Nhật Ký Luân Hồi Của Hải Yêu

Lượt đọc: 3899 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206
Tiến »
Chương 91
hoàng hậu hồng hạnh xuất tường (37)

❊ ❊ ❊

Nhờ ơn Quỷ y, thang thuốc từ Thái y viện và sự chăm sóc không màng ngày đêm của Thánh Âm, Lưu Tổ Đế đã tỉnh lại vào ba ngày sau. Chúng cung phi không thể gặp mặt Bệ hạ, trong lòng tuy hận chết Hoàng hậu nương nượng nhưng ngoài mặt thì phải tỏ ra thật cảm động hạnh phúc, khóc lóc sướt mướt. Cái gì mà bọn họ đã bỏ ra bao nhiêu sự chân thành, công sức ngày đêm cầu an cho Hoàng thượng...v...v...

Lưu Tổ Đế mặc dù đôi khi sẽ cảm thấy hơi đau đầu, nhưng sức khoẻ lão hồi phục nhanh đáng kinh ngạc. Điều này khiến Thánh Âm nhiều lúc cảm thấy nghi ngờ, một người trông sức sống như vậy mà sắp phải đi lĩnh cơm hộp dưới Địa phủ ư?

Thiên Đạo đã định, không thể làm trái.

Mọi thứ tưởng như đã trở về quỹ đạo bình thường sao?

Không đâu...

Hệ thống chủ từng nói, chỉ vài tháng nữa thôi là tới lúc mệnh của Lưu Tổ Đế tận. Vừa hay lúc đó cũng là dịp tổ chức lễ (*)Thiên thu của Hoàng hậu...

(*) Lễ Thiên thu: Lễ mừng thọ.

...

Hoa Gian Tửu.

"Mẫu hậu, còn mấy ngày nữa là lễ Thiên thu của Người. Con hổng có muốn dời khỏi hoàng cung đâu. Người ta còn chưa có chuẩn bị xong quà mừng cho mẫu hậu mà." Yến Hành lưu luyến đu trên đùi của Thánh Âm, hai tay hai chân cuốn lấy nàng y như con bạch tuộc. Đứng đằng sau thằng bé là Lão Tú Ông mặc nam trang tuấn dật. Gương mặt mỉm cười nhìn đồ đệ.

Thánh Âm đẩy nhẹ nhãi con ra, xoa đầu nó: "Hành nhi ngoan, hoàng cung sắp không còn là nơi an toàn nữa rồi. Con đi theo sư tôn sẽ an toàn hơn nhiều."

"Nhưng tiệc Thiên thu, con muốn tham dự."

"Sẽ tham dự thôi, khi nào con quay về hoàng cung thì vi nương mới tổ chức." Thánh Âm tiện miệng bịa đặt, nhãi con này dính người quá. Nếu không nói dối chỉ sợ thằng nhóc cũng không định nghe theo.

"Thật ạ?" Yến Hành hỏi lại.

"Ừ."

Sau đó Thánh Âm đẩy tiểu hoàng tử đến bên cạnh sư phụ mình, cúi người nói với y: "Sư phụ, khoảng thời gian sau, Hành nhi đều nhờ Người chăm sóc dùm."

Thay ra cái vỏ ngoài buê đuê không đúng đắn, Lão Tú Ông cười nhẹ nhàng, một nụ cười đậm chất đàn ông. Bàn tay y nắm lại tay của tiểu hoàng tử, giọng nói toát lên sự lo lắng dành cho đồ đệ: "Âm Tử, vi sư chỉ có thể giúp con đến đây. Đoạn đường tiếp, con tự mình đi thôi."

Thánh Âm mỉm cười, trao lại cho Lão Tú Ông cái ôm cuối cùng trước khi biệt ly: "Kiếp này, gặp được Người là niềm hạnh phúc của con. Người không cần phải để ý quá nhiều đến đứa đồ đệ này nữa rồi. Xin hãy bảo vệ Hành nhi như cái cách Người từng bảo vệ con."

"Âm Tử..." Lão Tú Ông có chút ngẩn người. Cái ôm ấm áp của con nhóc đồ đệ năm xưa y hay ôm, nay sắp phải dời xa rồi...

