo trong phòng khẽ kêu cót ca cót két. Giữa hàng đống áo áo quần quần che lấp, chợt tòi đâu ra hai con mắt màu xanh lá cây thực nổi bật. Mèo đen nhỏ giơ chân ưu nhã nhảy tiếp đất. Chạy tới gần chân giường, nó nhanh nhẹn nhảy thêm phát nữa. Rất nhanh, đã tới gần thiếu nữ đang mải mê say giấc...

Dùng móng vuốt nhỏ sờ sờ cái bụng đầy lông lông mềm của mình. Đôi mắt tròn xoe y viên bảo thạch của mèo đen lại liếc tới gương mặt của người đang ngủ trên giường. Suy tư một lúc, nó quyết định sẽ không gọi con Sen dậy nữa...

Con Sen thực khổ...

Tuy nó đói bụng, muốn gọi Sen đến nấu ăn. Nhưng Sen đang ngủ...

Thôi thì nó đành chờ tới lúc Sen dậy vậy.

Mèo đen ngáp dài một tiếng, cuộn tròn thân mèo lại. Cùng con Sen yêu quý ngủ một giấc nào...

_____

"Méo!"

"Méo!"

"Ngoéo!!!"

Thanh âm mèo kêu đầy hoang mang, hoảng loạn. Khiến cho tâm trí đang ngon giấc của Thánh Âm bị giật nảy mình. Mơ mơ màng màng mở to đôi mắt sũng nước. Cô đưa tay xoa xoa nhẹ đầu mèo, lẩm bẩm an ủi nó: "Mồn Lèo ngoan, để cho mẹ con ngủ tí."

Mồn Lèo đen:"..." Con sen!

Sen dậy ngay đi!

Có tên đàn ông đáng sợ sắp sửa xâm chiếm địa bàn của chúng ta!

"À thế à..." Kéo Mồn Lèo vào ngực mình, mặc cho nó còn đang thoi thóp giãy dụa cảnh cáo. Thánh Âm ngái ngủ chùm chăn lên người, ôm chặt mèo đen: "Ngoan nào, hôm nay mẹ mệt chết đi à."

Thấy phản ứng của mèo đen nhỏ trong ngực lặng dần, Thánh Âm thả nhẹ nó ra. Tiếp tục an tâm khò khò. Chiếc chăn giờ đang che phủ lên người bọn họ...Chỉ là không ngờ đến, sắp sửa đi vào mộng mơ một lần nữa thì chợt một giọng nói khác xen vào thành công doạ cho linh hồn Thánh Âm tỉnh dậy...

"Em vừa nói chuyện với ai thế?"

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 22 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206
Tiến »