Tạm biệt cáo từ Lão Tú Ông, Thánh Âm nâng chiết phiến dời khỏi Hoa Gian Tửu.

Yến Hành không muốn khóc, nhóc có cảm giác bất an với thái độ quái dị của mẫu hậu. Chạy nhanh đến chiếc cửa sổ nhìn xuống con đường nhộn nhịp muôn dân, ánh mắt vô tình bắt được bóng dáng hồng y của mẫu hậu dần dần khuất trong biển người. Nhóc quay đầu hỏi sư tôn: "Mẫu hậu sẽ quay lại đón con sao?"

"Sẽ đón." Nếu như nàng còn mạng trở về.

Lão Tú Ông nghĩ vậy. Con bé này, nếu như đủ may mắn sẽ còn mạng để về.

Nàng không muốn y giúp, mà một thân một mình đối mặt. Y có chút tán thưởng, quả là đệ tử mình.

...

[ Từ lần sau tôi sẽ không giao cho túc chủ nhiệm vụ phụ tuyến với độ khó cao vậy nữa. ] Đừng nói là Thánh Âm, đến cả hệ thống chủ cũng cảm thấy Vân Khinh là một con gián khó giết. Nó đã theo dõi cả một quá trình, không hổ là khí vận chi nữ, túc chủ đã dùng mọi thủ đoạn tàn độc nhưng vẫn không giết nổi cô ả.

Thánh Âm giang hai tay, ưỡn thẳng lưng, mặc cho các cung nữ khoác cho mình những bộ y phục thật tinh tế xinh đẹp. Nghe thấy giọng điệu vô cảm của hệ thống chủ vang trong đầu, nàng ngây người: "Ngươi cũng có lúc biết mình sai?"

[ Có lẽ. ] Hệ thống chủ thoải mái thừa nhận: [ Thế giới này ắt hẳn túc chủ thất bại rồi. ]

Tiểu yêu tinh ngồi trước bàn trang điểm. Qua lớp gương làm bằng thủy ngân kia, nàng như thấy được một yêu nữ áo đỏ, xinh đẹp chết người. Nhìn vào chiếc trâm cài mà Hà Ngâu chuẩn bị cắm trên đầu mình, nàng đổi ý: "Hôm nay bản cung muốn dùng Phượng Hoàng Cửu Vũ."

Phượng Hoàng Cửu Vũ là một cây trâm cài vô cùng đặc biệt, đúc từ hoàng kim. Mắt chim phượng được đính đá kim sắc đỏ, có chín cái lông đuôi mềm mại như thật. Cây trâm này là do Hoàng đế nhờ thợ tạo nên, tặng nàng trong Đại điển phong hậu bốn năm trước. Và đây là lần thứ hai Thánh Âm dùng nó, cũng có thể là lần cuối cùng. Nàng trả lời hệ thống chủ: "Kết cục của một nhân vật phản diện chỉ có thể là cái chết. Thay vì để cái chết đón mình, ta vẫn muốn chết luôn."

Hệ thống chủ hỏi: [ Không phải cô muốn sống để ngắm nhìn thế giới sao? ]

"Nhiệm vụ thất bại, không có được tu vi. Nán lại đây làm mất của ta nhiều thời gian." Giọng điệu Thánh Âm lạnh nhạt vô cùng. Dần dần học cách chấp nhận sự thất bại, nàng đã không còn sợ chết nữa.

Một thế giới có Yến Đà Lôi, còn cả Vân Khinh, sự thất bại của nhiệm vụ. Ở lại làm chi để khiến bản thân mình tức?

[ Thế đến lúc đó tôi sẽ đưa cô đi chết. ] Túc chủ từ chối nhiệm vụ, từ chối sống sót. Hệ thống chủ đành phải mang nàng đi sang thế giới khác. Mục đích chính của thế giới này, dẫu gì túc chủ cũng đã hoàn thành được xíu.

_____

**Chuyện kinh dị ban ngày: Thứ ba đi học** =)

**Vị diện này tui tính kéo dài nhưng thoy, cho hoàn nhanh nhé. Hơm có thịt chính thức đâu** UwU =))

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 22 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206
Tiến »